Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 72

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 72 ♡Môn khách

divider_stars

Bình Nguyên Quân không tự ti cũng không kiêu ngạo nói: “Được Tử Sở công tử coi trọng, sau này phải làm phiền Tử Sở công tử chiếu cố.”

Tần Tử Sở mỉm cười nói: “Tử Sở còn trẻ thiếu kinh nghiệm, làm láng giềng với Bình Nguyên Quân, kỳ thật là ta chiếm tiện nghi của Bình Nguyên Quân, để ngài chiếu cố. Bình Nguyên Quân thật sự là quá khách khí.”

Bình Nguyên Quân đang muốn nói gì đó, Tần vương đã cười ha hả, cất cao giọng nói: “Tử Sở, nếu con cũng hiểu đúng ý của quả nhân, biệt quán* Ủng cung ở phía đông cung Hàm Dương chính là của con, lĩnh giáo Bình Nguyên Quân cho tốt.”

*biệt quán: cung điện vua chúa dùng khi vi hành

Lúc Tần Tử Sở về Tần, có thấy qua tòa biệt quán kia, biết bên trong xây cất giống phong cách cổ xưa của cung Hàm Dương, hơn nữa ra khỏi biệt quán không xa còn có phố xá phồn hoa, thật sự là một chỗ ở tốt hiếm có.

Hắn lập tức nói với Tần vương: “Đa tạ quốc chủ.”

“Được rồi, ta biết con tuổi còn trẻ, không muốn bị ngột ngạt trong cung Hàm Dương. Nếu thích thì đi sớm một chút.” Tần vương xua tay với Tần Tử Sở.

Thái độ của ông đối với Bình Nguyên Quân đã thay đổi thật lớn, thậm chí lười liếc nhìn hắn thêm lần nữa.

Bại tướng trong tay, không có gì đáng tôn kính.

Bình Nguyên Quân biết thân phận hiện nay của mình là con tin, đối với sự lạnh nhạt của Tần vương biểu hiện hết sức bình thản, nghe Tần vương trực tiếp quyết định chuyện này, để cho mình vừa làm người hầu vừa làm bạn với Tần Tử Sở cùng một nơi, hắn cũng không nảy sinh nghi ngờ gì.

Tần Tử Sở xoay người, thấy vẻ mặt Bình Nguyên Quân ôn hòa trầm ổn như bình thường, cũng thu lại nụ cười quá vui vẻ trên mặt.

Hắn nhẹ nhàng nói: “Mời Bình Nguyên Quân.”

Bình Nguyên Quân gật đầu, có chút tò mò nói: “Tử Sở công tử không cần thu dọn hành lý vật phẩm sao?”

Tần Tử Sở hơi sửng sốt, lập tức bật cười: “Việc này đương nhiên có tôi tớ đi làm, nếu ta còn phải bận tâm những thứ này, e rằng mỗi ngày phải lo lắng mà không thể làm xong chuyện gì.”

Bình Nguyên Quân nhếch miệng, lại phát ra một tiếng thở dài.

Trong lòng hắn nghĩ: ngày thường chuyện gì mình cũng phải lo nghĩ cho Triệu vương vừa kế vị không lâu, nhưng Triệu vương vẫn tầm thường không triển vọng, trước sau không thấy rõ việc gì nên làm.

So với vị Tử Sở công tử bằng tuổi này, thì khó trách bây giờ thành ra bộ dáng như vậy.

Bình Nguyên Quân nhìn kỹ Tần Tử Sở, lặng lẽ theo hắn lên xe ngựa, trực tiếp đi đến biệt viện phía đông cung Hàm Dương.

Tần Tử Sở ngồi trong buồng xe, nhìn thấy rõ cảm xúc trầm thấp của Bình Nguyên Quân, quả thực không hiểu ra sao.

_(:з” ∠)_ rốt cuộc ta nói sai gì rồi?

Lại làm cho Bình Nguyên Quân có thể mặt không đổi sắc khi đối mặt với Tần vương, bây giờ mây đen cuồn cuộn sau lưng.

Mặc dù Tần Tử Sở và Bình Nguyên Quân đều nghe qua tên của đối phương, nhưng thật sự không hiểu rõ, thậm chí, hai người vì lập trường không giống nhau, mơ hồ có chút thù địch với đối phương.

Bình Nguyên Quân không muốn mở miệng, Tần Tử Sở cũng chẳng thích nhiệt tình nói chuyện phiếm với hắn.

Tần Tử Sở ngồi trong xe, cầm một quyển thẻ tre từ từ xem, ngón tay trên bàn phác hoạ theo.

Mặc dù học văn tự Chiến quốc hơn ba năm, nhưng vì văn tự các nơi bất đồng, hắn trước sau không thể phân biệt dễ dàng.

Bình Nguyên Quân kỳ thật cũng không phải người cao quý, lạnh lùng như Tần Tử Sở nghĩ, hắn chỉ là không biết nên tìm đề tài gì, khiến cho Tần Tử Sở hứng thú nói chuyện.

Lập trường của hai người nói cho cùng cũng bất đồng.

Bình Nguyên Quân lại là người vô cùng kiên trì, hắn dĩ nhiên sẽ không làm ra vẻ khúm núm nịnh bợ, chủ động cười lấy lòng Tần Tử Sở.

Nhưng cũng không có nghĩa là Bình Nguyên Quân cố chấp đến mức ở Tần quốc để bị người ta giày vò.

Bình Nguyên Quân biết mình đang đối diện với hiện thực là ở Tần quốc làm con tin, cuộc sống hoàn toàn do các vương công quý tộc Tần quốc quyết định, mà người trực tiếp thực hiện chính là Tần Tử Sở ngồi cùng xe.

Bởi vậy, chỉ cần Tần Tử Sở chủ động mở lời với hắn, Bình Nguyên Quân có thể lập tức bày tỏ thiện ý của mình.

Nhưng Tần Tử Sở sau khi nhìn hắn một cái, liền không nhìn nữa!

┭┮﹏ ┭┮ này, ngươi hãy liếc mắt nhìn ta một cái đi!

Chúng ta bây giờ không giống với kịch bản!

Ta không phải lần đầu tiên đi sứ ngoại quốc, sau khi ngươi nói ngưỡng mộ tài đức của ta, chẳng lẽ không phải là chủ động cùng ta bắt chuyện, chúng ta thuận tiện giả vờ trò chuyện với nhau thật vui sao!

Tần Tử Sở đọc sách hết sức chuyên chú, nhưng có cảm giác luôn bị người nhìn trộm, đưa hắn từ thế giới trong sách đi ra.

Tần Tử Sở nhìn về phía Bình Nguyên Quân, phát hiện Bình Nguyên Quân vẫn luôn ngồi ngay ngắn.

Hắn lập tức hiểu lầm nguyên nhân Bình Nguyên Quân thường xuyên nhìn trộm mình —— đường xá xa xôi như vậy, Bình Nguyên Quân nhất định là nhàm chán.

Tần Tử Sở mở ra chiếc rương trên xe ngựa, mỉm cười nói với Bình Nguyên Quân: “Trên đường cũng không có gì làm, Bình Nguyên Quân muốn lấy một quyển sách giết thời gian hay không?”

Bình Nguyên Quân rốt cuộc chờ đến dịp Tần Tử Sở mở miệng, suy sụp toàn thân biến mất.

Hắn mỉm cười nói: “Công tử thật là chăm học không biết mệt, trên đường lung lay như thế, còn không quên đọc sách.”

Tần Tử Sở được Bình Nguyên Quân nổi tiếng chư quốc khen ngợi, nụ cười trên mặt tự nhiên chân thành hơn nhiều.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ thẻ tre vài cái, nhẹ giọng nói: “Tử Sở thời niên thiếu không hiểu chuyện, chỉ lo chơi, bây giờ phát hiện mình căn bản không có bản lĩnh gì, chỉ có thể dùng một cách chậm nhất, đem tri thức cất vào bụng.”

Bình Nguyên Quân lòng ở Triệu quốc, nghe Tần Tử Sở nói xong, không khỏi lại nghĩ tới Triệu vương ngày càng không nên thân, tiếp theo thở dài một tiếng.

Hắn bùi ngùi nói: “Tần quốc có hậu duệ như Tử Sở công tử vậy, khó trách ngày càng cường thịnh.”

Trong ấn tượng của Tần Tử Sở, đã có “Liêm pha”, như vậy nhất định sẽ có Triệu vương nhẹ dạ tin theo lời gièm pha, cho rằng “Liêm pha già rồi, có thể ăn cơm không?” Trả lời là “Già rồi, không ra trận được nữa”*.

*Sau khi tướng Liêm Pha bị cách chức, đành chạy sang đất Ngụy. Triệu vương lại muốn dùng Liêm Pha, nên sai sứ giả xem Liêm Pha còn khoẻ mạnh hay không. Gian thần Quách Khai nước Triệu vốn là kẻ thù của Liêm Pha, hối lộ sứ giả. Liêm Pha nóng lòng về nước nên ra sức ăn một đấu gạo, mười cân thịt trong một bữa cơm, rồi ông mặc áo giáp lên ngựa chạy mấy vòng để tỏ rằng mình còn khoẻ mạnh. Tuy nhiên sứ giả nước Triệu vì đã ăn hối lộ của Quách Khai nên trở về báo với Triệu vương: “Liêm tướng quân tuy già, ăn còn khoẻ, nhưng khi cùng thần ngồi trong khoảnh khắc thì ba lần đi đại tiện.”Vua Triệu thất vọng, cho rằng ông đã già và mang bệnh nên không triệu ông về nữa về.

Tần Tử Sở và Bình Nguyên Quân bỗng nhiên tâm hữu linh tê.

Tần Tử Sở theo sau nói: “Danh tướng Triệu quốc xuất hiện lớp lớp, đáng tiếc Triệu vương thật sự là…”

Nói đến một nửa, Tần Tử Sở đột nhiên im miệng, nhớ ra Bình Nguyên Quân đối diện vốn là người Triệu quốc, ánh mắt của hắn thoáng chốc trở nên khó xử.

Bình Nguyên Quân vẫn luôn là một trưởng giả khoan dung rộng lượng, đã trải qua thăng trầm cùng Triệu quốc, trong lòng hắn hết sức bình thản, bị Tần Tử Sở nói thẳng ra chỗ thiếu sót trong tính cách của quốc chủ Triệu quốc cũng không tỏ ra phẫn nộ.

Nhưng mà Bình Nguyên Quân không thể không đau buồn.

Hắn cười khổ mà nói: “Quốc chủ Triệu quốc ra sao, vậy mà khắp phố đều nghe thấy.”

Tần Tử Sở biết đề tài này không thể tiếp tục.

Sau khi hắn cân nhắc, đem đề tài kéo về chuyện mình cần làm ở trên, chân thành hỏi: “Tử Sở lần này dời ra ngoài cung Hàm Dương là muốn nuôi dưỡng nhiều môn khách, trước kia Bình Nguyên Quân có ba nghìn môn khách, mỗi người đều tài năng xuất chúng. Tử Sở hy vọng có thể được Bình Nguyên Quân chỉ bảo, làm thế nào phân biệt những người nào có tài? Những người nào ngu dốt?”

Bình Nguyên Quân nghe vậy nở nụ cười, bình tĩnh nói: “Công tử cảm thấy hạng người gì là có tài? Hạng người gì là ngu dốt?”

Tần Tử Sở bị Bình Nguyên Quân hỏi thì im lặng, suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Người mà ta có thể dùng, mới là người hữu dụng, còn lại, dù là tài năng xuất chúng, đối với ta mà nói, chẳng qua là lãng phí lương thực thôi.”

Hắn nói xong, lập tức cho rằng mình hiểu được Bình Nguyên Quân có ý gì.

Tần Tử Sở hướng về Bình Nguyên Quân khấu đầu tạ lễ: “Đa tạ Bình Nguyên Quân chỉ bảo.”

Không ngờ Bình Nguyên Quân lại khoát tay áo với hắn, không đồng ý nói: “Ta cũng không phải có ý như vậy, công tử hiểu lầm rồi.”

Tần Tử Sở không hiểu, nhìn về phía Bình Nguyên Quân, khiêm tốn nói: “Hy vọng được nghe kỹ hơn.”

Bình Nguyên Quân chỉ vào thẻ tre Tần Tử Sở đã xem qua nói: “Chẳng lẽ sách công tử đọc qua, đều hữu dụng với ngài sao? Hiển nhiên không phải như vậy. Theo công tử nghĩ, để thu nạp nhân tài cần điều gì, hiền sĩ trong thiên hạ làm thế nào hiểu được công tử thành tâm thành ý, chứ không phải chỉ coi trọng giá trị thực dụng của bọn họ, sau khi dùng qua sẽ bị công tử vứt bỏ? Chỉ có không phân biệt mà đối đãi cung kính với tất cả nhân tài, thì hiền sĩ trong thiên hạ mới có thể quy phục công tử. Trước đó công tử suy nghĩ rất hẹp hòi.”

Tần Tử Sở lập tức hiểu được ý của Bình Nguyên Quân, bừng tỉnh ngộ ra: “Thu gom tất cả.”

Bình Nguyên Quân nghe Tần Tử Sở nói, thoáng chốc kinh ngạc vì khả năng tổng kết mạnh mẽ của hắn, thành tâm khen ngợi Tần Tử Sở: “Tử Sở công tử cơ trí hơn người. Đúng là như thế.”

Tần Tử Sở và Bình Nguyên Quân mở ra máy hát, không khí lạnh lùng trước đó thoáng chốc trở nên nhẹ nhàng.

Bình Nguyên Quân với thân phận thúc phụ và uy tín lớn mạnh còn có thể được sự tín nhiệm của Triệu vương vốn dễ dàng nghi ngờ trung thần, có thể thấy được hắn là người đặc biệt.

Tần Tử Sở và Bình Nguyên Quân đều muốn đạt được quan hệ tốt đẹp, đến khi xuống xe, hai người đã tán gẫu vui vẻ.

Tôi tớ của Ủng cung đã sớm được Tần vương chỉ thị, khi Tần Tử Sở xuống xe, đã quỳ gối trật tự ở cửa cung chờ đợi tân chủ nhân giá lâm.

Vương tôn có thể khiến Tần vương nhường lại biệt viện của mình, nhất định là được vinh sủng phi thường, bọn họ nào dám mảy may chậm trễ.

Tần Tử Sở nhìn cung điện khí thế hào hùng trước mặt, hít sâu một hơi, trong lòng nghĩ: rốt cuộc có nơi thuộc về mình.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía Bình Nguyên Quân đứng cạnh mình, khách khí nói: “Mời Bình Nguyên Quân chọn chỗ ở trước đi.”

Tần Tử Sở rất khách khí, nhưng Bình Nguyên Quân cũng không phải người không biết quan sát.

Hắn bình tĩnh mỉm cười, ôn hòa nói: “Triệu Thắng đến Tần quốc làm con tin, ở cùng công tử, tại sao có thể như cưu chiếm thước sào* chứ. Xin cho ta ở nơi cách xa cửa cung là tốt rồi.”

*cưu chiếm thước sào: chim tu hú chiếm tổ chim khách.

Tần Tử Sở lộ ra vẻ khó xử, nhìn về phía nhóm tôi tớ đang quỳ trên mặt đất.

Người dẫn đầu lập tức hiểu ý Tần Tử Sở, đi đến trước mặt Tần Tử Sở, thân thiết nói: “Sau chính điện của Ủng cung có hai tòa viện xấp xỉ nhau, sân rộng rãi lại thanh nhã, trong đó có một nơi vừa vặn cách xa cửa cung. Nếu Tử Sở công tử không ngại, xin cùng Bình Nguyên Quân vào ở trong đó.”

Tần Tử Sở hài lòng nở nụ cười, cao hứng nói: “Chính điện tất nhiên là khoảng không để chờ đợi quốc chủ giá lâm, sắp xếp không tồi. Ngươi tên là gì?”

Cung nô lập tức nói: “Nô tỳ là Kiều, đa tạ Tử Sở công tử khen ngợi.”

Dứt lời, Kiều và Hà, người thay thế vị trí Chi nhi trong cung Tần Tử Sở, liền mặt mày nghiêm nghị, bọn họ đem tất cả vật phẩm mà Tần Tử Sở và Bình Nguyên Quân mang đến vác vào trong sân.

Bỗng nhiên, một tuấn mã chạy như bay từ cung Hàm Dương, hướng tới Ủng cung.

Thị vệ trông quen mắt vừa thấy Tần Tử Sở thì lập tức nhảy xuống ngựa, quỳ trước mặt hắn nói: “Tử Sở công tử, đã bắt được thương nhân trước đây âm mưu ám hại ngài và tiểu công tử, quốc chủ mời ngài lập tức trở về quyết định xử trí hắn thế nào.”

Tần Tử Sở không hiểu, nói: “Lã Bất Vi chẳng qua là một dân thường, tại sao quốc chủ lại muốn ta tự trở về quyết định?”

Thị vệ dừng một chút, hạ giọng nói: “Thương nhân này không phải bắt được trong biên giới Đại Tần ta, hắn theo sứ đoàn của tướng quốc Tây Chu sang Tần, bị tiểu công tử nhận ra.”

divider_stars

Tử Sở đương nhiên là thông minh hơn ông Triệu vương sắp mất nước đó rồi ( ̄ー ̄)

Bình Luận (0)
Comment