
Tần Tử Sở quay đầu lại áy náy nhìn Bình Nguyên Quân.
Hắn chắp tay nói: “Mời Bình Nguyên Quân đi nghỉ ngơi trước, thứ lỗi cho Tử Sở cáo từ.”
Bình Nguyên Quân ôn hòa nói: “Quốc chủ Tần quốc gọi Tử Sở công tử đến bàn bạc, việc này chắc chắn quan trọng, công tử không cần lo cho ta.”
Tần Tử Sở gật đầu với Bình Nguyên Quân, lên xe ngựa vừa mới xuống lúc nãy, chạy về hướng cung Hàm Dương.
Bên trong chính điện cung Hàm Dương, Doanh Chính ngồi dưới chân Tần vương, hắn hướng về phía Tần vương gật đầu nói: “Đúng là người này.”
Tần vương tràn đầy hứng thú nhìn về phía Doanh Chính, cười nói: “Ô? A Chính hẳn là chưa từng gặp qua người này, tại sao con biết chính là hắn?”
Doanh Chính ngẩng mặt lên, nhìn Tần vương.
Vượt ngoài dự đoán của Tần vương, Doanh Chính chẳng những không run rẩy giống hài đồng khác, ngược lại hết sức lãnh tĩnh trả lời: “Lúc con sinh ra gặp qua hắn, chính là người này không sai. Chẳng qua, năm đó nhìn hắn trẻ hơn so với hiện giờ nhiều, không giống bây giờ mặt đầy gió sương.”
Tần vương nghe xong, không khỏi cười lớn tiếng.
Ông không thèm để ý chỉ vào Lã Bất Vi, nói với Doanh Chính: “Đương nhiên. Chuyện của Tử Sở lúc trước ở Triệu quốc, quả nhân sai người tra xét qua. Gian thương này trên danh nghĩa hao hết gia sản vì Tử Sở, nhưng hắn cũng vơ vét không ít tiền từ tay vương hậu và Hoa Dương phu nhân. Có điều, lời gấp trăm lần còn không biết thỏa mãn, chẳng trách hắn sẽ rơi vào tình cảnh hiện tại?”
Doanh Chính không hiểu, nhìn Tần vương, ánh mắt lộ ra nghi vấn.
Tần vương thấy Doanh Chính chẳng những nghe hiểu mấu chốt trong đó, thậm chí còn có thể phát hiện vấn đề, không tự chủ được mà kiêu ngạo vì chắt của mình thông minh hiểu chuyện như thế.
Ông cười ha hả, vẫy tay với Doanh Chính: “A Chính lại đây, ngồi cạnh quả nhân.”
Sau khi Doanh Chính từ tốn lại trịnh trọng hành lễ, thì di chuyển đến ngồi bên cạnh Tần vương.
Tần vương sờ đỉnh đầu của Doanh Chính, cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: “Tử Sở là vật phẩm đắt tiền nhất trong tay hắn, cũng là bùa hộ mệnh. Một khi phụ thân con rời khỏi hắn, hắn chẳng qua là một thương nhân lánh nạn ở nhà thôi. Trong trận chiến Hàm Đan, Bình Nguyên Quân yêu cầu xuất ra toàn bộ tài sản để khích lệ binh sĩ Triệu quốc anh dũng giết địch, hắn là một tiểu thương nhân ở giữa, thuê nhiều tôi tớ cường tráng như vậy, làm sao tránh khỏi bị cắn ngược lại một cái*, nhân cơ hội cướp đoạt tiền của chứ.”
*bị cắn ngược lại một cái: bị người vu cáo một cách vô lý
“Nếu lúc trước Lã Bất Vi không dựa vào dã chủng* không biết ở đâu ra, không nói đó là tiểu nhi tử của phụ thân con, chỉ sợ hắn đã sớm khó giữ được mạng. Đó cũng là nguyên nhân Lã Bất Vi sống chết phải bám lấy đại quân của Vương Kiền, cùng về Tần. Từ đó về sau, hắn lại nhờ danh tiếng đưa chắt của Tần vương về Tần, ở thủ đô Hàm Dương của Đại Tần làm cuộc mua bán lớn, một lần nữa lại gom góp được rất nhiều tiền, bởi vậy mới có năng lực mua chuộc cung nô, đem độc dược mãn tính bỏ vào trong lư hương của Hoa Dương phu nhân. Không ngờ bản lĩnh của hắn thật sự không nhỏ, lại có thể lần thứ hai thoát khỏi lệnh bắt giam của quả nhân.” Tần vương nổi giận đùng đùng, đập mạnh lên mặt bàn.
*dã chủng: con hoang
Ông nói xong nheo mắt lại, dùng ánh mắt như nhìn người chết hướng về phía Lã Bất Vi.
Tần vương nén xuống lửa giận trong ngực, giọng điệu thản nhiên nói: “Người có lá gan lớn và đầu óc linh hoạt là chuyện tốt; nhưng khi lá gan lớn đến nỗi vượt qua đầu óc, e rằng cũng phải lo cho tính mạng.”
Lã Bất Vi nghe xong lời này, chỉ cảm thấy sau lưng lạnh run, lập tức giãy dụa đứng dậy, muốn giải thích.
Cũng không chờ Lã Bất Vi mở miệng, thị vệ trông coi đã đánh vỏ kiếm vào gáy hắn, trực tiếp xé vải bố, nhét chặt vào miệng hắn, làm Lã Bất Vi không thể phát ra tiếng.
Doanh Chính chán ghét nhìn Lã Bất Vi một cái, quay đầu nói với Tần vương: “Nếu người này đã vô dụng, vì sao quốc chủ không giết hắn cho xong.”
Tần vương cười, sờ đỉnh đầu Doanh Chính, ôn hòa nói: “Hảo hài tử, phụ thân con còn chưa trông thấy máu. Tâm địa hắn rất mềm mại. Đã chọn được người tốt nhất, tại sao không để hắn vì phụ thân con lưu lại một chút tác dụng cuối cùng.”
Doanh Chính lúc này mới lộ ra vẻ sáng tỏ, tiếp theo gật đầu, thấp giọng nói: “Quả thật rất mềm lòng.”
Tần vương nghe Doanh Chính nói, không khỏi ngẩn người kinh ngạc.
Ông dùng một ánh mắt hoàn toàn mới nhìn Doanh Chính, một lát sau, bỗng cảm thấy thú vị nói: “Không ngờ tính cách của con lại giống hệt quả nhân. Tốt! Như thế cũng tốt! Quả nhân là một quân chủ hiếu chiến, nhưng trước mắt Đại Tần ta cần nghỉ ngơi lấy lại sức. Có người tính tình ôn hòa như Trụ nhi và Tử Sở thừa kế, gìn giữ biên cương, đất đai vững chắc hơn mười năm, lúc đến phiên con, thực lực của Đại Tần nhất định có thể quét sạch lục quốc, không có gian nan khổ cực nữa.”
Doanh Chính vẫn chưa vì Tần vương khen ngợi mà lộ ra bất cứ biểu cảm kiêu ngạo hay vui sướng gì.
Ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía Lã Bất Vi, lộ ra vẻ lãnh khốc thị huyết, làm Tần vương càng thêm vừa lòng.
Có rất nhiều ví dụ về các thần đồng thời Chiến quốc, Doanh Chính thân là chắt của Tần vương, lại sinh ra ở vương thất, căn bản không lo sẽ có tin đồn tà ma quấy phá gì.
Hắn từ nhỏ càng ưu tú, lại càng có thể làm cho Tần vương đã già nua cảm thấy vui sướng.
Tần vương vỗ vai Doanh Chính, cao hứng nói: “Tốt, thật là một hảo hài tử.”
Ngay sau đó, ông lớn tiếng hỏi nội thị: “Tử Sở bây giờ ở nơi nào? Tại sao còn chưa tới?”
Đúng lúc này, Tần Tử Sở cất bước vào trong chính điện, Tần vương thoáng chốc nở nụ cười, vẫy hắn đến ngồi bên cạnh mình xong, bỗng nhiên nói: “Đem bảo kiếm của quả nhân đến, hôm nay là ngày để uống máu.”
Sau khi bảo kiếm đưa đến trước mặt Tần vương, Tần vương nói với Tần Tử Sở: “Tử Sở, con dùng người trên mặt đất để mài sắc lưỡi kiếm này đi.”
Lúc bấy giờ Tần Tử Sở mới hiểu được Tần vương nhất định gọi hắn trở lại cung Hàm Dương vì lý do gì!
Điều này làm Tần Tử Sở rất kinh ngạc, lại do dự không thôi.
Quả thật cách làm của Lã Bất Vi cũng rất đáng hận, nhưng thực sự Tần Tử Sở chưa bao giờ có ý định lấy mạng của hắn.
Hiện giờ Tần vương đã hạ lệnh trước mặt sứ đoàn nhà Chu, dù cá nhân Tần Tử Sở nghĩ thế nào thì cũng phải làm theo lời Tần vương nói, nếu không Tần vương sẽ không giữ được thể diện.
Thể diện của Tần vương nếu không giữ được, nhất định sẽ khiến ông không nén được giận dữ!
Tính mạng của Lã Bất Vi có quan trọng bằng thể diện của Tần vương không?
Dĩ nhiên là không.
Tần Tử Sở đi lên phía trước, từ từ nắm chặt thanh bảo kiếm lóe lên tia sáng màu xanh nhạt.
Hắn hít sâu một hơi, từng bước một đi đến trước mặt Lã Bất Vi.
Nhịp tim của Tần Tử Sở đập dồn dập, trong tai nghe vù vù, tựa hồ toàn bộ âm thanh trên thế gian này đều trút vào tai hắn.
Bộ dáng bất an sợ hãi đến méo mó của Lã Bất Vi lúc ẩn lúc hiện trước mắt hắn, làm Tần Tử Sở choáng váng đầu óc.
Hắn nắm chặt bảo kiếm trong tay, cố chống đỡ thân thể, trong tai chợt nghe một âm thanh rõ ràng mà lãnh khốc —— “Giết hắn.”
Đại não Tần Tử Sở trống rỗng, theo bản năng dựa vào âm thanh vô cùng quen thuộc này, đột nhiên hướng bảo kiếm về phía trước.
Một cảm giác nặng nề lại chặt chẽ từ mũi kiếm truyền vào lòng bàn tay Tần Tử Sở.
Đột nhiên hắn giật mình tỉnh lại, nhịn không được lùi lại phía sau mấy bước, trừng to mắt thấy Lã Bất Vi trước ngực không ngừng trào ra máu tươi.
Bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ bé ấm áp nắm lấy tay Tần Tử Sở, hắn cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt song đồng vẫn lãnh tĩnh như xưa của Doanh Chính.
Đôi mắt đen nhánh của Doanh Chính tĩnh mịch, giống như vực sâu vĩnh viễn không nhìn thấy đáy.
Tinh thần của Tần Tử Sở chợt yên tĩnh lại.
Hắn tiếp nhận vải mềm từ trong tay thủ vệ đang quỳ trên đất, lau đi vết máu trên bảo kiếm, đem kiếm trả vào hộp.
Tần Tử Sở xoay người, quỳ gối trước mặt Tần vương, nói điều mình cần nói: “Đa tạ quốc chủ đã cho Tử Sở một cơ hội để báo thù rửa hận.”
Tần vương dường như không thấy một sinh mệnh chớp mắt đã biến mất trước mắt, bình tĩnh nói: “Vậy mới đúng, Tử Sở. Khoan dung đúng lúc là chuyện tốt, quá khoan dung lại là yếu đuối, dễ bị bắt nạt.”
Dứt lời, ánh mắt của Tần vương nhìn vào Doanh Chính bên cạnh Tần Tử Sở.
Ông chợt nói: “Lúc con rời đi chưa từ biệt với A Chính. Bây giờ không còn việc gì nữa, hãy mang hắn đi dạo chung quanh, hảo hảo nói lời từ biệt đi. A Chính rất thông minh hiểu chuyện, nhưng hắn còn nhỏ, chớ đối xử với hắn như người lớn.”
Tần vương không biết nội tình nhưng lời nói ra lại khiến Tần Tử Sở nóng cả mặt, hắn nhận ra hành động trực tiếp rời đi của mình trong mắt người ngoài có vẻ quá không hợp lý.
Huống chi, nếu Tần vương cũng cảm thấy việc này không ổn, e rằng Doanh Chính cũng nhìn ra manh mối.
Tần Tử Sở lo lắng nhìn về phía Doanh Chính, vừa lúc chạm phải ánh mắt của hắn.
Doanh Chính không nói lời nào, chủ động dắt Tần Tử Sở ra khỏi đại điện, hai người rất nhanh tìm được một góc vắng.
Tần Tử Sở nhìn lòng bàn tay của mình, không nói nên lời, cảm giác ghê tởm lúc nãy mạnh mẽ đè xuống lại từ trong bụng trào lên, làm cho hắn nôn không ngừng.
Doanh Chính đứng bên cạnh, trầm tĩnh nhìn phản ứng của Tần Tử Sở.
Mãi đến khi Tần Tử Sở cả mật cũng phun ra hết, Doanh Chính mới mở miệng nói: “Có phải trẫm quá nóng vội hay không?”
Tần Tử Sở thật không ngờ lúc này mà Doanh Chính còn có tâm trạng nhắc tới chuyện tình cảm!
Hắn uể oải liếc Doanh Chính một cái, hé môi, lại không biết mình nên nói điều gì.
Doanh Chính nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, trầm mặc một lát rồi nói: “Trẫm vẫn còn nhỏ, nên làm ngươi khó xử.”
Tần Tử Sở nghĩ trong lòng: haha, biết tuổi tác của mình làm người ta hoảng sợ, còn nói như vậy. Bây giờ nhắc lại là có ý gì?
Thấy Tần Tử Sở không đáp lại, Doanh Chính tiếp tục nói: “Bình Nguyên Quân sẽ không ôn hòa giống như vẻ bề ngoài, ngươi phải coi chừng hắn chạy trốn, lệnh cho thủ vệ của Ủng cung trông giữ hắn thật chặt. Còn nữa, biết Bình Nguyên Quân đang ở cạnh ngươi, nhất định sẽ có không ít người ngưỡng mộ hắn muốn thông qua ngươi để gặp hắn một lần, ngươi phải chú ý an toàn của mình, cẩn thận thích khách.”
Nói đến đây, Tần Tử Sở vẫn không chủ động lên tiếng, lại làm không khí giữa bọn họ trở nên xấu hổ và trầm lắng.
Doanh Chính cầm bàn tay Tần Tử Sở ngồi yên một lát, rồi chợt đứng dậy vùi mặt vào ngực Tần Tử Sở, ôm chặt lấy thắt lưng hắn, kêu một tiếng trầm thấp: “Phụ thân.”
“… Nhớ về thăm ta.” Cuối cùng Doanh Chính nói ra yêu cầu, lại như không dám đối mặt với câu trả lời của Tần Tử Sở, xoay người chạy mất.
Cả người Tần Tử Sở đều cứng đơ!
Hắn đứng tại chỗ trơ mắt nhìn bóng dáng Doanh Chính, mãi đến khi Doanh Chính hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mình.
Tần Tử Sở nhịn không được bấu mạnh vào mặt mình một cái, cảm thấy đau nhức, mới buông tay xuống.
Trong lòng Tần Tử Sở chỉ còn lại một ý nghĩ: ta gặp phải chuyện lớn rồi!
(╯‵□′)╯︵┻━┻ ngươi tưởng ta không biết người từng bị Doanh Chính gọi một cách quá tôn kính đều không có kết cục tốt sao!
Ngươi bỗng nhiên gọi ta là “Phụ thân” có phải là chủ động nói cho ta biết, sinh mệnh của lão tử sẽ tiêu tùng không!
Này! Ta tận tâm tận lực nuôi ngươi ngần ấy năm, ngươi lại phóng ra đại chiêu với ta, dựng lên lá cờ chết!
Còn có thể có chút nhân tính không!
Doanh Chính, ngươi quay lại nói rõ ràng cho ta! ! !
Tần Tử Sở đứng tại chỗ, khóc không ra nước mắt.
Hắn lau mặt một phen, tâm trạng nặng nề xoay người, lê bước chậm rãi rời khỏi cung Hàm Dương.
Lúc Doanh Chính trở lại chính điện, vừa lúc nghe được Tần vương uy h**p nói: “A? Thành ý của Chu thiên tử? Chu thiên tử nói có thành ý, vậy tại sao quả nhân nhận được tin, nghe nói người sẽ chỉ huy lục quốc thi triển ‘Hợp tung*’ đối với Đại Tần ta, chính là Tây Chu công!”
*Hợp tung: kế sách liên minh giữa các nước chư hầu thời Chiến Quốc, hợp nhiều nước nhỏ đánh một nước lớn, nhằm chống bị nước lớn thôn tính.
Thừa tướng nhà Chu mặt tái mét, quỳ trên mặt đất, run lẩy bẩy.
Đối mặt với câu hỏi của Tần vương, một chữ hắn cũng không đáp lại được.

Tham lam quá thì chết cũng đáng thôi (^~^;)