Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 75

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 75 ♡Cạm bẫy

tumblr_inline_mgpd74YtpP1qdlkygTần vương quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy vẻ ngây người xuất thần của Doanh Chính.

Ông đưa tay sờ đầu Doanh Chính, cười hỏi: “A Chính làm sao vậy? Hình như có điều suy nghĩ, vẻ mặt thật giống ông lão.”

Doanh Chính tiện dịp nói: “Con đã lâu chưa gặp phụ thân, rất là nhớ hắn.”

Tần vương nhận được tin của Đường Tuy, tâm tình đang tốt, lại nghe Doanh Chính nói, lập tức nở nụ cười.

Trong lòng ông nghĩ: dù A Chính thoạt nhìn chín chắn già dặn đi nữa, trong lòng vẫn là hài tử nhớ mong thân nhân.

Vì thế, Tần vương hết sức hào phóng nói: “Gần đây rãnh rỗi, chi bằng quả nhân mang con cùng ra ngoài đi dạo, biệt quán Ủng cung có phong cảnh không tồi. Lúc này đúng vào mùa lá đỏ đầy trời, A Chính nhất định sẽ rất thích.”

Phàm là đế vương đến tuổi như Tần vương, nhất định nói sao làm vậy.

Có Tần vương ra lệnh, không đến một canh giờ, Doanh Chính đã đứng ở biệt quán Ủng cung.

Hắn nhướng mày nhìn biệt quán Ủng cung huyên náo tiếng người, không khỏi nở nụ cười.

Tần vương nhìn một màn trước mắt thì cảm thấy hết sức thú vị.

Ông dắt tay Doanh Chính xuống xe.

“Quốc – chủ – giá – đáo ——!” Nội thị phát ra một tiếng quát to trầm thấp mà lại có lực xuyên thấu mãnh liệt, biệt quán Ủng cung thoáng chốc yên tĩnh trở lại, đám người vội quỳ trước mặt hai ông cháu.

Tần vương đã thấy nhiều cảnh tượng còn hơn vậy, ngoại trừ cảm thấy tràn đầy hứng thú với tình cảnh trước mắt ra, căn bản không có ý nghĩ dư thừa.

Ông mỉm cười, cũng không bảo họ đứng dậy, mang theo Doanh Chính đi thẳng vào trong.

Sau khi tiến vào biệt viện Ủng cung, loại cảm giác bừng bừng sức sống này càng thêm rõ rệt, rõ ràng đã là mùa vạn vật suy yếu, nhưng trong hoa viên này, bọn họ lại thấy được chồi non xanh biếc!

Tần vương kinh ngạc buông tay Doanh Chính ra.

Ông lập tức đi đến chỗ cây non trước mặt cẩn thận kiểm tra, phát hiện chồi non không phải chỉ có một, mà là chi chít mọc trên thân dài mềm mại nằm trong đất xốp, xoè ra cành lá.

Trong cành lá xanh nhạt, thậm chí có thể nhìn thấy trái non vẫn còn xanh.

Lại còn là địa môi* mùa xuân mới có thể kết trái!

*địa môi: một loại dâu tây

Tần vương không khỏi trợn mắt, không dám tin quay đầu nói với Doanh Chính: “A Chính ngươi xem, đây là không phải là… địa môi?”

Doanh Chính nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, cũng cảm thấy kinh ngạc không thôi.

Trong lòng hắn nghĩ: mùa thu tháng mười, lại có thể nhìn thấy địa môi vừa kết trái.

Cảnh này thật quá thần kỳ!

Doanh Chính đưa tay muốn chạm vào trái non ở thân cây, nhưng Tần vương kéo bàn tay hắn lại, dường như hết sức kiêng kỵ nói: “Không thể tùy ý đụng chạm, đây là điềm lành!”

Trực giác của Doanh Chính biết việc này có quan hệ mật thiết với Tần Tử Sở, trước mặt Tần vương, hắn khéo léo thu tay về, nhưng vẻ mặt lại lưu luyến không thôi nhìn địa môi vài lần.

Sau đó, Doanh Chính theo Tần vương tiếp tục đi vào trong.

Từ khi Tần Tử Sở dọn ra ngoài cung Hàm Dương, cuộc sống mỗi ngày có thể hình dung là “Như cá gặp nước”.

Hắn đúng là quen có Doanh Chính làm bạn, nhưng bên cạnh bỗng nhiên mất đi tất cả khuôn mẫu có thể trói buộc hắn, tình hình trở lại lúc mọi việc có thể do mình làm chủ, Tần Tử Sở thật sự không thể dối lòng nói thích ở cùng một chỗ với Doanh Chính, ngày ngày nơm nớp lo sợ.

Nhưng lời Doanh Chính dặn dò, Tần Tử Sở vẫn để trong lòng.

Sự thật chứng minh, lời nói của Doanh Chính đặc biệt có thể tiên tri.

Tần Tử Sở đang tiếp đãi đông đảo môn khách đến nhờ vả mình.

Hắn cảm thấy mình sắp cười đến đơ rồi, khóe miệng không ngừng kéo lên.

“Chiêu hiền đãi sĩ” không phải dễ, tình huống trong truyền thuyết như tùy tiện quỳ lạy một cái thì bốn phương liền thần phục tuyệt đối là do người lười biếng viết sách sử.

Dù bây giờ giữa “Ngồi” và “Quỳ” khác nhau cũng không đáng kể, nhưng suốt ngày đối mặt với rất nhiều người đến trước mặt mình tự giới thiệu, Tần Tử Sở vẫn phải hành lễ đến chóng mặt.

Kiều, tổng quản nội thị của biệt quán Ủng cung, lặng lẽ đến trước mặt Tần Tử Sở, thấp giọng nói một câu, thoáng chốc làm cho hắn tỉnh táo lại.

Tần Tử Sở vốn đang cảm thấy vô cùng buồn chán liền kích động.

Cơ hội tới!

Trong lòng hắn kích động không thôi, động tác lại vô cùng kiềm chế chậm rãi đứng dậy, nói với đông đảo môn khách bên cạnh mình: “Trong biệt quán xảy ra chút chuyện, mong chư vị hãy chờ, Tử Sở đi một lát sẽ trở lại.”

Một thiếu niên đi cùng một vị trung niên bỗng xen vào nói: “Tử Sở công tử xử lý chuyện gì mà không dám ở trước mặt chúng ta?”

Tần Tử Sở nhìn thiếu niên chăm chú, thấy hắn bộ dáng non nớt, vẻ mặt như nghé con không sợ hổ*, nhịn không được nở nụ cười nhàn nhạt.

*nghé con không sợ hổ: ám chỉ sự thiếu trải nghiệm nên không lường trước hoặc chủ quan trước những hậu họa.

Hắn bình tĩnh nói: “Nếu chư vị muốn biết, cùng đi với ta cũng chẳng sao. Nhưng Tử Sở xin nói trước, lần này đi chỉ sợ sẽ làm chư vị thất vọng về một người hiền đức vang danh thiên hạ, chư vị không nên cảm thấy là Tử Sở trêu đùa giả dối thì mới được.”

“Chư vị, mời.” Tần Tử Sở nói xong liền đứng dậy, ý bảo Kiều dẫn chư vị môn khách đi trước.

Chư vị môn khách ôm trong lòng một cảm xúc kích động và khẩn trương, đi phía trước.

Bọn họ cũng không phải phấn khởi vì có thể nhìn trộm được chuyện xấu trong gia đình Tử Sở công tử, mà là khâm phục Tần Tử Sở “Sự vô bất khả đối nhân ngôn*”.

*Sự vô bất khả đối nhân ngôn: Không có việc gì là không thể nói với với người khác

Liên tiếp đi qua ba hành lang dài gấp khúc, một số môn khách từng đến bái kiến Bình Nguyên Quân trong lòng không khỏi “Lộp bộp” một tiếng —— bọn họ đã nhận ra con đường này là thông đến sân Bình Nguyên Quân ở.

Sự hăng hái dần dần tiêu tan, trong lòng mọi người càng ngày càng áp lực, giống như việc sắp nhìn thấy sẽ phá huỷ nhận thức của bọn họ.

Quả nhiên cảm xúc bất an này liền bạo phát khi thị vệ canh gác lui ra, thấy một con đường nhỏ, để cho chư vị môn khách tiến vào sân!

Bình Nguyên Quân một thân lầy lội, mông mắc kẹt trong lỗ trên vách tường, từ góc độ của mọi người hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt hắn thế nào, nhưng chỉ nhìn hắn cứng ngắc duy trì tư thế này, cũng đủ đoán ra bây giờ Bình Nguyên Quân nhất định đang xấu hổ và giận dữ muốn chết.

Tần Tử Sở khẽ thở dài.

Hắn thất vọng nói: “Bình Nguyên Quân ở Tần quốc làm con tin, Tử Sở chưa từng cư xử vô lễ với Bình Nguyên Quân, tất cả chi tiêu đều giống với Tử Sở, trong sân thậm chí không có bất kỳ một tôi tớ thị tỳ người Tần nào. Vậy mà Bình Nguyên Quân làm vậy để báo đáp Tử Sở sao?”

Bình Nguyên Quân không nói một lời, chết cứng tại chỗ.

Lúc bị bọn thị vệ bắt được, hắn cảm thấy mọi việc đã xong rồi, nhưng khi Tần Tử Sở xuất hiện, hắn thấy rằng mình còn có thể tuyệt vọng hơn nữa.

“Phá tường đi, cứu Bình Nguyên Quân ra, dù cách hắn chạy trốn thật sự… Nhưng ta không thể nhục nhã hắn.” Sau khi tất cả mọi người thấy được trò hề của Bình Nguyên Quân, Tần Tử Sở tỏ vẻ chính trực lên tiếng.

Bọn thị vệ liền gọi cung nô, không lâu sau đã đục bức tường trong sân thành một lỗ lớn hơn, hai người cùng kéo Bình Nguyên Quân vẫn duy trì tư thế vặn vẹo mà làm thân thể cứng ngắc, từ trong lỗ ra.

Hình tượng thường ngày ôn hòa tao nhã của Bình Nguyên Quân hoàn toàn bị hủy.

Lúc này, mặt và đầu hắn dính đầy bùn đất, quần áo gấm vóc quý giá trên người nhàu nát bẩn thỉu, nhăn nhúm, nhìn như bắp cải.

Nhưng bất luận bề ngoài thế nào, bên trong không thể thay đổi.

Bình Nguyên Quân nhìn về phía Tần Tử Sở, ánh mắt bình tĩnh trước sau như một.

Bây giờ hắn đã biết rõ mình nhảy vào bẫy mà Tần Tử Sở đã sớm chuẩn bị, diễn một trò hề vụng về.

Bình Nguyên Quân mất mát khẽ cười một tiếng, nói: “Tử Sở công tử cũng từ Triệu quốc trốn ra. Ngươi và ta chẳng qua là thắng làm vua thua làm giặc thôi.”

Tần Tử Sở nghe vậy hơi cong khóe miệng, thậm chí gật đầu thừa nhận.

Nhưng lời hắn nói ra nháy mắt làm Bình Nguyên Quân càng thêm xấu hổ.

Chỉ nghe Tần Tử Sở nhẹ nhàng nói: “Sau trận chiến Trường Bình, Tần quốc đại thắng, quốc chủ vì sự thân thiện hữu hảo với Triệu quốc, phái Tử Sở đến Triệu quốc làm con tin. Đại Tần ta rủ lòng thương hại với Triệu quốc, đây là quốc chủ nhân từ, nhưng quốc chủ Triệu quốc lòng mang oán hận, lại sắp xếp cho ta ở một nơi tồi tệ, phái một kẻ tham lam vô sỉ trông coi, hằng ngày chịu nhục nhã, đẩy cuộc sống của Tử Sở đến tình cảnh cơm ăn không no, áo quần rách rưới —— Bình Nguyên Quân, ngươi thân là đại thần tâm phúc của quốc chủ Triệu quốc và là thúc thúc ruột của hắn, chắc hẳn không phải là chưa từng nghe qua chứ? Nếu không chạy trốn, chẳng lẽ Tử Sở phải chờ chết một cách không tôn nghiêm ở Triệu quốc sao! Cách làm của Tử Sở rốt cuộc có chỗ nào giống ngươi?”

Nói một đoạn vô cùng đơn giản, Tần Tử Sở chẳng những chỉ ra tình trạng khốn cùng mình trải qua lúc trước, thậm chí còn không chút do dự đem cuộc sống bi thảm hắn trải qua chụp mũ thành “Triệu vương và Bình Nguyên Quân hợp mưu”.

Bình Nguyên Quân muốn nói mình đối với chuyện này cũng không rõ lắm.

Nhưng dù hắn nói thật, sự tình đến nông nỗi bây giờ, ai chịu tin lời hắn?

Triệu quốc đối với Doanh Dị Nhân khắt khe và Tử Sở đối với Bình Nguyên Quân quan tâm đối lập nhau, thoáng chốc thành sự châm chọc lớn, nhạo báng không thương tiếc từ trên xuống dưới Triệu quốc lòng dạ hẹp hòi, càng làm cho Bình Nguyên Quân ngày thường lan truyền việc chiêu hiền đãi sĩ, thoạt nhìn giống như trò cười dối trá.

Bình Nguyên Quân biết không thể cứu vãn.

Hắn cười khổ thở dài một tiếng, trong lòng nghĩ: thắng làm vua thua làm giặc, không ngờ tới từng tuổi này, còn bị Tần vương tôn trẻ tuổi lừa gạt.

Bình Nguyên Quân nhìn về phía Tần Tử Sở, lạnh lùng nói: “Như vậy công tử định xử trí người bên cạnh ta như thế nào? Giống như Võ An Quân, g**t ch*t bọn họ sao?”

Tần Tử Sở lộ vẻ kinh ngạc không thôi, giống như điều Bình Nguyên Quân nói đặc biệt đáng sợ.

Hắn nhìn thẳng vào Bình Nguyên Quân hồi lâu, rốt cuộc nói: “Bình Nguyên Quân tại sao có ý nghĩ như vậy? Mặc dù Tử Sở khinh thường hạng người gà gáy cẩu đả*, nhưng nếu bọn họ đều là môn khách của Bình Nguyên Quân, nhất định có chỗ hơn người. Bình Nguyên Quân bằng lòng đối xử tử tế với bọn họ, dù bọn họ ở Đại Tần phạm vào tội nghiệt, Tử Sở cũng sẵn lòng đưa bọn họ bình an trở về Triệu quốc, xử lý theo luật pháp Triệu quốc.”

*gà gáy cẩu đả: chỉ kẻ không có tài, chỉ biết bàng môn tả đạo, đầu cơ trục lợi

Tần Tử Sở nói xong những lời này, bỗng nhiên nói: “Chỉ là có một chuyện Tử Sở nghi hoặc trong lòng, xin Bình Nguyên Quân giải thích.”

Rơi vào tình cảnh như thế, Bình Nguyên Quân cũng không còn chuyện gì không thể trả lời Tần Tử Sở.

Hắn gật đầu: “Tử Sở công tử, mời nói.”

“Xúi giục Bình Nguyên Quân làm ra hành vi như vậy, chỉ sợ là môn khách mà ngày thường Vô Kỵ công tử nuôi dưỡng chăng?” Tầm mắt Tần Tử Sở quét một vòng giữa bọn người đang bị trói thành bánh chưng.

Lời vừa hỏi ra, lại đem một người khác liên lụy vào, nháy mắt mở rộng phạm vi đả kích.

Sắc mặt Bình Nguyên Quân rốt cuộc thay đổi!

Hắn không dám tin trừng mắt với Tần Tử Sở, không ngờ Tần Tử Sở thông qua hành động của vài tên môn khách liền đoán ra chuyện mình bố trí trước khi rời khỏi Triệu quốc.

Cuối cùng, Tần Tử Sở làm ra vẻ tiếc nuối liếc nhìn Bình Nguyên Quân, quay đầu lo lắng nói với môn khách mình thu nạp: “Xem ra Tín Lăng Quân được Bình Nguyên Quân đề cử cho Triệu vương. Tín Lăng Quân vô cùng anh dũng, quân đội Triệu quốc có hắn làm thống soái, việc này nên làm thế nào cho phải?”

Tần vương mang theo Doanh Chính đã đứng ở ngoài cửa hồi lâu, xem vở kịch đặc sắc này.

Nghe Tần Tử Sở nói, ông không khỏi nở nụ cười, cao giọng nói: “Võ An Quân ở trận tiền, Ngụy Vô Kỵ có gì phải sợ?”

Tần Tử Sở nghe được giọng của Tần vương lập tức quay lại.

Một cơ thể bắp thịt cuồn cuộn đột nhiên vùi vào ngực hắn, hai cánh tay khóa thật chặt quanh eo hắn.

“Phụ thân, tại sao ngươi không đến gặp ta?” Doanh Chính ngẩng đầu lên nhìn Tần Tử Sở.

Tần Tử Sở bị tiếng chất vấn này làm chấn động, đại não trống rỗng.

Σ(っ °Д °;)っ ta, ta giống như nhìn thấy BOSS muốn bạo đại chiêu! ! !

Cứu mạng a! !tumblr_inline_mgpd74YtpP1qdlkyg

Trốn tránh 5 tháng, rốt cuộc cũng phải đối mặt thôi ╭(╯3╰)╮

– địa môi –

e61190ef76c6a7efb5888c34fdfaaf51f3de6671

Bình Luận (0)
Comment