Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 76

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 76 ♡Ngoài cửa thành

4876088_AGOUv

Tần vương nháy mắt xuất hiện, mọi người lập tức quỳ xuống lễ bái, không ai để ý giữa Doanh Chính và Tần Tử Sở xảy ra chuyện gì.

Doanh Chính tiện dịp ôm Tần Tử Sở hít sâu một hơi, để mùi hương thoang thoảng ấm áp trên người Tần Tử Sở tràn ngập trong lồng ngực mình.

Doanh Chính lưu luyến thở ra, chậm rãi buông tay, quy củ đứng bên cạnh Tần Tử Sở.

Hắn ngẩng mặt lên, dùng động tác dè dặt nắm lấy bàn tay của Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Mấy ngày nay ngươi có khỏe không? Môn khách của Bình Nguyên Quân không làm hại ngươi chứ?”

Chỗ giao nhau giữa bàn tay Tần Tử Sở và Doanh Chính run lên, suýt nữa hất hắn ra.

Tần Tử Sở giằng co với Doanh Chính hồi lâu, rốt cuộc thả lỏng ngón tay, nắm lại bàn tay nhỏ của Doanh Chính thật chặt.

Tần Tử Sở ngồi xổm trước mặt Doanh Chính, ngang tầm mắt với hắn, lắc đầu.

Sau đó, Tần Tử Sở tựa hồ cảm thấy mình phản ứng có chút quá lạnh lùng, hạ giọng giải thích: “Cũng không có việc gì, ngươi đã nói Bình Nguyên Quân sẽ không thành thật ở lại, ta liền bắt tay vào chuẩn bị. Nhưng không ngờ hắn có thể nhẫn nhịn như vậy, bên cạnh rõ ràng có nhiều nhân tài giỏi về đào mương và địa đạo, lại gần nửa năm sau mới động thủ.”

Doanh Chính phát hiện Tần Tử Sở còn có thể nghe vào tai lời mình đã nói, lập tức phấn chấn lên.

Hắn dùng sức hơi nắm lấy bàn tay Tần Tử Sở, quay đầu, vẻ mặt chờ đợi nhìn về phía Tần vương, làm Tần vương cười ha ha.

Tần vương khoát tay, nói thẳng: “A Chính gần đây vẫn luôn rầu rĩ không vui nói nhớ con. Khó có dịp phụ tử các con gặp lại, cùng hắn chơi đùa đi, quả nhân cũng sẽ nhận thức hiền sĩ mà con thu nạp một chút.”

Tần Tử Sở trong lòng cười khổ, cảm thấy nhân tài mình vừa mới tìm ra có thể lại trở thành tay chân của Tần vương.

Nhưng hắn vẫn quy củ tạ ơn, rồi dắt Doanh Chính rời đi.

Doanh Chính mẫn cảm phát hiện lúc này Tần Tử Sở hào hứng không cao.

Hắn cũng không nhắc tới chuyện tình cảm mình từng nói, mà nhanh chóng ngồi cạnh Tần Tử Sở xong thì kéo bàn tay hắn không buông.

Vừa ngoảnh lại, Doanh Chính truy hỏi đề tài lúc nãy: “Tử Sở mới nói ‘Bình Nguyên Quân sớm có chuẩn bị’ là chuyện gì xảy ra?”

╰(*°▽°*)╯ chỉ cần không nói đến chuyện tình cảm thì tất cả đều thương lượng được!

Tần Tử Sở đang trong trạng thái như đà điểu*, rất nhanh điều chỉnh tâm tình của mình.

*Khi bất ngờ gặp nguy hiểm, không kịp chạy, đà điểu liền áp sát phần đầu và cổ xuống mặt đất, hoặc vùi đầu vào trong cát. Người ta thường chế giễu hành động đó của đà điểu, và còn dùng hình ảnh “chính sách đà điểu” để ví von người không dám nhìn thẳng vào hiện thực.

Lúc hắn nhìn về phía Doanh Chính, lập tức phát hiện khuôn mặt vốn hết sức non nớt giờ hình như giãn ra không ít, lông mày luôn bị da thịt mềm mại che đi bắt đầu rõ nét hơn, làm ánh mắt Doanh Chính càng thêm sắc bén.

Tần Tử Sở đưa tay sờ hai má Doanh Chính, nhẹ giọng nói: “Nửa năm không gặp, A Chính trưởng thành rồi.”

Bỗng nhiên nói một câu cảm khái làm cho không khí giữa Doanh Chính và Tần Tử Sở trở nên nhẹ nhàng.

Doanh Chính lộ ra nụ cười nhàn nhạt, kế đó nói: “Ta lại cao lên hai tấc.”

Tần Tử Sở nhớ tới đề tài chiều cao mà bọn họ đã nói, không khỏi cười theo.

Một lát sau, Tần Tử Sở mới giải thích: “Sau trận chiến Hàm Đan, ta không bao lâu liền thấy được từ trên bàn của quốc chủ tin Tín Lăng Quân bị trục xuất khỏi Ngụy quốc, sang Triệu quốc gặp tỷ tỷ và tỷ phu của hắn để tìm nơi nương tựa. Nếu Ngụy vương không đoạt lại gia sản của Tín Lăng Quân, như vậy hắn nhất định cũng sẵn lòng dẫn theo môn khách của mình cùng đến Triệu quốc. Mà Bình Nguyên Quân là phụ tá đắc lực của Triệu vương, Triệu vương sẽ không cam lòng để Bình Nguyên Quân ở lại Tần quốc làm con tin.”

Tần Tử Sở nói tới đây, lộ ra nụ cười vô cùng tinh tế.

Hắn hơi nhướng mày, có chút trêu chọc nói: “Biết rõ Bình Nguyên Quân là tỷ phu của Tín Lăng Quân, mà thuộc hạ của Tín Lăng Quân có rất nhiều môn khách am hiểu bàng môn tả đạo, sao ta lại không đề phòng hắn.”

“… Vậy chuyện hôm nay, rốt cuộc tại sao biến thành như vậy?” Doanh Chính nghi hoặc hỏi.

Tác phong làm việc Doanh Chính và Tần Tử Sở khác biệt.

Hắn luôn luôn kiên quyết, chỉ cần xác định chuyện quả thật như thế, cũng không xét xem có tốt cho danh tiếng không thì đã ra tay, còn cách làm của Tần Tử Sở rõ ràng nghiêng về hướng nhẹ nhàng, nhất định phải nắm chắc mới ra tay giải quyết vấn đề.

Tần Tử Sở nghe Doanh Chính hỏi, nụ cười trên mặt càng thêm thoải mái.

Hắn nhịn không được cao giọng, vui vẻ nói: “Vì đoán được Bình Nguyên Quân nhất định sẽ chạy trốn, dù một nô tỳ của biệt quán Ủng cung ta cũng không phái đến chỗ hắn, tránh để bọn họ nổi lên sát tâm tổn thất thêm mạng người. Thường ngày lại dặn dò tổng quản Ủng cung là Kiều phái ra nhiều cung nô hơn để theo dõi Bình Nguyên Quân. Những cung nô này ngày thường hoàn toàn không bị bọn họ để ý, hành động cũng không bị chú ý, mà một khi có biến động nhỏ, bọn họ lại có thể lập tức liên lạc với thủ vệ. Bởi vậy mới có thể nắm được nhất cử nhất động của bọn người Bình Nguyên Quân. Ha ha, mùi vị bắt kẻ trộm quả nhiên không tồi.”

Tần Tử Sở nói xong, vô cùng đắc ý nhìn về phía Doanh Chính.

Không ngờ lại phát hiện khuôn mặt hắn lạnh lùng, ánh mắt âm trầm nhìn mình, dáng vẻ không cao hứng.

Tần Tử Sở không khỏi sửng sốt, nhịn không được hỏi: “A Chính, làm sao vậy?”

Doanh Chính nắm cổ tay Tần Tử Sở, lạnh lùng nói: “Ngươi biết rõ bên cạnh Bình Nguyên Quân có người tài ba, còn không tiên hạ thủ vi cường* bắt lấy hắn, ngược lại ngồi chờ hắn làm đến loạn xạ bát nháo mới phái người bắt hắn? Ngươi cũng biết nếu kiếm khách bên cạnh hắn làm liều, ngươi nguy hiểm bao nhiêu!”

*tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước thì chiếm được lợi thế

Doanh Chính trừng mắt nhìn Tần Tử Sở, trách móc nói: “Đây cũng không phải là lần đầu tiên! Ngươi chừng nào mới có thể hiểu được so với an nguy của mình, tính mạng những người khác căn bản không đáng một xu.”

Tần Tử Sở quả thật không nghĩ tới vấn đề này, hầu kết* của hắn chuyển động lên xuống, bị Doanh Chính nói đến á khẩu không trả lời được.

*hầu kết: trái cổ

Doanh Chính cầm hai tay Tần Tử Sở, đem mặt chôn vào lòng bàn tay hắn, âm thanh nghẹn trong cổ họng nói: “…Ngộ nhỡ, ngươi gặp chuyện không may…”

Vóc dáng của hài tử luôn rất có lực sát thương.

Thoáng chốc Tần Tử Sở cho là mình làm Doanh Chính sắp khóc!

Hắn vội vàng đem Doanh Chính ôm vào ngực, vội nói không ngừng: “A Chính đừng lo lắng, ta đã cho người thay ta tra xét qua, bên cạnh Bình Nguyên Quân không có nam nhân cường tráng giỏi việc ám sát. Ta sẽ không lấy tính mạng của mình ra mạo hiểm.”

Hắn dùng sức rút bàn tay mình ra, đã thấy trên môi Doanh Chính mang theo nụ cười nhàn nhạt ngẩng đầu nhìn vào mắt mình.

Doanh Chính bình tĩnh nói xong lời vừa nãy: “…Trẫm nhất định phải giết sạch Triệu quốc từ trên xuống dưới.”

Lời Tần Tử Sở định nói đột nhiên nghẹn lại trong cổ họng, lòng dạ rối bời vừa rồi biến mất tăm, vẻ mặt trở nên trống rỗng.

“Ngươi đang gạt ta? Doanh Chính, từ lúc nào ngươi học được thủ đoạn tầm thường như vậy!” Một cơn tức giận vì bị lừa gạt và trêu đùa bùng lên, Tần Tử Sở đẩy Doanh Chính ra, đột nhiên đứng dậy lớn tiếng quát.

Doanh Chính ngồi thẳng người, trên mặt vẫn mỉm cười đắc ý.

“Tần Tử Sở, ngươi thích trẫm làm nũng giống hài tử, trẫm giả bộ cho ngươi xem. Ngươi không phải rất vui sao?” Hắn ra vẻ đơn thuần chớp mắt, ánh mắt hiện lên vẻ giảo hoạt.

Tần Tử Sở bị Doanh Chính làm cho tức giận đến mức đứng tại chỗ không biết nói gì, Doanh Chính lại chạy tới bên cạnh hắn, một lần nữa ôm eo Tần Tử Sở.

Hắn thấp giọng nói: “Trẫm phát hiện —— ngươi hình như rất quan tâm ý nghĩ của trẫm.”

(╯‵□′)╯︵┻━┻ vô nghĩa! Sợ nhi tử lo lắng và sợ tên nhóc con thương nhớ có thể giống nhau sao!

Ngươi cách xa ta một chút!

Đừng tưởng rằng ta không dám đẩy ngươi là vì ta thật sự sợ ngươi!

┭┮﹏ ┭┮ được rồi, ta thật sự sợ…

“Được, trẫm không đùa với ngươi.” Doanh Chính buông Tần Tử Sở ra, nháy mắt khôi phục một dáng vẻ lạnh lùng.

Hắn chậm rãi bước ra khỏi cánh tay Tần Tử Sở, nheo mắt nhìn lên trời, thành thật đánh giá: “Chuyện Bình Nguyên Quân, ngươi xử lý rất tốt. Tần Tử Sở, mỗi một lần ngươi đều có thể làm trẫm nhìn ngươi bằng cặp mắt khác, nhưng trẫm đối với hành vi tự mình mạo hiểm của ngươi vẫn vô cùng mất hứng —— trong biệt quán Ủng cung có nhiều hạng người hỗn tạp. Cho dù phần lớn nhắm đến vinh hoa phú quý, hy vọng được ngươi xem trọng, nhưng đừng quên, ngươi là Tần vương tôn, là con trai trưởng của Thái tử Trụ và Hoa Dương phu nhân, là Tần vương tương lai. Ám sát ngươi là vụ làm ăn một vốn bốn lời, thất bại cùng lắm là thích khách bỏ mạng, thành công lại có thể làm cho vương thất Tần quốc hỗn loạn.”

Doanh Chính nói tới đây âm thanh trầm xuống, hai tay nắm chặt thành quyền.

Hắn biết rõ nếu mình nói “Không tốt cho ngươi”, Tần Tử Sở sẽ không lưu ý.

Hơi dừng lại một chút, Doanh Chính mới một lần nữa nói: “Nếu ngươi chết, Thái tử Trụ nhất định hết sức vui vẻ lập con trai trưởng khác, đến lúc đó trẫm làm sao kế thừa vương vị?”

(*/ω\*) Thủy Hoàng đế bệ hạ, ta tin rằng lật đổ thúc thúc để lên ngôi đối với ngươi mà nói không phải việc gì khó.

Tần Tử Sở trong lòng im lặng nôn ra, dưới chân lại bất an cọ cọ mặt đất, thái độ đối với Doanh Chính không tự chủ được liền mềm mại.

Hắn nhẹ giọng nói: “Ta biết. Sau này sẽ chú ý an toàn.”

Doanh Chính đưa lưng về phía Tần Tử Sở, hài lòng cong lên khóe môi, khi hắn quay đầu đối mặt với Tần Tử Sở, lại bày ra vẻ lãnh đạm.

Doanh Chính đột nhiên nói: “Tần Tử Sở, năm tháng qua, ngươi trở lại cung Hàm Dương mười sáu lần, nhưng không lần nào đi gặp trẫm.”

Σ(っ °Д °;)っ đại, đại chiêu tới!

Tần Tử Sở căng thẳng, vội vàng thừa nhận mình sai: “Đều là lỗi của ta, ta quá sơ suất.”

Doanh Chính nhìn ánh mắt Tần Tử Sở đang bối rối đảo quanh, biết lực chú ý của hắn căn bản không ở trên người mình, không nhịn được lạnh lùng nói: “Ngươi sai chỗ nào?”

“Ta cái gì cũng sai.” Tần Tử Sở gục đầu xuống, âm thanh càng nhỏ hơn, giọng nói vô cùng chân thành, áy náy.

Nhưng Doanh Chính biết, Tần Tử Sở vẫn làm cho có lệ với mình!

“Vậy nói rõ xem, ngươi làm sai chuyện nào.” Doanh Chính nhàn nhã ngồi đối diện Tần Tử Sở, híp mắt cười nói.

Tần Tử Sở hoàn toàn sững sờ, không biết nên nói gì .

“… Ách…”

“Tần Tử Sở, ngươi còn muốn tiếp tục có lệ với trẫm —— từ ngày mai, mỗi mười ngày, phải trở lại cung Hàm Dương thăm trẫm, kiểm tra bài học của trẫm, ân cần hỏi han trẫm.” Doanh Chính không thể nhịn được nữa, rốt cuộc đem suy nghĩ trong lòng mình lớn tiếng nói ra.

╰(*°▽°*)╯ không sợ bệ hạ nêu ra trọng điểm, chỉ sợ yêu cầu bệ hạ đề xuất sau này làm cho mình không cách nào tìm ra đáp án.

Có Doanh Chính đặt chỉ tiêu, Tần Tử Sở liền cảm thấy yêu cầu này rất dễ thực hiện.

Hắn lập tức nói: “Được.”

Doanh Chính thấy phản ứng thẳng thắn của Tần Tử Sở cũng hết sức hài lòng.

Hắn gật đầu, rốt cuộc thành thật lộ ra dáng vẻ hớn hở, một lần nữa giữ chặt bàn tay Tần Tử Sở nói: “Chúng ta trở về đi, quốc chủ sẽ lo lắng.”

Tần vương lo lắng? Không, Tần vương cũng không lo lắng!

Ông phấn khởi ăn đĩa mâm xôi chín mọng do Kiều dâng lên, trong lòng vui vẻ tiếp kiến những môn khách biết kỹ thuật cải cách.

Lúc này người xuất thân bình dân, phần lớn là không dùng tên quốc gia thay thế họ, chỉ đơn giản là không có họ, mà môn khách “Anh” chính là người như thế.

Hắn từ nhỏ đi theo phụ thân vào ruộng đào bới tìm cái ăn, bởi luôn ăn không đủ no, thường xuyên vào núi ăn một ít quả dại, một lần ngoài ý muốn phát hiện loại trái có dây leo này, chỉ cần đủ nhiệt độ, là có thể trồng cây kết trái.

Anh tuổi không lớn, chạy tới trước mặt Tần Tử Sở căn bản không phải chờ mong làm môn khách, mà là hy vọng có thể ăn no.

Không ngờ Tần Tử Sở lại thật sự coi trọng kỹ thuật gieo trồng hoa quả của hắn, đem nửa tòa biệt quán Ủng cung không người ở, để hắn tuỳ ý bỏ hết hoa cỏ, đổi thành ruộng thí nghiệm, tiếp tục nghiên cứu trái cây và rau dưa.

Vừa thấy Tần Tử Sở xuất hiện, Tần Vương liền nói: “Anh không tồi, để hắn đi theo con rất tốt, nếu có thể nghiên cứu ra cách gia tăng sản lượng gạo thì càng tốt.”

Nói xong, thấy Doanh Chính đã thỏa lòng mong nhớ, Tần vương vô cùng cao hứng, trói môn khách của Bình Nguyên Quân lại, mang hắn trở về.

Mặc dù Tần vương nói chuyện sảng khoái, lại không biết các tướng sĩ Tần quốc ở tiền tuyến thật sự lâm vào phiền toái bởi Ngụy Vô Kỵ dẫn dắt liên quân.

Quân Tần được xưng là quân đội hổ lang, đủ thấy được họ chiến đấu dũng mãnh, khi tướng lĩnh của quân Tần là Võ An Quân Bạch Khởi, lại càng đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, sức mạnh vô địch.

Tây Chu công dẫn dắt liên quân lục quốc, vừa thấy mặt liền bị hắn đánh đến tơi bời tan tác, chạy tán loạn khắp nơi.

Nhưng không biết xảy ra chuyện gì, sự việc lại rắc rối.

Triệu vương rõ ràng chấp nhận ý kiến của Lâu Hoãn đồng ý rút quân, lại tin tưởng vị công tử Ngụy Vô Kỵ đã mất đi danh hiệu vương công tử đệ, để hắn lãnh đạo liên quân Triệu Ngụy, truyền đạt mệnh lệnh tùy ý hắn lãnh binh chém giết.

Sau khi Ngụy Vô Kỵ ra lệnh rút quân bảy mươi dặm, cố gắng xoay chuyển tình thế, mang theo đoàn tàn binh bại tướng này chuẩn bị đánh tiếp, quân Tần tưởng rằng trận chiến này kết cục đã định mà trở nên ngang tàng, một hơi bị đánh về Hoàng Thành.

Quân Tần khí phách hiên ngang, hùng dũng oai vệ bị Ngụy Vô Kỵ mang binh chống cự kịch liệt ngoài cửa thành!

4876088_AGOUv

Tử Sở cầm tin con đà điểu rồi, đừng tưởng lần này là xong chuyện nhé (─‿─)

Bình Luận (0)
Comment