– Thượng –Chẳng trách Tần vương mừng rỡ như điên, thật sự là vì tuổi của ông càng lúc càng lớn, nhiều năm qua cũng dần cảm thấy tinh thần và thể lực không đủ, bắt đầu lo tuổi thọ của mình giảm xuống.
Không vị quân vương nào không hy vọng công đức của mình sáng ngời sử sách, mà mở rộng biên cương lãnh thổ chính là công trạng lớn nhất của quân vương.
Lần này tuy rằng Bạch Khởi hao phí nhân lực vật lực rất lớn, nhưng thành tựu hắn đạt được đủ để Tần vương xem nhẹ toàn bộ quá trình.
Kết quả thật sự làm người ta rất vui mừng!
Bạch Khởi chẳng những hoàn thành mục tiêu chủ yếu là tiêu diệt Tây Chu, còn làm liên quân lục quốc đại bại, bọn họ nghe tiếng Tần quốc đã sợ mất mật.
Nhìn thấy kết quả như thế, Tần vương ngoại trừ cao hứng, không còn ý nghĩ nào khác.
Trận chiến tranh này ngay từ đầu Bạch Khởi cũng đã thấy được kết quả thắng lợi.
Nếu giữa chừng không có Ngụy Vô Kỵ ngang trời xuất thế*, cố gắng xoay chuyển tình thế và sau đó đến chuyện Trịnh An Bình không cẩn thận làm mất phần lớn lương thảo của quân Tần, thì Bạch Khởi sẽ không kéo dài trận chiến này ròng rã hai năm mới hoàn thành.
*ngang trời xuất thế: chỉ sự ngang tàng, hoặc hơn người
Bởi vậy được Tần vương khen ngợi, Bạch Khởi hoàn toàn không phấn khởi nổi.
Bạch Khởi lần thứ hai quỳ trước mặt Tần vương, mang theo một tâm trạng gần như áy náy nói: “Nhờ quốc chủ không vứt bỏ. Bạch Khởi dùng người không thoả đáng, đến nỗi lương thảo của quân ta bị đều thiêu hủy, xin quốc chủ giáng tội.”
Lời này của Bạch Khởi cũng không phải giả vờ.
Mặc dù lục quốc không rõ nội tình của Tần quốc, nhưng thân là chủ soái thường xuất chiến, Bạch Khởi và Phạm Tuy đều hiểu rõ Tần quốc lúc này nhất định không còn lương thực tích trữ.
Mà không còn lương thực tích trữ đối với một quốc gia dựa vào ông trời để sống* sẽ tạo nên ảnh hưởng gì, không cần nói cũng biết.
*phụ thuộc vào thời tiết, vào điều kiện tự nhiên để sinh sống
Hai năm nay Tần quốc mặc dù không thể nói năm nào cũng được mùa, nhưng cũng không có tai hoạ lớn, gần như được trời xanh phù hộ.
Bởi vậy, Bạch Khởi mới có thể không lo chuyện hậu phương, mang đại thắng về Tần.
Nếu ông trời không làm khó, hắn đã có thể tốc chiến tốc thắng, thậm chí đề nghị Tần vương phái sứ thần hợp đàm cùng Triệu, Ngụy, Hàn, Sở.
Nhưng bất luận Bạch Khởi mong muốn thế nào, mục tiêu của Tần vương chắc chắn sẽ không giống với suy nghĩ của một chủ tướng.
Đối với Tần vương mà nói, chỉ cần thắng lợi, đã đáng chúc mừng!
Ông cũng không tức giận chút nào, lần thứ hai cương quyết kéo Bạch Khởi từ mặt đất lên, cười lớn nói: “Võ An Quân có tội gì? Quả nhân thưởng cho ngươi còn không kịp. Lần này đại thắng, quả nhân nhất định phải ăn mừng nửa tháng.”
Có những lời này của Tần vương, Bạch Khởi cũng không vướng mắc về việc này nữa.
Hắn đứng dậy, sau khi theo Tần vương hướng về đông đảo tướng sĩ truyền đạt khen thưởng thì đi vào cung Hàm Dương.
Toàn bộ Tần quốc thoáng chốc đều lâm vào trận cuồng hoan này, Tần Tử Sở đương nhiên không thể không quan tâm, một cỗ xe ngựa nghênh đón Tần Tử Sở trở về khoảng sân mà hắn đã ở qua ba năm.
Tần Tử Sở vốn tưởng rằng hai năm trước, mỗi lần đều thấy Doanh Chính ở cung của Hoa Dương phu nhân, chắc Doanh Chính đã sớm dọn qua đó.
Nhưng hắn lại không ngờ rằng lúc trở về chỗ cũ, nơi này lại chưa từng mất đi chủ nhân.
Từng cọng cây ngọn cỏ trong sân đều không có bất kỳ thay đổi gì.
Doanh Chính năm nay đã hơn năm tuổi, mặc một thân hoa phục long trọng đứng dưới tán cây, lẳng lặng nhìn hắn.
Trong nháy mắt khi Tần Tử Sở xuất hiện, sắc mặt căng thẳng của Doanh Chính chợt thả lỏng, khóe môi hơi cong lên, cả người đều dịu dàng.
“Tử Sở, ngươi đã trở về.” Thân thể Doanh Chính hơi lay động một chút, nhưng hắn lập tức trụ lại, vững vàng đứng tại chỗ.
Sâu trong đôi mắt Doanh Chính nhàn nhạt ẩn giấu sự lo âu và vội vàng, nhưng khi hắn phát hiện Tần Tử Sở đến trước mặt mình chừng năm bước thì dừng lại, không chịu di chuyển về phía trước nữa, nụ cười trên mặt phai nhạt dần.
Sự sốt ruột trong mắt hắn cũng bị hành động lạnh lùng của Tần Tử Sở dập tắt.
Tần Tử Sở có chút do dự nhìn nam hài, vẻ mặt khó xử.
Chiều cao của Doanh Chính dường như luôn ở vào lúc trưởng thành mạnh mẽ.
Mặc dù trong hai năm, Tần Tử Sở cách mười ngày cũng sẽ dựa theo mệnh lệnh của Doanh Chính “Chủ động” đến gặp hắn, nhưng có Hoa Dương phu nhân ở đó hoà giải, nửa canh giờ gặp mặt ngắn ngủi, Tần Tử Sở cũng không tốn nhiều tâm sức.
Hắn chỉ cần “Ừ, à” đối phó, rồi nói một câu “A Chính phải chú ý thân thể” hoặc “Không cần quá chăm chỉ, chú ý thân thể”, thì có thể lau mồ hôi lạnh trên trán, xoay người rời khỏi cung Hàm Dương.
Hai người bọn họ khi gặp nhau trước mặt Hoa Dương phu nhân luôn là ngồi, ngay cả chiều cao chính xác hiện tại của Doanh Chính, Tần Tử Sở cũng không rõ.
Đột nhiên đối mặt với nam hài đã trưởng thành hơn nhiều, Tần Tử Sở hoàn toàn không biết nên nói gì.
Bởi vì lời hắn muốn nói, mỗi một câu đều sẽ tỏ ra xa lạ, hoàn toàn để lộ hai năm nay hắn không bỏ ra một chút lo lắng nào xuất phát từ nội tâm đối với Doanh Chính.
“Ta đã trở về.” Tần Tử Sở qua loa đáp một tiếng, cúi đầu lại không nói nữa.
Bàn tay dưới tay áo rộng của Doanh Chính đã nắm chặt thành quyền, hắn nhếch cao khóe miệng nở một nụ cười.
Hắn tựa như hoàn toàn không để ý đến biểu hiện xa lạ của Tần Tử Sở, chủ động đi lên trước, ngẩng đầu dịu dàng nhìn vào ánh mắt của Tần Tử Sở.
Doanh Chính mang theo một chút ngượng ngùng nở nụ cười, dắt tay Tần Tử Sở, nhẹ giọng giải thích lý do mình còn ở lại chỗ này: “Trẫm dọn sang cung của Hoa Dương phu nhân vẫn luôn ngủ không được, nàng nói trẫm rất hay bắt bẻ, quá quen giường cũ, quyết định cho trẫm dọn về. Nơi này quả thật rất tốt, mỗi ngày trẫm đều có thể ngủ yên.”
Doanh Chính nói đến đây chợt dừng một chút, nhìn thẳng vào Tần Tử Sở, dùng giọng điệu đầy tò mò nói: “Còn Tử Sở? Ngươi ở bên ngoài hàng đêm có thể ngủ yên sao?”
Mồ hôi lạnh trên trán Tần Tử Sở nháy mắt chảy xuống.
Bản tính Doanh Chính ra sao, chỉ sợ không ai rõ hơn hắn.
Bây giờ Doanh Chính đặt câu hỏi như thế, ý tứ trong đó nhất định không phải là loại cảm giác “Biết ngươi được khoẻ mạnh, trẫm liền an tâm” tràn ngập dịu dàng thắm thiết này.
Muốn Tần Tử Sở phiên dịch, nhất định là “Trẫm không ở bên cạnh ngươi, ngươi còn dám ngủ, lá gan không nhỏ a”.
Σ(っ °Д °;)っ Uy h**p! Đây là uy h**p trắng trợn!
Tối nay ta ngủ ở nơi này, có thể bị ngũ mã phân thây, biến thành oan hồn phiêu lãng ở trong cung hay không!
Tần Tử Sở với phản ứng cực kỳ nhạy bén đã nhận ra sự bất mãn của Doanh Chính.
Hắn lập tức cúi đầu xuống, không chút do dự nói: “Từ khi A Chính nhắc nhở ta, nói có rất nhiều người muốn ám sát ta, thì mỗi ngày đều ngủ không ngon, lúc nửa đêm thường tự dưng bừng tỉnh. Sau đó sẽ rất nhớ A Chính, khi còn bé ngươi được ta ôm vào trong ngực nặng trĩu, đặc biệt ấm áp. Lúc đó trong lòng luôn rất yên ổn.”
Không người nào lại không thích những kỷ niệm ấm áp.
Nghe Tần Tử Sở nhắc tới khoảng thời gian thân mật nhất của bọn họ, hàn băng nơi đáy mắt Doanh Chính chợt vỡ vụn, tan chảy thành một ao xuân.
Hắn đau lòng xoa xoa cổ tay mảnh khảnh, dường như vĩnh viễn cũng không to thêm của Tần Tử Sở, nhẹ giọng nói: “Vậy hôm nay trẫm dọn về tẩm điện, ngủ một chỗ cùng ngươi.”
… Dọn về tẩm điện?
… Dọn về?
… Về?
Σ(っ °Д °;)っ ta có phải nói lời ngu xuẩn rồi hay không!
Hoá ra kế hoạch ban đầu của Thủy Hoàng đế vốn là không ngủ cùng ta sao!
Bây giờ ta đổi ý có được không!
Vẻ kinh ngạc và mâu thuẫn chợt lóe trên mặt Tần Tử Sở, nhưng cũng đủ để Doanh Chính thông suốt nắm bắt được cảm xúc chân thực trong nội tâm của hắn, phát hiện lời Tần Tử Sở nói ra lúc nãy đều là cố ý lừa gạt mình.
Lửa giận mà Doanh Chính mạnh mẽ kìm nén xuống, nháy mắt bị Tần Tử Sở nhóm lên.
Hắn bắt lấy cổ tay Tần Tử Sở, nắm chặt một lúc lâu, bỗng nhiên gạt ra, vung tay áo, xoay người rời nhanh khỏi sân.
Doanh Chính hoàn toàn không che dấu được phẫn nộ.
Tần Tử Sở lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn Doanh Chính rời đi, vẻ bối rối và thả lỏng trong mắt hoà vào nhau.
Hắn không phân biệt được bản thân nên may mắn vì triệt để làm tổn thương Doanh Chính, để Doanh Chính từ trong ảo tưởng vô căn cứ tỉnh táo lại, hay nên bắt đầu cảm thấy lo lắng vì mình khó giữ được tính mạng nhỏ bé này.
Tần Tử Sở đứng tại chỗ một hồi, sau đó cảm thấy mình quá ngốc.
Sự việc hắn đã làm rồi, chẳng lẽ sau này Doanh Chính chuẩn bị trả thù hắn, hắn liền mở to mắt nhìn mà không đánh trả sao!
Hắn là phụ thân trên danh nghĩa của Doanh Chính, chỉ cần hắn không chết, muốn xử lý Doanh Chính chỉ là vấn đề thời gian.
Hiện tại nghĩ đến chuyện “Sau này”, thật sự là buồn lo vô cớ.
Tần Tử Sở xoay người, dặn bảo một tiếng với các tùy tùng theo hắn chạy tới chạy lui, rồi đi thẳng tới thư phòng.
Bây giờ mặc dù hắn không có được ba ngàn môn khách, nhưng cũng phải nuôi vài trăm người.
Những môn khách này có sở trường khác nhau, tuy rằng đại đa số đều là người mồm miệng lanh lợi, nhưng cũng có một số nhân tài cổ quái bản lĩnh ít ỏi.
Tần Tử Sở chưa bao giờ là một người quen ra lệnh, một trong những vấn đề của sinh viên khoa học kỹ thuật chính là bất cứ chuyện gì càng chú tâm thì càng nhìn hạn hẹp, khuyết điểm này đặc biệt rõ ràng trên người hắn.
Nói cách khác, Tần Tử Sở không phải một người giỏi về quản lý.
So với ở bên cạnh Tần vương làm phụ tá, Tần Tử Sở học làm người lãnh đạo càng tốn nhiều tinh lực và thời gian hơn, bởi vì hắn cần tìm tòi một chút xem chỗ này nên làm cái gì, không nên làm cái gì.
Đôi khi gặp khó khăn nhiều hơn so với việc thực hiện theo khuôn khổ.
Tần Tử Sở bị vấn đề “Quản lý” tra tấn đến sứt đầu mẻ trán, may mà hắn còn không xui xẻo đến mức cả nhân tài cũng không thu nạp được.
Tuy rằng mưu sĩ không ai ăn ý với mình như Chương Lê, nhưng có Doanh Nhiên ở bên cạnh trợ giúp, mọi việc còn có thể tiếp tục tiến hành.
Nhưng Tần Tử Sở vẫn không quên tìm kiếm một mưu sĩ xuất sắc, giúp mình bày mưu tính kế, giải quyết phiền não.
Tần Tử Sở trở lại cửa thư phòng, trực tiếp hỏi: “Hôm nay người muốn tới gặp ta là ai? Để hắn vào đi.”
Người cầu kiến Tần Tử Sở đương nhiên không thể tùy tiện mang vào cung Hàm Dương, nhưng lúc trước Tần Tử Sở tự mình định ra phép tắc, mỗi ngày tiếp đón một người đến thăm hỏi mình.
Hắn không thể thất tín, dứt khoát đem người giao cho thị vệ, để bọn họ kiểm tra xong, sau khi xác định không mang vũ khí thì đưa vào cung.
Nội thị quỳ trên mặt đất, nói nhỏ: “Nô tỳ đã đem người vào trong thư phòng.”

Trốn tránh quả là hạ sách mà ( ̄ω ̄;)
Chương này dài nên còn 1 phần nữa nhé.