Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 78.2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 78 ♡Lừa mình dối ngườitumblr_inline_n20352s5PS1qid2nw– Hạ –

Tần Tử Sở gật đầu, nhấc chân đi vào.

“Khụ khụ khụ —— khụ khụ!!” Tiếng ho khan kịch liệt lập tức vào tai Tần Tử Sở, không đợi hắn đi vào phòng, đã đoán được người đến gặp mặt mình đại khái là một người bệnh tật.

“Thân thể của ngươi có khỏe không? Có cần nghỉ ngơi một chút không.” Đối với người ngoài, Tần Tử Sở lịch sự bước vào, thái độ chiêu hiền đãi sĩ biểu hiện rất cẩn thận.

Không ngờ người chờ hắn tiếp đãi vẫn uể oải trên mặt đất, yếu ớt đưa tay lau khóe miệng vốn không có chút vết bẩn nào, dường như không hề gấp gáp xoay người đối mặt với hắn.

Lau sạch khóe miệng, người tới rốt cuộc thay đổi phương hướng, mặt hướng về Tần Tử Sở.

Hắn lễ bái một phen, thấp giọng nói: “Tiểu nhân Cam Tư, là hài tử của Cam Mậu, trốn đến Tần quốc. Phụ thân đã qua đời, tiểu nhân hy vọng có thể để hài tử sau khi chết lá rụng về cội, bởi vậy kéo chút hơi tàn trở lại Tần quốc, không ngờ thân thể thật sự là quá tệ, ngược lại đem gia sản tiêu hao trên người tiểu nhân. Nghe nói công tử hy vọng chiêu nạp hiền sĩ, Cam Tư tuy rằng bất tài, cũng mong có thể nhìn thấy công tử một lần.”

Cam Tư nói rất êm tai, bất luận là xuất thân hay tình hình hiện tại của mình đều nói rõ ràng, nhưng Tần Tử Sở nhìn Cam Tư, trong lòng thật sự bất đắc dĩ.

Hắn cảm thấy bên cạnh mình nhất định có điều gì đó kêu gọi “đồng đội ốm yếu” đến, nếu không thì tại sao đã có một Doanh Nhiên cả ngày bệnh nặng không ngừng, còn có thể thấy thêm một Cam Tư ốm yếu hơn một bậc chứ?

Tần Tử Sở suýt nữa cho rằng vị Cam Tư này tới để lừa tiền mua quan tài.

Thấy ấn đường Tần Tử Sở nhíu lại, Cam Tư lại lộ ra nụ cười nhàn nhạt, ung dung tự giễu: “Cam Tư trong vòng ba đến năm năm cũng chưa chết, công tử quá lo.”

Cam Tư vừa nói lời này, Tần Tử Sở liền muốn quỳ trước hắn.

Cam Tư thật sự là người thông minh!

Hắn rất nắm chắc nhân tâm.

Tần Tử Sở lập tức tỏ thái độ nghiêm chỉnh, ngồi trước mặt hắn dập đầu, áy náy nói: “Tử Sở vô lễ, khinh thường tiên sinh, kính xin tiên sinh rộng lượng, không so đo cùng Tử Sở.”

Cam Tư đến gặp mặt Tần Tử Sở, mục đích chính là trở thành môn khách của hắn, đồng thời mang theo nhi tử đến để chăm sóc.

Bởi vậy, Cam Tư ra vẻ thâm sâu khó lường, cũng không đáp lời, mà nói thẳng ra: “Tử Sở công tử mặc dù được quốc chủ tín nhiệm, nhưng không được Thái tử sủng ái. Tuy Hoa Dương phu nhân ở trước mặt Thái tử vẫn vinh sủng như trước, nhưng nàng đã là mỹ nhân ở tuổi xế chiều. Thái tử trọng sắc, Hoa Dương phu nhân sớm muộn cũng sẽ mất đi năng lực bảo vệ công tử. Lần này công tử xuất cung, chiêu nạp hiền sĩ thiên hạ, ngoại trừ không có thân tín bởi nhiều năm bị Triệu quốc quản chế ra, sợ rằng cũng chỉ có thể dựa vào danh tiếng tốt của mình để bức bách Thái tử bỏ ý định phế đi con trai trưởng.”

Nói mấy câu ngắn ngủi, Cam Tư đã hoàn toàn chỉ ra hoàn cảnh khó xử mà Tần Tử Sở vẫn luôn không thể thoát khỏi.

Hắn nói xong thì ho khan vài tiếng, nhi tử nhỏ tuổi của Cam Tư lập tức đưa nước ấm đến bên môi Cam Tư, để hắn uống vào.

Cam Tư nhẹ nhàng mỉm cười, sờ đầu nhi tử, rồi đem nước ấm nuốt xuống.

Ngay sau đó, Cam Tư tiếp tục nói: “Nếu công tử muốn vang danh thiên hạ, phải làm một việc có thể khiến vạn dân Tần quốc ca tụng —— không phải mở rộng biên cương lãnh thổ, hay làm vạn dân tránh khỏi thiên tai. Bây giờ mưa xuân không lớn, công tử cảm thấy ra sao về việc đào một con sông thật lớn để giải quyết vấn đề thoát nước cho ruộng ở khu Quan Trung*?

*Quan Trung: còn được gọi là đồng bằng Quan Trung, là một khu vực sản xuất ngũ cốc quan trọng.

Ý tưởng này tình cờ trùng hợp với Tần Tử Sở!

Tần Tử Sở từ lâu đã không vừa mắt với bản vẽ ruộng đất không có sông ngòi của Quan Trung!

Ánh mắt hắn thoáng chốc sáng bừng lên, trực tiếp quỳ trước mặt Cam Tư, lời nói ra càng thêm khách sáo và tôn kính: “Xin tiên sinh dạy ta.”

Cam Tư kiềm chế không được lại liên tiếp ho khan, che lại vết máu lưu ở khóe môi.

Sau khi hắn lau miệng, âm thanh có vẻ càng suy yếu: “Đồng bằng Quan Trung của Đại Tần, từ đông sang tây mấy trăm dặm, từ nam chí bắc hơn mười dặm, nhưng mà tây bắc thì cao, đông nam hơi thấp. Kinh Hà* từ dãy núi phía bắc chảy ra, sau khi tới huyện Lễ Tuyền thì chảy thẳng vào đồng bằng Quan Trung, mà không giao nhau với Lạc Hà* ở sườn đông. Nếu có thể có một người tài ba lợi dụng địa hình này đào sông, tây dẫn Kinh Hà, đông hướng Lạc Hà, từ tây bắc dẫn nước vào đông nam, thì có thể giảm đến mức thấp nhất lo âu về hạn hán của nông dân cày bừa vụ xuân, không phiền não việc dẫn nước tưới ruộng nữa.”

*Kinh Hà, Lạc Hà: tên sông

Cam Tư nói tới đây, dừng lại đưa mắt nhìn về phía Tần Tử Sở, rốt cuộc nói ra mục đích của mình.

Hắn biết rõ bên cạnh Tần Tử Sở không có nhân tài biết kiến tạo sông ngòi, bởi vậy cố ý nói: “Việc này hoàn thành, công trạng nghìn thu. Nhưng không biết trong tay Tử Sở công tử có nhân tài như vậy hay không.”

Tần Tử Sở quả thực muốn mở cờ trong bụng!

Hắn thẳng thắn nói: “Ta có thể tự làm.”

Đáp án này tuyệt đối không giống với tưởng tượng của Cam Tư!

Cam Tư biết rõ Tần vương tôn Tử Sở là một phế vật ngay cả chữ cũng không đọc được đầy đủ, dù Cam Tư muốn nhân cơ hội ở lại, hắn cũng hiểu được lời của Tử Sở công tử quá vô liêm sỉ.

Tiếng ho khan của Cam Tư thoáng chốc liền dừng lại, hắn trừng mắt nhìn về phía Tần Tử Sở, không dám tin.

Qua hồi lâu, Cam Tư vừa ho đến mặt mũi đỏ bừng, vừa tức giận nói: “Tử Sở công tử, đây không phải là chuyện có thể nói đùa!”

Cam Tư nói xong câu đó, đột nhiên chống đỡ thân thể vô lực đứng lên, thất tha thất thểu đi về hướng cửa phòng.

Dù cho ăn bữa nay lo bữa mai, hắn cũng không muốn hầu hạ chủ nhân vừa ngu xuẩn lại ngạo mạn, tùy tiện hồ đồ như vậy!

Tần Tử Sở ngồi tại chỗ, sau khi bị Cam Tư lớn tiếng quát thẳng mặt xong, trừng mắt nhìn mới kịp phản ứng mình đã là “Tử Sở công tử tri sỉ nhi hậu dũng*”.

*tri sỉ nhi hậu dũng: biết nhục sau mới có dũng, nghĩa là biết cảm thấy thẹn liền tiếp cận được dũng cảm, hiểu được mình sai thì cuối cùng học tập được lễ nghi.

Bây giờ hắn căn bản không thể hiểu được những thứ này.

Tần Tử Sở vội vàng đứng dậy, không chút nghĩ ngợi kéo lấy cổ tay gầy gò của Cam Tư.

Thân thể Cam Tư nhu nhược đến mức cần nhi tử đỡ, làm sao chống lại được lực kéo mạnh của Tần Tử Sở?

Hắn trừng to mắt hoảng sợ ngã về phía sau, Tần Tử Sở không chút nghĩ ngợi đem ôm hắn vào ngực mình, rốt cuộc trước khi rơi xuống đất, hắn đã ổn định thân thể.

“… Nguy hiểm thật.” Tần Tử Sở nhìn thoáng qua Cam Tư đã khôi phục bình tĩnh, thở hổn hển một tiếng, cười lên.

Cam Tư động tác từ tốn, được Tần Tử Sở đỡ, đứng vững thân thể.

Hắn không vui chau mày, trực tiếp đẩy Tần Tử Sở ra, có chút bực mình chắp tay, vẫn nói: “Cáo từ.”

Nói xong, Cam Tư lại chưa cho Tần Tử Sở cơ hội nói chuyện, liền đứng dậy rời đi.

Tần Tử Sở không thể không bắt lấy cổ tay của Cam Tư, làm hắn một lần nữa ngã về cạnh mình.

Tần Tử Sở rõ ràng bày ra một tư thế quấn chặt không buông, dựa vào sức mạnh của mình khiến Cam Tư ở tại chỗ không thể động đậy.

Không đợi Tần Tử Sở mở miệng, cửa thư phòng bị người đẩy ra “Kéttt ——” một tiếng, Doanh Chính trong tay cầm một quyển sách, sắc mặt cứng đờ đứng ngoài cửa, mắt trợn tròn.

Tần Tử Sở thoáng chốc buông tay ra, nhảy thật xa khỏi Cam Tư.

Ánh mắt của hắn gắt gao nhìn vào Doanh Chính, chờ Doanh Chính mở miệng, bởi vậy Tần Tử Sở không khỏi khẩn trương, đôi môi cũng run lên.

Tần Tử Sở dùng sức mím chặt môi, hầu kết chuyển động lên xuống.

Doanh Chính ý vị không rõ nhìn Tần Tử Sở, tầm mắt thoáng qua trên người Tần Tử Sở và Cam Tư, cùng với nam đồng ngồi một bên mang vẻ mặt lo lắng.

Không biết qua bao lâu, Doanh Chính rốt cuộc hít sâu một hơi, dường như cái gì cũng không thấy, vòng qua ba người trên mặt đất, đi thẳng đến giá sách, đổi một quyển sách.

Doanh Chính xoay người, sắc mặt tự nhiên một lần nữa lại đi vòng qua bọn họ, bình tĩnh rời đi.

Tần Tử Sở cảm thấy lời mình chuẩn bị giải thích, tất cả đều bị Doanh Chính dễ dàng khóa lại trong miệng, phun ra nuốt vào không được, đến mức hắn có chút nội thương.

Thấy Doanh Chính hỏi cũng không hỏi đã rời khỏi thư phòng, Tần Tử Sở nhất thời cảm thấy mất hết hứng thú, nhìn về phía Cam Tư cũng không có cảm giác cấp bách muốn giải thích rõ ràng vừa nãy.

Hắn vẫn khách khí, quan tâm đỡ Cam Tư dậy, giọng có chút mất mát nói: “Tiên sinh hiểu lầm rồi, Tử Sở tuy biết chữ không nhiều lắm, nhưng đối với việc đào sông có chút nghiên cứu. Tiên sinh nếu không tin thì quên đi, mời trở về. Tử Sở còn có một số việc, không thể tiếp đãi.”

Nói xong, Tần Tử Sở lê bước đến bên giường, ánh mắt nhịn không được nhìn phía tẩm phòng, trong lòng phỏng đoán phản ứng của Doanh Chính vì sao lại kỳ quái như vậy.

(╯‵□′)╯︵┻━┻ hài tử ngang bướng căn bản không phải là người có tính tình tốt mà.

Hắn vừa mới thất tình a, tại sao phản ứng bình thản như vậy!

Không có chút khoa học nào!

Nên nói là thế giới trong đầu của Thủy Hoàng đế bệ hạ, thật sự phàm nhân chúng ta không thể nào đoán được!

Tần Tử Sở nhìn chằm chằm về cửa sổ của tẩm phòng, nhưng bất luận hắn dùng sức nhìn thế nào, đối phương cũng không mở cửa sổ vứt cho hắn một ánh mắt ra hiệu.

Hắn càng nghĩ càng buồn bực bất an, bàn tay trên cửa sổ nhịn không được nắm chặt lại.

Tần Tử Sở thích ngẩn người căng thẳng cũng là chuyện của hắn, Cam Tư không có tâm tình cùng hắn đứng đây, nhưng phản ứng của Tần Tử Sở đối với nhi tử Doanh Chính làm Cam Tư nghĩ tới một sự sắp xếp khác cho nhi tử của mình.

Phía sau bỗng nhiên lại vang lên một trận ho khan làm Tần Tử Sở kinh ngạc quay đầu lại.

Hắn phát hiện Cam Tư lúc đầu hết sức bất mãn với hắn, bây giờ vẫn chưa rời đi, ánh mắt nhìn Cam Tư không khỏi nghi hoặc.

Cam Tư ngồi tại chỗ, thấy thời cơ thích hợp bỗng nói: “Tử Sở công tử quả thật hiểu được việc đào sông sao?”

Tần Tử Sở đè xuống cảm xúc phức tạp trong lòng, ngồi trở lại trước mặt Cam Tư gật đầu, khiêm tốn nói: “Biết một chút.”

Nghe được câu trả lời của hắn, Cam Tư lại dừng lại không nói.

Một lát sau, hắn mới một lần nữa đắn đo mở miệng nói: “Tử Sở công tử, cũng không phải là Cam Tư nhất định làm khó ngài, nhưng hiểu sơ sài không hề có giá trị đối với kiến tạo sông ngòi. Đại Tần lần này đại thắng, uy chấn lục quốc, nhưng sau này lục quốc cũng sẽ không như hiện giờ dễ dàng bị thuyết phục, buông tha việc hợp lại đánh Tần như vậy. Ta vốn muốn mượn khí thế đại thắng, để công tử đề xuất với quốc chủ yêu cầu đem một người từ Hàn quốc về. Nếu hắn đến chủ trì việc này, tuyệt đối có thể đảm nhiệm việc kiến thiết sông ngòi —— nhưng chỉ có một chuyện không ổn.”

“A? Chuyện gì?” Tần Tử Sở lập tức truy vấn.

Cách nói chuyện của Cam Tư rất thu hút, dù cho Tần Tử Sở đang lo phản ứng của Doanh Chính mà có chút phân tâm, nghe Cam Tư tự thuật, hắn cũng dần dần tập trung tinh thần.

“Người này cũng không phải là người Tần, hơn nữa hắn cũng không muốn đến Tần quốc dốc sức.” Cam Tư nói xong tiếc nuối lắc đầu, thấp giọng nói, “Nếu công tử muốn đem người này về đây, chỉ sợ hắn sẽ nhân cơ hội kiến tạo sông ngòi mà cố ý kéo dài giờ làm việc, tăng thêm nhân lực, tiêu hao thực lực của Tần quốc ta.”

Tần Tử Sở nghe xong lời này thì im lặng.

Dưa hái lúc còn xanh không ngọt*.

*nghĩa là nếu miễn cưỡng hái dưa lúc dưa còn xanh, quả sẽ không được ngọt, cũng như làm việc, không đợi đến lúc chín muồi đã vội vã đạt đến, sẽ không thu được kết quả viên mãn.

Nghe Cam Tư nói như vậy, trong lòng Tần Tử Sở ngược lại không mong chờ người này xuất hiện trên lãnh thổ Tần quốc.

Nếu người này chỉ muốn tiêu hao thực lực của Tần quốc thì cũng không sao, nhưng nếu như hắn là người bụng dạ nham hiểm, dám đem sông ngòi tươi tốt biến thành dòng nước làm ruộng ngập úng thì thế nào, lúc này mới thật sự là phiền toái lớn.

Tần Tử Sở không muốn dùng ngàn vạn mạng người và Tần quốc để thăm dò phẩm đức người khác.

Lo lắng qua đi, Tần Tử Sở xua tay nói: “Tiên sinh mặc dù có ý tốt, nhưng tính mạng người dân Đại Tần, ta không thể không lo. Tử Sở không thể vì tiên sinh nhắc tới nhân tài xuất sắc liền lấy cường quyền áp bức, để hắn tới đây chủ trì công trình quan trọng như thế. Nếu không, một khi tâm hắn còn ý xấu, cố ý kiến tạo đường sông, kênh rạch cỏ dại tràn lan, Đại Tần sẽ sinh linh đồ thán.”

Cam Tư thở dài, Tần Tử Sở đoán hắn đây là chuẩn bị cáo từ.

Không ngờ Cam Tư lại bỗng nhiên mở miệng nói: “Công tử không phải ‘Biết một chút’ sao? Tại sao Tử Sở công tử không thể tự mình quan sát người này, ép khô giá trị của hắn, và bào mòn đi ác ý của người này?”

Σ(っ °Д °;)っ đúng, đúng vậy! Tự ta biết rõ mà!

Tại sao chỉ trò chuyện một chút đã đem chuyện sông ngòi này quên mất!

Tần Tử Sở xấu hổ nở nụ cười, sau đó dập đầu nói với Cam Tư: “Xin tiên sinh nhất định phải ở lại giúp ta.”

Cam Tư đi một vòng lớn như vậy, chính là vì để Tần Tử Sở giữ hắn lại, lúc này nghe được đáp án muốn nghe, hắn lập tức vừa lòng nở nụ cười.

Cam Tư đáp lời: “Được Tử Sở công tử không vứt bỏ, Cam Tư nguyện làm thân trâu ngựa.”

“Tiên sinh gắng sức là được rồi.” Tần Tử Sở khách khí nói.

Nói xong, hắn có chút lo lắng nhìn sắc mặt tái mét của Cam Tư, do dự một hồi vẫn nói: “Ta có một huynh trưởng thân thể cũng không cường tráng lắm. Tiên sinh nếu không chê, đừng ngại để người chữa bệnh cho huynh trưởng xem qua một lát.”

“Đa tạ công tử.” Cam Tư không từ chối nữa, tự nhiên đáp ứng ý tốt của Tần Tử Sở.

Nhưng sau khi hắn tạm dừng một lát, hơi cắn răng, bỗng nhiên yêu cầu: “Cam Tư đã định trước là một người đoản mệnh, hy vọng công tử có thể để tiểu tử Cam La đi theo tiểu công tử, coi như là để sau này không đến mức lưu lạc đầu đường.”

Tần Tử Sở nghe xong lời này, suýt nữa sợ tới mức nhảy dựng lên.

Hắn nào dám tùy tiện tìm thư đồng cho Doanh Chính!

Tần Tử Sở trực tiếp giữ tay Cam Tư, nhanh chóng nói: “Tiên sinh không cần lo. Nếu ngươi thực sự xảy ra chuyện không hay, ta cũng sẽ không để hài tử này lưu lạc đầu đường mặc người bắt nạt, nhưng Tử Sở không thể để cho hắn còn nhỏ tuổi phải làm việc hầu hạ. Tiên sinh thường ngày cũng có thể để hắn làm bạn bên người, biệt quán Ủng cung còn rất nhiều phòng, nhất định đủ chỗ.”

So với hầu hạ người ta, con mình có thể ngẩng đầu ưỡn ngực làm người đương nhiên rất tốt.

Có hứa hẹn của Tần Tử Sở, Cam Tư rốt cuộc tỏ ra một chút thật lòng.

Hắn nhẹ giọng nói: “Người Cam Tư đã nói, là danh gia thuỷ lợi Hàn quốc tên Trịnh Quốc.”

“Ta đã biết.” Tần Tử Sở nhớ kỹ tên người này, lập tức phái người thu xếp chỗ ăn ở cho phụ tử Cam Tư.

Sau đó, hắn nhấc chân đi đến tẩm phòng.

Đưa đầu ra cũng là một đao, lui đầu lại vẫn là một đao, dù sao Doanh Chính chẳng dễ dàng buông tha hắn, không cần tự lừa mình dối người.

┭┮﹏ ┭┮ hy vọng còn có thể nhìn thấy ánh nắng mai.

tumblr_inline_n20352s5PS1qid2nw

(;¬_¬) Khi tức giận mà im lặng là đáng sợ nhất.

Bình Luận (0)
Comment