Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 82

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 82 ♡Trong suy nghĩ

tumblr_mdpfs1aWSt1qdlkyg

Tần Tử Sở dừng bước lại, gật đầu, chần chờ nói: “Ngươi cảm thấy ta đối với ngươi không ngang hàng ở chỗ nào?”

Mắt Doanh Chính chợt lóe lên, cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn, mà nói: “Có lẽ ngươi đến từ thời đại sau khi trẫm chết rất nhiều năm? Ngay từ đầu ngươi gần như mù quáng tín nhiệm trẫm, sau này biết được trẫm là người kia, lại tỏ ra vô cùng sợ hãi —— ngươi dám nói người trong lòng ngươi là trẫm, mà không phải người trong tưởng tượng của ngươi sao?”

Không đợi Tần Tử Sở nói ra đáp án, Doanh Chính mang giọng điệu hơi thất vọng lắc đầu, khẽ nói: “Tần Tử Sở, cho đến lúc chết, trẫm vẫn luôn trải qua những cuộc ám sát của người lục quốc, bất luận trẫm làm gì, cũng sẽ có người mắng trẫm. Sử sách sẽ bôi nhọ trẫm thế nào, trẫm cũng đều đoán ra được. Trẫm trong lòng ngươi và trong sử sách chỉ sợ không có gì khác biệt. Trẫm nhận thức chính xác là ngươi, nhưng người trong lòng ngươi lại là ‘Thủy Hoàng đế’.”

Tần Tử Sở bị hắn nói đến á khẩu, đứng trầm mặc tại chỗ.

Hồi tưởng lại quãng thời gian hai người ở chung, quả thật hắn vẫn luôn duy trì tâm trạng thoải mái, dù lúc trải qua nguy hiểm cũng có ý tưởng cổ quái “Đây là Tần Thủy Hoàng, cho nên không vứt bỏ hắn thì ta cũng sẽ không chết”.

Doanh Chính trước đây trong lòng hắn không phải là một người sống sờ sờ, mà là một dấu hiệu có thể giúp hắn bình an sống sót.

Mãi đến gần đây, Doanh Chính nhiều lần làm chuyện điên rồ ở trong lòng hắn mới càng ngày càng giống “Người”.

Tần Tử Sở đi lên, mở cánh tay đem Doanh Chính ôm vào ngực.

Hắn nhẹ nhàng v**t v* lưng Doanh Chính nói: “A Chính, thật xin lỗi, ta sai rồi.”

Vẻ đắc ý chợt lóe trong mắt Doanh Chính, hắn ôm chặt lại Tần Tử Sở, vùi mặt vào ngực, không lên tiếng lắc đầu.

Doanh Chính rốt cuộc trở về vòng tay ôm ấp mà Tần Tử Sở chủ động mở ra.

Hắn tham lam siết chặt Tần Tử Sở không buông, một hồi sau, Tần Tử Sở bỗng từ trong áy náy mà Doanh Chính tận lực tạo ra tỉnh lại, nhớ lại việc không vui phát sinh trước đó.

Thân thể Tần Tử Sở đột nhiên cứng đờ.

Tần Tử Sở thật muốn hỏi “Ngươi nói về mấy món đồ đó là thật hay giả?”. Nhưng câu hỏi này có thích hợp nói ra bây giờ không?!

Dù Doanh Chính nói trước đây mình nhận thức không phải thật sự là hắn, nhưng hành động của hắn vẫn làm Tần Tử Sở cảm thấy Doanh Chính cực kỳ nguy hiểm.

Doanh Chính nháy mắt phát hiện Tần Tử Sở cứng nhắc.

Hắn biết hé ra át chủ bài sau cùng thì hắn cũng không thể giống như quá khứ tùy tiện làm bậy, nếu không Tần Tử Sở tuyệt đối sẽ không đem trách nhiệm nhận về mình, dùng tâm tư áy náy và bao dung đối đãi hắn.

Tần Tử Sở sẽ chỉ đẩy hắn ra, để khoảng cách giữa bọn họ xa đến mức không thể cứu vãn.

Doanh Chính tiếc nuối thở dài, trên mặt lại không có chút thay đổi nào.

Hắn chủ động buông eo Tần Tử Sở ra, lùi về ba bước.

Doanh Chính quay người lại, chủ động khoác áo vừa mang tới lên người Tần Tử Sở, bàn tay lớn nhờ mỗi ngày luyện kiếm kéo thắt lưng lụa tinh xảo, không thành thạo buộc lại.

Làm xong động tác đơn giản này, Doanh Chính lại tựa như hoàn thành một công việc gian nan, ngẩng mặt tươi cười, ngay cả ánh mắt cũng sáng lên.

“Như vậy sẽ không lạnh, trẫm cùng ngươi ra ngoài một chút.” Doanh Chính cúi đầu, dắt tay Tần Tử Sở, kéo hắn hướng ra sân.

Tần Tử Sở bị Doanh Chính dắt, bỗng nhiên dừng bước, kéo trở lại.

Doanh Chính lập tức dừng bước, quay đầu nhìn về phía Tần Tử Sở, mắt lộ ra nghi hoặc.

Tần Tử Sở cười khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Ta không muốn ra ngoài, ở trong sân ngồi một lát được rồi. Hiện tại đã khuya, ngươi đi nghỉ đi.”

Doanh Chính đành phải buông tay Tần Tử Sở ra, từ từ trở lại trong phòng.

Doanh Chính đứng trước giường do dự thật lâu, rốt cuộc vẫn mở miệng dặn bảo Hà vẫn luôn canh giữ ở cửa: “Chuẩn bị thêm một bộ chăn đệm, để sát bên phụ thân.”

Hà im lặng dập đầu, rất nhanh rời khỏi tẩm phòng, dựa theo lời dặn của Doanh Chính mà làm.

Trên thực tế, đó cũng là điều Tần Tử Sở đã sớm dặn dò.

Hắn sợ Doanh Chính ban đêm giở mánh khoé cũ, hạ quyết tâm chỉ cần Doanh Chính mặt dày mày dạn nhất định phải cùng hắn ngủ một chăn, sẽ triệt để đuổi Doanh Chính khỏi tẩm phòng của mình; nhưng nếu Doanh Chính biết điều, thành thành thật thật đề xuất tự ngủ trên một cái chăn khác, hắn còn có thể miễn cưỡng chấp nhận để Doanh Chính sống chung một phòng.

Không lâu sau, Hà sai vài người hầu khác sửa sang lại giường.

Sau khi bọn họ đồng thời bái lạy Doanh Chính, giúp Doanh Chính cởi ra một bộ hoa phục nặng nề, rồi yên lặng lui ra ngoài.

Doanh Chính nằm trong chăn đệm mới tinh, nhắm mắt lại hồi tưởng việc quốc gia đã thấy hôm nay, trong lòng yên lặng tính toán chuyện mình có thể đề xuất với Tần vương.

… Hình như Tần Tử Sở chấp nhận đề nghị của phụ thân Cam La, muốn đem bậc thầy thuỷ lợi Trịnh Quốc từ Hàn quốc đến đây?

À, Tần Tử Sở vẫn luôn không hiểu được ý nghĩa thực sự của pháp gia.

Một khi đã như vậy, cứ tính luôn cả Hàn Phi đi, dù sao Hàn Phi ở Hàn quốc bị quốc chủ của hắn coi không ra gì.

Trước khi Tần Tử Sở mở lời, thay hắn nghĩ tới những thứ này, Tần Tử Sở nhất định sẽ cao hứng.

Doanh Chính nghĩ xong, nhẹ nhàng cong khóe miệng.

Hai tay hắn đặt trên bụng đan vào nhau, nhịn không được x** n*n ngón tay để cảm nhận những ngón tay ấm áp và thon dài của Tần Tử Sở.

Hôm nay Tần Tử Sở có thể chấp nhận để trẫm dắt bàn tay của hắn, sớm hay muộn cũng có một ngày hắn sẽ hoàn toàn bị trẫm thu phục, cam tâm tình nguyện mở lòng với trẫm.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, lỗ tai Doanh Chính khẽ động, lập tức hô hấp chậm lại, biểu cảm trên mặt cũng nhu hòa giống như đã ngủ say.

Tần Tử Sở lặng lẽ đi vào phòng, phát hiện người đang im lặng nằm cạnh đệm của mình, bước chân hắn ngừng một lát, trong lòng chần chờ.

Hắn trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc nhấc chân đến bên Doanh Chính, nhẹ nhàng thay hắn nhét chân vào đệm.

Làm xong việc đó, Tần Tử Sở mới trở lại chăn đệm của mình, nhẹ nhàng cởi áo ngoài, cố gắng nằm vào chăn thật khẽ.

Đệm của hai người cách không đến một thước, chỉ cần đưa tay là có thể đụng vào nhau.

Tần Tử Sở nằm trong chăn lăn qua lộn lại, trong đầu không kiểm soát được nhớ lại sự thân mật lúc trưa với Doanh Chính.

Nghiêng sang thấy Doanh Chính hô hấp đều đặn, hắn phát hiện mình không cách nào ngủ say.

Tần Tử Sở than nhẹ một tiếng, nghiêng người cuộn mình lại.

Trong đêm tối hắn lẳng lặng nhìn hình dáng mơ hồ của Doanh Chính, trong lòng không thể nói rõ là tư vị gì.

Đến nửa đêm, Tần Tử Sở rốt cuộc bị mệt mỏi xâm nhập, chậm rãi nhắm mắt lại tiến vào mộng đẹp.

Doanh Chính nghe tiếng hít thở từ từ dịu đi, lập tức mở mắt.

Hắn nhìn nghiêng, đối mặt với nam nhân của mình, sau một chút do dự, đưa tay vào chăn của Tần Tử Sở, không kiềm chế được tham dục trong lòng, đem bàn tay Tần Tử Sở nắm vào lòng bàn tay.

Doanh Chính nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên hạnh phúc.

Tần Tử Sở vốn tưởng rằng đêm nay có Doanh Chính bên cạnh, hắn sẽ thức trắng đêm, nhưng lúc hắn tỉnh lại, mặt trời đã lên cao.

Đệm chăn của Doanh Chính đã được thu dọn chỉnh tề, hoàn toàn không nhìn ra đêm qua bên cạnh mình còn có một người khác.

Ngoài phòng tiếng múa kiếm sắc bén liên tiếp vang lên không dứt, Tần Tử Sở phủ thêm ngoại bào, lặng lẽ đẩy cửa sổ, nhìn ra phía ngoài.

Doanh Chính luôn mặc trường bào hoa lệ lúc này ăn mặc gọn gàng, trong tay cầm bảo kiếm sắc bén, không ngừng luyện tập động tác bổ, đâm, chém cơ bản.

Sắc mặt hắn lạnh lùng, mỗi một động tác đều tràn ngập sát khí, giống như có thể nháy mắt chém người thành hai mảnh.

Doanh Chính đột nhiên đưa mắt đối diện với Tần Tử Sở, động tác hắn xoay chuyển, giơ mũi kiếm đâm thẳng về hướng Tần Tử Sở.

Mũi kiếm sắc nhọn mang theo hàn ý kề sát má của Tần Tử Sở, nhưng vì ánh mắt đầy ý cười của Doanh Chính, Tần Tử Sở vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, hoàn toàn không tránh.

Ánh mắt kia nói cho Tần Tử Sở biết Doanh Chính sẽ không tổn thương hắn.

Quả nhiên, mũi kiếm sát qua má của Tần Tử Sở, “Vù ——!” một tiếng, cắm thật sâu vào khe hở trên tường, chưa hề mảy may tổn thương hắn.

Doanh Chính tiện thể buông chuôi kiếm, chống một tay, cả người trực tiếp nhảy vào phòng, vững vàng đứng trước mặt Tần Tử Sở.

Hắn mở cánh tay ôm lấy eo Tần Tử Sở, cả người vùi vào ngực Tần Tử Sở, bỗng nhiên mở miệng nói: “Hai năm gần đây, hôm qua là ngày duy nhất trẫm ngủ say vào ban đêm. Ngươi có thể trở về, thật là tốt quá.”

Vì câu nói đơn giản đó, thân thể vốn căng thẳng của Tần Tử Sở dần dần thả lỏng.

Sau một chút do dự, hắn vẫn dang hai tay ôm lấy cơ thể trẻ tuổi đang đổ mồ hôi của Doanh Chính.

Hắn theo bản năng nói: “Tại sao không đi tắm rửa một lát? Ngộ nhỡ gió thổi…”

“Thì sẽ bị cảm lạnh.” Doanh Chính cười nói tiếp lời Tần Tử Sở đã từng nói với hắn mỗi ngày, dắt tay Tần Tử Sở thấp giọng nói, “Tử Sở bị ta cọ mồ hôi, hương vị thật kỳ quái, chúng ta cùng đi đi.”

Dường như sợ Tần Tử Sở cự tuyệt, Doanh Chính nói thêm một câu: “Trong cung đã sớm đổi dục dũng, so với trước kia lớn hơn mấy lần, ngươi có thể ngồi vào vị trí ta không chạm đến.”

Thái độ của Doanh Chính vừa khẩn trương lại vừa cẩn thận lấy lòng Tần Tử Sở, Tần Tử Sở nhịn không được nở nụ cười, gật đầu đồng ý với đề nghị của Doanh Chính.

Doanh Chính lập tức kéo hắn về hướng dục phòng, không để Tần Tử Sở có thời gian đổi ý.

Ngâm mình trong nước ấm làm người ta thả lỏng.

Đôi mắt Tần Tử Sở khép hờ, miệng hít thở trong hơi nước dày đặc, nhịn không được dùng tay che miệng, nhẹ nhàng ngáp một cái.

Rất thoải mái, hắn quả thực muốn ngủ một giấc.

“Để trẫm ấn lưng cho ngươi.” Một câu hỏi dò nhưng giọng điệu Doanh Chính như ra mệnh lệnh.

Tần Tử Sở liếc mắt nhìn Doanh Chính một cái, lười biếng “Ân” một tiếng, lại trở người, nằm sấp dựa vào vách dục dũng.

Doanh Chính di chuyển đến phía sau Tần Tử Sở, dang hai tay v**t v* thân thể da thịt cân xứng từng chút một, nhịn không được mở miệng nói: “Tại sao ngươi không phòng bị trẫm?”

“Doanh Chính, ngươi thực sự chỉ hơn năm tuổi, đừng nghĩ chuyện vô ích nữa. Đầu óc xoay chuyển nhanh hơn, thân thể ngươi cũng theo không kịp —— ta biết mức độ ph*t d*c của ngươi hiện tại còn chưa thể có chức năng sinh sản.” Âm thanh Tần Tử Sở tràn đầy vui vẻ, không tức giận như buổi trưa.

“Ân ~” Đầu ngón tay của Doanh Chính ấn trúng một vị trí bỗng làm Tần Tử Sở buồn bực phát ra tiếng than nhẹ.

Hắn bất an vặn vẹo thân thể, theo bản năng tránh được ngón tay đang ấn xuống.

Doanh Chính nhướng mày, cẩn thận nhìn chăm chú vào vị trí vừa mới ấn —— làn da bị nước ấm làm hiện ra màu hồng nhạt, lưu lại một dấu tay hồng hồng.

Doanh Chính trong lòng khẽ động, thoáng chốc nheo mắt lại nở nụ cười, đem chỗ này ghi tạc trong lòng.

Ngón tay hắn nhìn như vẫn thật thà di chuyển trên lưng Tần Tử Sở, nhưng động tác trốn tránh của Tần Tử Sở lại ngày càng nhiều.

Tần Tử Sở rốt cuộc nhịn không được, đột nhiên xoay người, nói thẳng: “Ấn tới đây là đủ rồi.”

Doanh Chính vô tội nhìn Tần Tử Sở.

Tạm dừng một lát, hắn mới lộ ra vẻ tức giận chen đến chỗ Tần Tử Sở, trở người nằm sấp vào vị trí của Tần Tử Sở, dùng giọng điệu mất hứng nói: “Đến lượt ngươi xoa bóp cho trẫm.”

Tần Tử Sở nhìn chằm chằm sống lưng bày ra trước mắt, trong lòng nghi hoặc nghĩ: chẳng lẽ thật sự là ta quá nhạy cảm, nên mới cảm thấy mỗi một lần Doanh Chính ấn xuống đều là chiếm tiện nghi?

tumblr_mdpfs1aWSt1qdlkyg

Tranh thủ ăn đậu hủ được chút nào hay chút nấy (。◝‿◜。)

Bình Luận (0)
Comment