– Hạ –Còn chưa đi đến cửa, đã nghe Tần vương vô cùng tức giận rống to: “Ngươi thật sự là bản lĩnh càng ngày càng lớn? Loại chuyện này cũng làm ra được!”
“Quốc chủ bớt giận.” Âm thanh khuyên can của Phạm Tuy hiếm thấy hiện ra một tia do dự, làm Tần Tử Sở đứng ở cửa kinh hãi.
Hắn không khỏi cùng Doanh Chính liếc nhau, mắt hai người đều hiện ra nghi hoặc.
Phạm Tuy lúc đối mặt với Tần vương luôn luôn tràn đầy tin tưởng, tại sao bây giờ lại có loại khẩu khí quái dị này xuất hiện?
Doanh Chính lắc đầu với Tần Tử Sở, không biến sắc nói: “Bất luận phát sinh chuyện gì, ngươi cũng nói là không biết.”
Nói xong, bên tai hai người đã vang lên âm thanh vẫn còn thịnh nộ của Tần vương: “Tử Sở, con tới vừa đúng lúc, đi khuyên mẫu thân con, để nàng mở cửa cung, không tức giận nữa. A, đúng rồi, trước đó vài ngày con dâng thư cho ta, quả nhân cho phép, thành Thái Nguyên đánh hạ từ Triệu quốc, con lấy chơi đùa tuỳ thích đi.”
Tần Tử Sở lập tức nhớ tới lời Doanh Chính vừa dặn dò mình, trong lòng không thể không bội phục cách suy nghĩ thuần túy vương giả của Doanh Chính.
Trên mặt hắn rất bình tĩnh, sau khi hành lễ với Tần vương, ánh mắt nghi hoặc dò hỏi: “Hôm qua lúc Tử Sở bái kiến mẫu thân, nàng còn nói hôm nay tính xử lý chuyện ở Đông Cung, tại sao lại tức giận? Chẳng lẽ có thị tỳ chống đối nàng?”
Tần Tử Sở nói xong có chút oán trách nhìn về phía Thái tử Trụ đang quỳ một bên.
Nhi tử đứng trên điện được lão phụ thân ban thưởng hậu hĩ, nhưng mình chỉ có thể quỳ trên đất chờ răn dạy.
Tâm tình không thoải mái của Thái tử Trụ bởi Hoa Dương phu nhân thề sống chết không gặp mặt càng thêm tồi tệ.
“Cút ra đi, được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều! Quả nhân không muốn nhìn thấy ngươi.” Tần vương nhìn đến Thái tử Trụ, trong lòng càng tức giận hơn.
Thái tử Trụ chưa kịp nói một câu đã bị Tần vương đuổi ra ngoài.
Tần Tử Sở tỏ vẻ do dự, đưa mắt nhìn Thái tử Trụ rời đi.
Tần vương thở dài một tiếng, nhịn không được nói: “Quả nhân một đời anh hùng, tại sao lại có nhi tử không nên thân như vậy.”
Thấy Tần Tử Sở nhìn qua, ông phiền lòng khoát tay, khuyên nhủ: “Trụ nhi ngày thường quấn lấy hậu cung, tư chất trung bình, nếu hắn làm chuyện gì khiến con không vui, hãy nhớ hắn là phụ thân của con, đồng ý cho con làm con trai trưởng, không cần so đo với hắn.”
Tần Tử Sở đã hiểu được nguyên nhân Tần vương và Thái tử Trụ cãi vã vừa rồi, nhưng hắn vẫn tỏ vẻ khó hiểu, chỉ nhu thuận gật đầu nói: “Tử Sở biết, quốc chủ không cần lo lắng.”
Tần vương vui mừng vẫy tay với hắn, luôn miệng nói: “Đến đây, nói với quả nhân chuyện trước đó con muốn làm.”
Tần Tử Sở lập tức tiến lên, nghiêm túc nói: “Tử Sở trước đây đã cảm thấy kỳ quái, Triệu quốc phía tây có Đại Tần, phía đông có Yến quốc dã tâm bừng bừng, phía bắc có dân tộc Hung nô rình rập, những năm gần đây chinh chiến không ngừng, lại không có đủ thanh niên cường tráng để trở lại canh tác ruộng nương. Nhưng tại sao những năm gần đây, Triệu quốc lại chưa bao giờ thiếu lương thảo, vẫn có thể bảo đảm quân nhu* đầy đủ? Bởi vậy, Tử Sở lén nhờ vào tình cảm với Võ An Quân và Chương Lê tiên sinh, từ trong cung Hàm Đan lấy được thư từ mà Triệu quốc không kịp mang đi, sau khi đọc cẩn thận, con phát hiện bọn họ chính là dựa vào nông cụ và trâu cày đã qua đổi mới.”
*quân nhu: những thứ cần dùng trong đời sống quân đội
Chuyện nông canh trong thời đại dựa vào ông trời để sống là chuyện quan trọng nhất ở mỗi quốc gia, Tần quốc cũng không ngoại lệ, nông dân trồng trọt giỏi có thể được quan phủ ban thưởng.
Gặp nạn đói, đừng nói đánh trận, quân chủ thậm chí có thể phải cúi đầu xưng thần với những quốc gia khác để mượn chút lương thực sống qua ngày.
Nếu toàn bộ nam tử ra ngoài chinh chiến, trong nhà chỉ còn lại phụ nữ và trẻ em, mà vẫn có thể bảo đảm ruộng đồng không bị bỏ hoang, quả thực là tảng đá lớn đè nặng trong lòng Tần vương.
Tần vương nghe cách thức trong đó, không ngừng gật đầu.
Ông sốt ruột nói: “Lại có chuyện như vậy. Con còn có ý tưởng gì, mau mau nói đi.”
Tần Tử Sở lập tức nói: “Đại Tần hiện nay người mệt ngựa đuối, nam tử trai tráng cũng về lại với ruộng đất, mấy năm gần đây hy vọng có thể nghỉ ngơi lấy sức, khuyên khóa nông tang*. Bởi vậy, Tử Sở nghĩ, Triệu vương tuy vô đạo, nhưng chuyện nông canh quả thật làm tốt hơn Đại Tần ta rất nhiều. Quốc chủ lòng dạ rộng lớn, mưu tính sâu xa, nhất định có thể hiểu được lợi ích trong đó, Đại Tần ta ngại gì mà không học tập một chút từ Triệu quốc. Nếu có thể hưởng lợi từ đó, từ nay về sau Đại Tần cũng không cần vì kho lương trống rỗng mà lo lắng nữa. Lúc xuất binh thảo phạt không thiếu hụt lương thực, quân đội cũng không còn lo về sau.”
*khuyên khóa nông tang: khuyến khích phát triển nông nghiệp và trồng dâu nuôi tằm.
“Được, có thể phát triển toàn bộ Đại Tần là tốt nhất.” Tần vương lập tức đồng ý với Tần Tử Sở.
Tần vương tuổi càng già lại càng nóng ruột, nhưng thân là mưu sĩ, bất luận Phạm Tuy hay Chương Lê cũng sẽ không chỉ nghe lời nói một phía của Tần Tử Sở mà cảm thấy cách làm của Triệu quốc nhất định có thể thành công ở Tần quốc.
Chương Lê chủ động mở miệng khuyên giải: “Quốc chủ hà tất nóng vội? Nếu sự việc trọng đại, chi bằng cấp cho công tử thay vì Thái Nguyên đổi thành Quan Trung, để công tử có chút thời gian thử xem việc này có thành công không. Sau khi thành công thì mở rộng cũng không muộn, để tránh ngộ nhỡ thất bại, trên dưới cả nước đều phải đói.”
Người đề xuất thay đổi nông canh là Tần Tử Sở lập tức phụ họa nói: “Đúng thế. Quốc chủ, thay đổi nông cụ cần không ít thợ rèn, chăn nuôi trâu cày cũng cần chi tiêu rất lớn, đây cũng không phải chuyện có thể giải quyết trong chốc lát. Xin quốc chủ nghĩ lại.”
Tần vương tiếc nuối thở dài, rốt cuộc nói: “Đành phải như thế. Vùng Quan Trung chính là nơi huyết mạch của Đại Tần ta, Tử Sở quản lý cho thật tốt, nhất thiết đừng để quả nhân thất vọng.”
Doanh Chính thấy thời cơ chín muồi, lập tức chen miệng nói: “Hôm qua phụ thân còn nói với con, chiến thắng lần này còn chưa đòi tài vật của lục quốc, bởi vậy, muốn mượn uy phong của quốc chủ, từ Hàn quốc mời đến hai người.”
Tần vương đối với chắt càng khoan dung hơn với cháu, vừa nghe Doanh Chính mở miệng, lập tức cười ha hả nói: “A? Người nào lại có thể được Tử Sở ngưỡng mộ? Nếu thật có người như vậy, quả nhân nhất định phải đưa bọn họ về đây.”
Tần Tử Sở tán thưởng liếc nhìn Doanh Chính một cái.
Hắn lập tức dập đầu nói với Tần vương: “Một người là Trịnh Quốc, đại sư thuỷ lợi nổi danh Hàn quốc, Tử Sở cảm thấy hắn có thể vì đồng bằng Quan Trung thi công một kênh đào nối liền nam bắc; người còn lại là Phi công tử của Hàn quốc.”
Tần vương nhìn về phía Tần Tử Sở, vỗ bàn một cái, kinh ngạc nói: “Công tử Hàn quốc còn có người am hiểu thuỷ lợi sao?”
Tần Tử Sở lập tức giải thích: “Tử Sở từng nghe nói Phi công tử tài đức sáng suốt, đưa ra rất nhiều phương pháp trị quốc, nhưng hắn ở Hàn quốc cũng không được quốc chủ coi trọng. Nếu một ngày nào đó quốc chủ Hàn quốc được tổ tiên phù hộ, thấy được chỗ tốt của Phi công tử, đây chẳng phải là tổn thất của chúng ta sao. Người như vậy, dù không thể để ta dùng cũng không thể để hắn ở lại Hàn quốc, nếu không chỉ sợ lại là một Ngụy Vô Kỵ khác.”
Lời này của Tần Tử Sở hoàn toàn thật tâm.
Nếu trước đây trong lòng hắn còn có ý muốn thu phục Hàn Phi, thì sau khi trải qua chuyện của Bình Nguyên Quân, hắn hoàn toàn hiểu câu “Không cùng tộc với mình, thì lòng dạ sẽ khác”.
Hàn Phi không phải là người Tần, hắn là công tử Hàn quốc, vương công quý tộc chân chính, thân phận cao quý, những gì Tần quốc có thể cho hắn vĩnh viễn sẽ không sánh bằng Hàn quốc.
Điểm này giống với Bình Nguyên Quân.
Khi Bình Nguyên Quân ở cạnh Tần Tử Sở, Tần Tử Sở tiếp đãi hắn long trọng có thừa, nhưng Bình Nguyên Quân lại chỉ giả vờ đồng ý để cầu an ổn nhất thời.
Bởi vậy, chờ đến lúc phải lựa chọn, Hàn Phi nhất định sẽ đưa ra lựa chọn giống Bình Nguyên Quân, vì phục vụ quốc gia của mình mà ra vẻ vô tình nói bóng gió với Tần vương đang nắm quyền, bảo vệ quốc gia của mình, để Hàn quốc tiếp tục tồn tại.
Bọn họ khác biệt với dân thường muốn tạo dựng sự nghiệp, truy danh trục lợi.
Bảo vệ quốc gia đã ăn sâu vào máu của các công tử, quốc gia chính là sinh mệnh của bọn họ.
Nhưng nếu những quốc gia khác có nhân tài mới, Tần Tử Sở cũng sẽ không cực đoan cho rằng người trên toàn thế giới đều tới hãm hại hắn, hắn sẵn lòng trọng dụng những người tài hoa này.
Nghe Tần Tử Sở nói, Tần vương nheo mắt lại, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Ông gật đầu, khen ngợi: “Tử Sở nghĩ đúng lắm, nếu quả nhân mở miệng muốn giết Hàn Phi, chỉ sợ quốc chủ Hàn quốc dù ngu ngốc cũng sẽ hiểu được điều tốt của Phi công tử, nhưng đem hắn tới Tần quốc chúng ta để quản lý, cũng sẽ không làm cho người khác chú ý.”
Tần Tử Sở rũ mắt, cười khẽ, nghiêm túc nói: “Làm phiền quốc chủ hao tâm tổn trí vì Tử Sở.”
Tần vương vui mừng cười nói: “Hai năm nay con trưởng thành làm quả nhân thật cao hứng. Phạm Tuy, Chương Lê đều là đại thần quen thân với con, lần này đi Quan Trung, cần gì cứ nói thẳng với bọn họ, mặc kệ nhân lực hay vật lực, quả nhân cũng có quyền lực giúp cho con.”
“Đa tạ quốc chủ.” Tần Tử Sở cảm động không thôi nói.
Phàm là chuyện liên quan đến nông canh và lực lượng quân sự rất dễ làm phát sinh nghi kỵ, quốc chủ nhất định do dự, nhưng phản ứng của Tần vương thật sự khiến Tần Tử Sở rất cảm động.
“Được rồi, ông cháu chúng ta sao khách sáo như vậy, làm cho tốt, quả nhân trước khi nhắm mắt muốn nhìn thấy Đại Tần ta cường thịnh hơn dĩ vãng. Không có việc gì nữa, trở về cùng môn khách của con bàn bạc một phen xem nên làm thế nào đi.” Tần vương nói xong, ngáp một cái.
Ông khoát tay, tựa hồ rất mỏi mệt nói: “Đều lui ra đi, quả nhân nghỉ ngơi một lát.”
Tần Tử Sở nhíu mày, nhịn không được liếc nhìn sắc trời, ngoài trời sáng choang, thời gian còn sớm.
Hắn dắt Doanh Chính ra khỏi chính điện, tâm tình có chút nặng nề.
“Thân thể của quốc chủ…” Tần Tử Sở nhìn về phía Doanh Chính, giọng điệu nói chuyện có vẻ hết sức chần chờ.
Doanh Chính gật đầu, dùng ngữ điệu bình tĩnh đến gần như lãnh khốc nói: “Thời đại của chúng ta sắp đến.”
Tần Tử Sở cả kinh, thoáng chốc dừng bước lại, không dám tin nói: “Lại nhanh như vậy?”
“Nhanh?” Doanh Chính kỳ quái nhìn về phía Tần Tử Sở, khó hiểu nói: “Người đương thời không đến năm mươi tuổi, quốc chủ qua bảy mươi tuổi chẳng lẽ còn không trường thọ sao?”
Không đợi Tần Tử Sở mở miệng, Doanh Chính đã lập tức phản ứng kịp.
Hắn vui mừng nói: “Ý của ngươi là —— thời điểm kia của ngươi, hơn bảy mươi tuổi cũng chưa phải già? Vậy thật sự quá tốt, trẫm trông mong ngươi có thể làm bạn với trẫm thật lâu.”
Tần Tử Sở bị sự vui mừng không thèm che dấu của Doanh Chính làm chấn động, áp lực trong lòng bởi Tần vương không bao lâu sẽ qua đời tiêu tan không ít.
Hắn cùng Doanh Chính sóng vai trở về, nhẹ nhàng “Ân” một tiếng.
Lúc tới gần cửa phòng, Tần Tử Sở bỗng nói: “Ngươi đã biết ta muốn đem Hàn Phi và Trịnh Quốc về đây, ngày hôm qua nhất định là nghe lén ta và Cam Tư nói chuyện. Hắn muốn đem nhi tử đến bên cạnh ngươi, cơ hội thu mua nhân tâm tốt như vậy, ngươi không cần sao?”
Doanh Chính nhìn Tần Tử Sở, nở nụ cười, thấp giọng nói: “Cam La ngày sau nhất định trở nên nổi bật, trẫm không nỡ để hắn làm nô. Vẫn là Tử Sở trông nom hắn đi. Nhưng nhớ không được xem hắn là nhi tử mà nuôi dưỡng, trẫm không thích.”
Những lời này ám chỉ quá rõ, Tần Tử Sở muốn giả vờ không biết cũng khó.
Mặt hắn hơi đỏ lên, im lặng.
Đến khi hai người bước vào trong sân, Tần Tử Sở bỗng nhiên nói: “Doanh Chính, ta vẫn cảm thấy rất cô đơn. Thời đại này không có bất kỳ ai hiểu suy nghĩ của ta, giống như các ngươi không hiểu việc cổ nhân đốt rẫy gieo hạt vậy. Ngươi không cần lo lắng, bởi vì ngay cả giao lưu cũng không làm được, căn bản không thể nảy sinh tình yêu.”
Doanh Chính vừa lòng gật đầu, có chút đau lòng nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở: “Nói như vậy, dường như chỉ còn trẫm có cơ hội. Những người khác không có tư cách đứng thẳng trước mặt ngươi, bọn họ chỉ có thể phủ phục dưới chân ngươi.”
Doanh Chính dừng bước lại, liếc mắt nhìn nô bộc quỳ khắp sân và môn khách ra khỏi thư phòng, kế đó cũng quỳ trên mặt đất hành lễ.
Hắn phất tay, dùng âm thanh chỉ hai người có thể nghe rõ nói: “Có nhiều người tiếp cận ngươi hơn nữa, trẫm cũng có thể an tâm. Lần này đi Quan Trung, chú ý thân thể.”
Tần Tử Sở gật đầu cười.
Tần Tử Sở đưa tay m*n tr*n đỉnh đầu của Doanh Chính, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Doanh Chính: “Tiểu hài tử lại càn rỡ như vậy. Ngoan một chút, chờ ta trở lại sẽ trừng trị ngươi.”
Doanh Chính ngẩn ngơ sờ hơi ấm vẫn còn lưu lại trên trán.
Hắn chăm chú nhìn Tần Tử Sở ung dung đi vào trong đám người, vô cùng tự nhiên nói: “Thu dọn hành trang, chúng ta rời Hàm Dương, đi Quan Trung.”
Tác giả có lời muốn nói:
(*/ω\*) lại đem hai chương làm thành một chương, dài siêu cấp *gào thét-ing*

(# ̄ω ̄) Sắp phải xa nhau một thời gian dài rồi.