Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 84

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 84 ♡Việc này không ổn

th_icecream-ligne_106021886

Tần Tử Sở nói là đi “Quan Trung”, nhưng trên thực tế, ngoại trừ thành trì đánh hạ sau này, toàn bộ Tần quốc gần như đều nằm trong phạm vi “Quan Trung”.

Hay nói cách khác, Tần vương kỳ thật giao trọng trách cải cách tất cả việc nông canh của Tần quốc vào tay Tần Tử Sở.

Ông gởi gắm kỳ vọng rất lớn ở Tần Tử Sở.

Khoảng cách từ thành Hàm Dương đến nơi Tần Tử Sở muốn đến cũng không xa.

Mấy ngày nay, hắn vẫn luôn đi tới đi lui giữa cung Hàm Dương và biệt quán Ủng cung, hành lý rất dễ thu dọn, nhưng Tần Tử Sở không nghĩ tới “Khinh xa giản hành*” trong lòng hắn lại trở thành cả trăm cung nô và quân đội một ngàn người hộ tống.

*Khinh xa giản hành: không có đoàn xe lớn và nhiều tùy tùng đi theo, xuất hành như người dân thường.

Điều này làm áp lực tâm lý của Tần Tử Sở hơi nhiều, may là tướng lĩnh bảo vệ là người quen cũ của hắn, Tần Sơ, mới làm dịu đi không ít cảm xúc khẩn trương của Tần Tử Sở.

Ở thời cổ đại, việc gấp rút lên đường thế này, ngoại trừ ‘chịu tội’, quả thật không tìm được bất cứ từ nào để có thể hình dung nữa.

Tần Tử Sở… bị say xe nghiêm trọng.

Hắn đã không thể để ý gì đến hình tượng nữa, sau khi nôn liên tục mười hai ngày, Tần Tử Sở chỉ có thể nằm ngửa trên xe ngựa, mặt không còn chút máu, ngay cả hô hấp cũng trở nên suy yếu.

Tần Tử Sở ngay cả sức để nói cũng không còn.

Bên phải hắn đặt một thùng gỗ nhỏ trông rất tinh xảo, xe ngựa đã cố hết sức để duy trì sự ổn định, nhưng lúc đi vẫn xóc nảy liên tục.

“Nôn —— ” trong nháy mắt xe ngựa lắc lư, Tần Tử Sở bất ngờ bò dậy, cầm thùng gỗ tinh xảo nôn ra một ngụm dịch màu vàng nhạt.

Ngón tay của hắn nắm chặt thùng gỗ, móng tay lộ ra màu nhợt nhạt, nôn xong, sắc mặt càng xơ xác.

“Công tử, xin hãy súc miệng.” Hà quan tâm lau chất bẩn ở khóe miệng hắn, dâng lên một chén canh tỏa ra hương vị cay nồng đến bên miệng Tần Tử Sở.

Tần Tử Sở cũng không thích bị người khác đối đãi như tàn phế, nhưng trước mắt, thật sự hắn và người tàn phế không có gì khác biệt.

Ngoại trừ khí lực ngồi dậy để nôn mửa, Tần Tử Sở ngồi cũng ngồi không thẳng.

Bởi vậy, Tần Tử Sở không chút giãy dụa, hé miệng để Hà đưa canh vào miệng, sau khi súc miệng, nghiêng đầu phun ra hỗn hợp dịch dạ dày đáng sợ, đem nước canh còn dư nuốt vào.

Nước canh cay nồng giữa họng nóng ran đến bụng, làm cảm giác buồn nôn của Tần Tử Sở giảm đi không ít.

Hắn uể oải nở nụ cười, âm thanh khàn khàn nói với Hà: “Không cần dọn, một ngày ta nôn mửa nhiều lần như vậy, ngươi thu dọn không nổi.”

Liên tiếp nôn mửa đã sớm làm rát cổ họng của Tần Tử Sở.

Mỗi lần mở miệng hắn đều cảm thấy đau, Tần Tử Sở nhịn không được nhíu mày.

Hà lập tức quỳ trước mặt hắn, dìu Tần Tử Sở nằm trở lại.

Nàng nở nụ cười, có chút dí dỏm khẽ nói: “Tiểu công tử dặn nô tỳ rất nhiều thứ, không ngừng dặn dò nói công tử thân thể yếu đuối, không chịu được vất vả trên đường, sợ rằng sẽ bệnh nặng. Nếu nô tỳ không chăm sóc tốt cho công tử, lúc trở về, e rằng tiểu công tử lại trừng mắt nhìn nô tỳ.”

Hà vừa nói chuyện, nụ cười trên mặt dần dần đông lại.

Nàng nhịn không được run lên một chút, âm thanh trầm thấp nói: “Nô tỳ nhìn ánh mắt của tiểu công tử, trong lòng có chút sợ hãi.”

Tần Tử Sở nghe Hà nói liền cong khóe môi.

Tần Tử Sở chịu đựng cổ họng đang bỏng rát, nhẹ giọng nói: “Hắn đã trưởng thành, khí thế toàn thân ngày càng kinh người. Dù cả khi A Chính không nhìn vào đối phương thì họ vẫn sợ. Kỳ thật, mắt của A Chính rất đẹp, đồng tử vừa trong suốt lại vừa thâm thúy, phản chiếu như ngọc quý rực rỡ, thật sự là rất đẹp.”

Nghe những lời Tần Tử Sở lẩm bẩm, Hà đang rũ mắt quỳ bên cạnh hắn không dám lên tiếng.

Nhưng trong lòng nàng lại nghĩ: mặc dù trong nước vẫn luôn ca tụng tiểu công tử có đôi mắt song đồng của thánh nhân, nhưng khi tiểu công tử nhìn người khác quả thực khiến họ lạnh sống lưng.

Tại sao công tử lại cảm thấy cặp mắt kia xinh đẹp chứ?

Tần Tử Sở hoàn toàn không biết Hà đang oán thầm, không bao lâu hắn liền ngủ.

Trên đường đi bị say xe nôn mửa làm tiêu hao rất nhiều thể lực của Tần Tử Sở, nếu như không muốn lúc tới huyện Kính Dương, dân chúng nhìn thấy bộ dáng nửa chết nửa sống của mình thì hắn phải nhanh khỏe lại.

Hà yên lặng mang lên cho Tần Tử Sở một thùng gỗ mới để rửa mặt, thu dọn xong đồ đạc liền nhẹ nhàng xuống xe rời đi.

Pháp luật Tần quốc nghiêm khắc, người làm loạn gần như không còn, hơn nữa Tần Tử Sở dẫn quân đội hùng mạnh gồm một ngàn người ròng rã đi theo, hoàn toàn không gặp kẻ chặn đường cướp của nào.

Sau khi Tần Tử Sở lắc lư trên đường thêm ba ngày, rốt cuộc tới Kính Dương.

Đây là nơi hắn và Doanh Chính sau nhiều lần suy xét, tỉ mỉ chọn ra được.

Tần Tử Sở vốn biết Kính Dương này ở hiện đại nổi tiếng về “Bắp cải”, là điểm bắt đầu của vùng đất Hoa Hạ, mà Doanh Chính còn chỉ thẳng ra Kính Dương nằm giữa sông Vị Hà, địa thế bằng phẳng, ruộng đất phì nhiêu, đất trồng trọt rộng lớn, thậm chí còn có tài nguyên khoáng sản phong phú.

Dù có người cản trở, Tần Tử Sở ở nơi có điều kiện địa lý cực tốt như vậy, kết quả xấu nhất bất quá cũng chỉ là không được việc mà thôi, tuyệt đối sẽ không để lại bất kỳ nhược điểm gì ảnh hưởng đến uy tín mà Tần Tử Sở rất vất vả mới gây dựng nên.

Mùa hạ nhiều mưa, Quan Trung bốn mùa rõ rệt, lúc Tần Tử Sở tiến vào Kính Dương, đã có một trận mưa lớn.

Mưa xua tan cái khô nóng ngày hè, nhưng lại làm đường xá trở nên lầy lội khó đi hơn.

Hiếm thấy Tần Tử Sở tỉnh táo tinh thần, hắn nói với Tần Sơ đang dẫn quân: “Chuyển hướng sang con đường cạnh sông Vị Hà để xem xét xung quanh.”

Tần Sơ chịu ơn tri ngộ của Tần Tử Sở, cũng không phản đối hắn, liếc nhìn hai gò má hiếm khi trở lại hồng hảo của Tần Tử Sở, sau khi xác định thân thể của Tần Tử Sở không sao, trực tiếp cao giọng nói với binh sĩ dưới trướng: “Quay đầu đi Vị Hà.”

Giữa sông nước dâng đột ngột, nhành liễu mềm mại trên bờ sông rũ xuống dòng nước chảy xiết, không ngừng đong đưa.

Tần Tử Sở hít sâu một hơi, sau cơn mưa, hương vị ngọt ngào của cỏ xanh tràn vào mũi hắn, làm trên mặt hắn hiện ra nụ cười nhàn nhạt.

“Rốt cuộc đã đến.” Tần Tử Sở thả lỏng nói nhỏ một tiếng.

Trong chính điện cung Hàm Dương, Doanh Chính ngồi bên cạnh Tần vương tuổi già sức yếu, thong thả nhớ kỹ từng thông tin trong thư từ báo lên, Tần vương nhắm mắt lại, ngủ gật.

Doanh Chính như không thấy Tần vương suy yếu, vẫn bình tĩnh nhớ kỹ nội dung.

Đến khi đọc xong quyển cuối cùng, hắn mới dừng lại âm thanh.

“Lục quốc gian trá, lại muốn liên hợp lần thứ hai. Tướng quốc và tiên sinh cảm thấy chúng ta nên chiến, hay nên phái người đi sứ các quốc gia, lần thứ hai ly gián bọn họ?” Doanh Chính bình tĩnh hỏi.

Phạm Tuy và Chương Lê đều là người lao động trí óc, theo bọn họ nhận thấy, có thể kích động làm cho quân chủ của lục quốc và phái chủ chiến bất hoà, đã đủ đạt được mục đích rồi, cũng không nhất định phải chinh chiến liên tục nhiều năm, tiêu hao lương thực của quốc gia.

Bởi vậy, Phạm Tuy chủ động nói: “Theo ý của thần, chi bằng tiếp tục nghỉ ngơi lấy lại sức, cũng nhất trí với kế hoạch của Tử Sở công tử.”

Ánh mắt Doanh Chính giống như chim ưng săn mồi, rất chuyên chú hơn nữa còn tràn ngập tự tin.

Khi tầm mắt của Doanh Chính đảo qua Phạm Tuy và Chương Lê, liền làm cho bọn họ nhịn không được sợ hết hồn hết vía.

Doanh Chính bỗng bác bỏ lời Phạm Tuy nói.

Hắn hơi nheo mắt lại, nói: “Nếu vẫn luôn dựa vào mồm mép để các chiến sĩ không tiếp xúc với chiến trường, các tướng sĩ của Đại Tần ta sớm muộn gì cũng có ngày sẽ biến thành quân đội ô hợp không dùng được của nhà Chu. Bọn họ lúc nào cũng phải duy trì cảnh giác, dùng chiến trường để tôi luyện bản lãnh của mình. Kế ly gián rất tốt, nhưng thời điểm nên chiến, phải chiến, không thể để cho bọn họ lười biếng.”

Phạm Tuy cùng Chương Lê liếc nhau, đều có vẻ hơi khó xử.

Chương Lê ôn hòa nói: “Ý của tiểu công tử rất hay, nhưng Tử Sở công tử để thí nghiệm nông cụ mới, đã điều đi phần lớn thợ rèn rồi, năm nay thanh niên cường tráng cần tham gia lao dịch cũng hầu như đưa đến tay của Tử Sở công tử. Thần đi đến đâu triệu tập quân bị và binh sĩ đây?”

Doanh Chính không có động tĩnh gì trước lời khuyên can của Chương Lê.

Hắn thấp giọng nói: “Điều động lao dịch của năm tới, để một phần nhỏ lão binh theo tân binh ra chiến trường để thấy máu. Việc phụ thân làm, nhất định sẽ thành công, hắn không phải là người vô dụng.”

Chương Lê và Phạm Tuy đều cho rằng Doanh Chính tuổi còn nhỏ, suy nghĩ kỳ lạ, không khỏi quay mặt nhìn về phía Bạch Khởi đang im lặng.

Bạch Khởi bỗng nhiên dập đầu với Doanh Chính, kích động không thôi nói: “Ý của tiểu công tử và ta tình cờ trùng hợp.”

Lời này của Bạch Khởi vừa ra khỏi miệng, Phạm Tuy và Chương Lê đều ngẩn người, hai người nghi hoặc nhìn về phía Bạch Khởi.

Cuối cùng, Phạm Tuy mở miệng dò hỏi: “Võ An Quân có ý gì?”

Bạch Khởi lắc đầu với hắn, nghiêm túc nói: “Tướng quốc có điều không biết, chiến sĩ đánh giặc và thư sinh khác nhau. Tân binh trên chiến trường, lần đầu tiên thấy máu đều sẽ bị chấn động lớn, sức chiến đấu giảm đi, nếu trong nước luyện binh ba đến năm năm sẽ khiến lão binh có thói quen an nhàn, tân binh lại chưa từng thấy qua máu, chờ đến khi ra trận giết địch, bọn họ sẽ không khác gì lợn dê chờ giết thịt. Muốn duy trì sức chiến đấu của bọn họ, tốt nhất hàng năm đều ra chiến trường trông thấy máu, làm cho tinh thần nhanh nhẹn dũng mãnh, sẽ hoàn toàn không bị tiêu phí.”

So với Phạm Tuy, Chương Lê hiểu một ít việc binh, hắn nhìn về phía Phạm Tuy gật đầu.

Phạm Tuy lúc trước nghe lời kẻ khác, xúi giục Tần vương để Bạch Khởi rút quân khỏi Hàm Đan, quả thật là vì bảo vệ địa vị của mình, nhưng hắn cũng thật sự không hiểu binh pháp, cho rằng lúc nào cũng có thể đánh hạ Hàm Đan.

Chuyện này cho Phạm Tuy bài học kinh nghiệm sâu sắc, khiến hắn không dám nhiều lời ở phương diện quân sự.

Thấy Bạch Khởi và Chương Lê đều cảm thấy Doanh Chính nói có lý, thái độ của Phạm Tuy cũng dao động.

Nhưng trong nước quả thật không còn lương thực để dùng!

Phạm Tuy khó xử nhìn về phía Doanh Chính, nói: “Chuyện lương thảo nên làm gì bây giờ?”

Doanh Chính cười một tiếng, mở cánh tay chỉ về phương bắc: “Yến quốc và Đại Tần ta ngày xưa không oán, gần đây không thù, phái người giả làm thương nhân, đi Yến quốc mua lương thực là được.”

Doanh Chính dứt lời, Phạm Tuy đã đuổi kịp tiến độ của hắn.

Phạm Tuy cười nói: “Vậy theo ý của tiểu công tử, nên dùng người của quốc gia nào để thiết lập quyền uy?”

“Trái hồng, dĩ nhiên phải chọn chỗ mềm để nắn*.” Doanh Chính đắc ý nhướng mày.

*là một câu thành ngữ ý chỉ những người biết chọn đối tượng, hoàn cảnh sao cho có lợi với mình.

Ngón tay của hắn gõ nhẹ trên thẻ tre, mỉm cười nói: “Hàn quốc không phải vẫn chưa đưa Trịnh Quốc và Phi công tử tới sao? Phái binh đi mời bọn họ được rồi.”

Bạch Khởi cười nói: “Tiểu công tử, đây quả thật là một ý kiến hay, cựu thần nguyện mang binh danh chính ngôn thuận đi thăm biên giới, để các chiến sĩ đang bị ngột ngạt mang công trạng trở về.”

“… A? Vừa rồi nói đến chỗ nào?” Tần vương phát ra một tiếng mơ hồ, từ trong giấc mộng bừng tỉnh.

Ông đưa tay day trán, đảo mắt nhìn về phía mấy người trên điện nói: “Tại sao thấy quả nhân sắc mặt liền khó coi như vậy?”

Phạm Tuy mất tự nhiên cười một chút, vội vàng nói: “Chúng thần muốn chờ lệnh của quốc chủ, phái binh tiếp cận Hàn quốc, để làm lục quốc kinh sợ.”

Tần vương không chút nghĩ ngợi nói: “Nếu tướng quốc và Võ An Quân đều thương lượng thỏa đáng, vậy làm như vậy đi.”

“Dạ.” Ba người Bạch Khởi đồng thời lễ bái, chỉ riêng Phạm Tuy nghiêng mặt nhìn về phía Doanh Chính.

Phạm Tuy nghĩ trong lòng: trước khi quốc chủ tỉnh lại, mình lại không cảm thấy việc đối thoại với tiểu công tử có bất cứ vấn đề gì.

Việc này không ổn.

th_icecream-ligne_106021886

Hàn quốc là nước đầu tiên ‘lên đường’ (⌒_⌒;)

Bình Luận (0)
Comment