Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 85

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 85 ♡Xuống ruộng

tumblr_inline_mfxacaHlpn1rd20bk

Lúc Phạm Tuy với tư cách một chính khách nhạy cảm nhận ra Doanh Chính không giống bình thường, Doanh Chính lại dùng tâm trạng gần như kiêu ngạo cảm nhận vẻ chấn động của ba người bọn họ.

Dù cùng Tần Tử Sở hòa giải và hợp tác, hắn vẫn không cảm thấy Tần Tử Sở có tư chất đế vương.

Trong ba người này, ngay cả Chương Lê cùng chung hoạn nạn với Tần Tử Sở, tình cảm đối đãi với Tần Tử Sở cũng chỉ là “Tôn kính”, mà không phải là sợ hãi, bởi vậy, lại càng không cần nhắc tới Phạm Tuy tinh khôn hơn ma quỷ và Bạch Khởi khắp người sát khí lạnh thấu xương.

Bọn họ đều không phục.

Với khí chất ôn hòa, Tần Tử Sở hoàn toàn không áp chế được đám lão thần này, mà loại khí chất này là thứ khó nắm bắt và cũng khó thay đổi nhất.

Nếu Tần Tử Sở không làm được, như vậy khi Tần vương già đi từng ngày, thời gian càng ngày càng cấp bách, thì hắn sẽ làm!

Từ ngày Doanh Chính đăng cơ, âm mưu giết chóc vẫn luôn quanh quẩn bên cạnh hắn.

Hắn đi từng bước một, là kẻ địch của toàn bộ thiên hạ, cuối cùng thu Cửu Châu vào tay.

Chỉ thu phục vài lão thần, đối với Doanh Chính mà nói chẳng qua là dễ như trở bàn tay.

Lúc này đây, quá trình tranh đoạt vương vị một lần nữa tràn ngập sóng to gió lớn, nhưng so với trước đây hắn bị chi phối bởi Lã Bất Vi, ngược lại Doanh Chính cảm thấy thú vị hơn nhiều.

Mặc dù là một khởi đầu mới, hắn lại tràn đầy hứng thú.

Có lẽ bởi vì có Tần Tử Sở kề vai sát cánh, mới làm phong cảnh trên đường càng thêm tuyệt vời.

Nếu Tần vương đã tỉnh lại, Doanh Chính theo tình thế thu lại khí thế trên người, nhưng không khí trong chính điện lại trở nên kỳ quái.

Tà dương hạ xuống, Doanh Chính thấy chuyện hôm nay đã xong, hạ mắt nói với Tần vương: “Chính muốn đi thăm Hoa Dương phu nhân.”

Tần vương mệt mỏi gật đầu.

Ông nói lời chân thành: “Nàng cũng rất đáng thương, cả đời rốt cuộc có hi vọng, lại bị Trụ nhi hoài nghi, ngoại trừ đóng cửa cung cấm người ngoài ra vào, cũng không còn phương pháp nào tốt để loại bỏ hiềm nghi. Con đi gặp Hoa Dương phu nhân nhiều cũng không sao cả, làm cho nàng mở lòng.”

Doanh Chính lập tức nói: “Phu nhân chăm sóc con nhiều năm, cuộc sống thường ngày không có chỗ nào mà không tận tâm tận lực. Dương cao quỳ nhũ, ô nha phản bộ*, Chính nhất định sẽ đối xử thật tốt với Hoa Dương phu nhân, không để nàng hiu quạnh chốn thâm cung.”

*câu đầy đủ:

Dương cao quỳ nhũ thượng tri hiếu (Chú dê con còn biết hiếu kính quỳ bú sữa)

Ô nha phản bộ hiếu thân nhan (Quạ con hiếu thảo biết kiếm mồi mớm cho cha mẹ no lòng)

Tần vương phất tay, Doanh Chính thuận thế lui ra.

Trên mặt Doanh Chính hiện lên sát ý, chậm rãi đi trên hành lang rộng lớn của cung Hàm Dương.

Hắn đứng ở ngoài cung của Hoa Dương phu nhân, người hầu đi theo hắn lập tức gõ cửa.

Một nữ tỳ nói nhỏ: “Phu nhân không gặp Thái tử, ngoài cửa nếu là người Thái tử phái tới, xin đừng làm khó nô tỳ.”

“Là tiểu công tử tới thăm phu nhân.” Người hầu nhẹ giọng trả lời.

Nghe nói thế, tỳ nữ lập tức mở cửa cung, vội vàng nhận tội: “Nô tỳ chậm trễ tiểu công tử, xin tiểu công tử tha tội.”

Doanh Chính “Ân” một tiếng, nhấc chân đi thẳng vào trong sân.

Tầm mắt Doanh Chính dạo một vòng qua vô số hoa cỏ tinh xảo trong sân, hơi nheo mắt lại, nở nụ cười.

Không có sủng ái của Thái tử Trụ, cỏ cây gieo trồng trong hoa viên của Hoa Dương phu nhân càng tinh xảo, có thể thấy Hoa Dương phu nhân hoàn toàn tuyệt vọng với Thái tử Trụ, chuyển hướng sang hắn.

Như vậy, sự việc liền dễ xử lý.

“A Chính đến?” Hoa Dương phu nhân chậm rãi đi ra, làn váy thật dài uốn lượn sau người.

Ánh mắt nàng ấm áp, nhưng trên mặt không có nụ cười gắng gượng như xưa, thậm chí cả người còn toát lên vẻ lãnh đạm như hoa cúc.

Sau khi nhìn thấy Doanh Chính, Hoa Dương phu nhân rốt cuộc nở nụ cười nhàn nhạt, mặt mày giãn ra, nếp nhăn nhợt nhạt nơi khóe mắt chẳng những không làm cho dung mạo nàng kém đi, ngược lại càng có vẻ ung dung và rộng lượng.

Doanh Chính gật đầu, đáy mắt lộ ra vẻ ôn nhu nhàn nhạt, nhưng hắn rất nhanh che giấu loại cảm xúc này.

Doanh Chính phất tay, Hoa Dương phu nhân liền gật đầu một cái, nô bộc khắp sân lập tức rời đi.

“Chính có chuyện muốn cùng phu nhân thương lượng.” Doanh Chính không do dự mở miệng.

Hoa Dương phu nhân nở nụ cười, thấp giọng nói: “Con muốn đi Quan Trung tìm phụ thân con? Chuyện này không thể được, con nhìn có vẻ khỏe mạnh đi nữa, cũng là một tiểu hài tử.”

Doanh Chính không nhiều lời, trực tiếp từ trong tay áo lấy ra một túi đồ đặt vào tay Hoa Dương phu nhân.

Hắn bình tĩnh nói: “Nếu muốn loại bỏ hoài nghi trong lòng Thái tử, trừ phi là phụ thân chết. Gần đây Thái tử chỉ có thể nói với phu nhân lời hung ác là bởi trong tay hắn không nắm giữ quyền hành, nhưng quốc chủ ngày một già đi, sớm muộn cũng sẽ có một ngày Thái tử đăng cơ. Hoài nghi và phẫn nộ kiềm nén càng lâu thì khi bộc phát hậu quả càng đáng sợ. Tới lúc đó nếu phu nhân không có con trai trưởng, còn gánh thêm tội danh xấu xa trái đạo làm người, tuổi già sẽ sống như thế nào? Nhưng chỉ cần vào lúc quốc chủ qua đời, đem thứ này cho Thái tử ăn vào, mọi chuyện đều xong.”

Hoa Dương phu nhân hiếm có được ngày tháng thoải mái, chợt nghe Doanh Chính nói, huyết sắc trên mặt biến mất không còn một mảnh.

Nàng cảm thấy túi đồ trong tay nặng nề đến mức không cầm nổi, bàn tay xinh đẹp run rẩy không ngừng.

“… Được.” Không biết qua bao lâu, Hoa Dương phu nhân yếu ớt lên tiếng, nhưng trong âm thanh lại không có bất kỳ do dự nào.

Doanh Chính vẫn luôn nhìn Hoa Dương phu nhân chăm chú, chờ đến khi nàng đáp ứng việc này, Doanh Chính mới một lần nữa nói: “Phu nhân không cần lo lắng, thứ này và thứ trước đây bị đưa vào phòng phu nhân không có gì khác nhau, nhìn giống như hương liệu mà thôi, người bình thường nếu thỉnh thoảng dùng một lần cũng không sao, nhưng người huyết mạch không thông sẽ cảm thấy ngực ứ trệ. Nghe nói những ngày gần đây Thái tử thường xuyên đau thắt ngực, con mới nhớ tới nó. Dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần ném vào đốt trong lư hương, mở toàn bộ cửa sổ, thì sẽ không lưu lại bất cứ dấu vết gì.”

Nếu đã hạ quyết tâm, Hoa Dương phu nhân căn bản không muốn tiếp tục ra vẻ sợ sệt.

Nàng nhẹ nhàng trở tay, đem túi gấm giấu vào trong tay áo, dắt Doanh Chính đi về phòng.

Đợi ngồi vào chỗ của mình xong, Hoa Dương phu nhân ôn nhu nói: “Con tới đây, chẳng lẽ chỉ để nói chuyện như vậy với ta sao?”

Doanh Chính lắc đầu, dùng ánh mắt thâm trầm hơn tuổi nhìn Hoa Dương phu nhân, nói: “Con muốn để phu nhân làm chủ, đề nghị với Thái tử, vì phụ thân xin lấy thục nữ của quốc chủ Tề quốc làm thê thất. Thứ nhất, có thể xoá bỏ hoài nghi của Thái tử đối với phu nhân và phụ thân; thứ hai, mấy năm nay phụ thân đã vì con làm quá nhiều, con không thể để cho hắn bị lời đồn vô căn cứ làm phiền. Nước ta đang cần kết hợp với Tề quốc, Yến quốc và Ngụy quốc, người Ngụy quốc thế nào phu nhân đã biết qua, như vậy không bằng chọn nữ nhi của quốc chủ Tề quốc, đối với phụ thân cũng có chút trợ giúp.”

Mặc dù Hoa Dương phu nhân vô cùng phẫn nộ đối với sự hoài nghi của Thái tử Trụ, nhưng khi nàng nhìn lại, Tần Tử Sở vẫn luôn một mình mang theo hài tử, một mực không cưới thê đúng là hơi quá mức.

Nghe Doanh Chính chủ động nhắc tới việc này, nàng chỉ có vui mừng.

Dù sao để đem thuốc bột cho Thái tử dùng, nàng cũng không thể tiếp tục căng thẳng cùng Thái tử, có đề nghị của Doanh Chính, đúng lúc giúp Hoa Dương phu nhân có bậc thang để “Quay về” với Thái tử Trụ.

“Tuổi còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như vậy, A Chính thật làm cho người ta đau lòng.” Hoa Dương phu nhân nhịn không được sờ đầu Doanh Chính.

Nàng ôn nhu nhìn vào mắt Doanh Chính, hạ giọng nói: “Loại nữ nhân cưới vào cửa vì nguyên nhân này, Tử Sở sẽ không thích. Con không cần lo ngày sau bị khi dễ, con là con trai trưởng của Tử Sở, cả đời cũng sẽ không chịu khổ. Huống chi, bất luận thế nào, còn có ta che chở cho con.”

Doanh Chính ngẩng mặt lên, giống hài tử nở nụ cười, vui vẻ nói: “Con biết.”

Doanh Chính luôn luôn làm càn!

Dù Tần Tử Sở đã thổ lộ tiếng lòng với hắn là không thể yêu bất kỳ kẻ nào trong thời đại này, Doanh Chính cũng không muốn đem nữ nhân chướng mắt tới bên cạnh Tần Tử Sở.

Nhưng làm như vậy lợi ích rất rõ ràng, dù là Hoa Dương phu nhân chùn tay chưa hạ độc Thái tử, chỉ cần có “Thê tử” này che chắn, Tần Tử Sở cũng có thể thoát khỏi lời đồn nhảm.

Doanh Chính là người bình tĩnh đến gần như lãnh khốc, phàm là người có thể lợi dụng, hắn cũng không muốn buông tha.

Bởi vậy, chuyện lấy thê tử, hắn đã thật sự áp chế không vui trong lòng, cố gắng thúc đẩy.

Doanh Chính hạ mắt xuống, trong lòng nghĩ: trẫm chỉ lo là Tần Tử Sở ngược lại quá kiên trì, không muốn bị sắp đặt.

Doanh Chính và Hoa Dương phu nhân thương lượng thỏa đáng xong, Tần Tử Sở ở một nơi khác hoàn toàn không biết.

Lúc này hắn đang bị một đám đi theo chặn ở cửa, sống chết không cho hắn tự mình xuống ruộng.

“Chư vị rốt cuộc làm sao thế?” Tần Tử Sở cười khổ nhìn vài trăm người trong tư thế hung hăng ngăn cản hắn, trong lòng đầy bất đắc dĩ.

Từ khi vào thời Chiến quốc, hắn vẫn coi như là sống an nhàn sung sướng.

Lần duy nhất Tần Tử Sở tiếp xúc với cuộc sống của dân nghèo, chính là khi trốn về từ Triệu quốc, ở lại một đêm trong nhà Lao Ái.

Bởi vậy, Tần Tử Sở đối với cuộc sống của dân thường, hai mắt hoàn toàn bị bôi đen, cái gì cũng không rõ.

Nhưng nếu muốn thay đổi dân sinh, tối thiểu cũng phải hiểu cơ bản về cuộc sống của dân chúng.

Ở thời đại nông canh này, phương pháp đơn giản hữu hiệu nhất chính là đi đến chỗ nông dân, ở đồng ruộng tìm hiểu yêu cầu và cuộc sống chân chính của bọn họ, dùng nhu cầu đẩy mạnh phát triển.

Trừ cái này ra, nghe người khác nói nhiều hơn nữa, không biết trước sau vẫn không biết.

Ý nghĩa việc Tần Tử Sở tự mình chạy tới Kính Dương cũng không còn.

Tân sủng của Tần Tử Sở, Cam Tư, mang theo một nhà lớn nhỏ từ Tề quốc trở lại Tần quốc.

Hắn đã thấy nhiều chuyện đồng ruộng, sau nửa ngày ho khan, sắc mặt không khỏi kỳ lạ nói: “Công tử nhất định phải xuống ruộng, nhưng công tử biết đất bây giờ trông ra sao không?”

Tần Tử Sở nghe hắn hỏi mà sửng sốt, hết sức ngây ngốc nói: “Chẳng lẽ không phải đang cày cấy?”

Cam Tư nén cười, ho khan nhiều hơn.

Hắn ho đến mức mặt mày đỏ bừng, thật vất vả thở đều, mới một lần nữa mở miệng nói: “Đầu mùa hạ, lúa mạch vừa mới thu hoạch từ đất. Bây giờ đúng là mùa Quan Trung gieo trồng lúa tẻ cuối vụ, trong ruộng đầy phân bón, đi đến đâu cũng là chất bẩn. Công tử đi nhất định sẽ đạp trúng.”

Lúc này Tần Tử Sở mới hiểu nguyên nhân đám môn khách nhất định phải ngăn cản hắn ra ngoài.

Thời đại này căn bản không có phân hóa học, nên dùng cả phân người và vật cùng cỏ cây đốt thành tro, không nói đến mùi ra sao, chỉ tưởng tượng cảm giác giẫm lên một chút thôi, quả thật cũng đủ ngán.

Tệ hơn chính là, thân là vương tôn quý tộc, trên lý thuyết Tần Tử Sở hẳn là chưa từng gặp qua thứ dơ bẩn này.

Nếu hắn bị đồ dơ bẩn trong ruộng dọa sợ, không chỉ nông dân địa phương bị liên lụy, mà ngay cả đám môn khách cũng liên lụy theo.

Hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Tần Tử Sở lập tức xua tay giải thích: “Không sao, ta biết lúc làm ruộng cần bón phân. Nếu ngại bẩn, trở về tắm rửa thân thể mấy lần là đủ rồi, các ngươi không cần lo cho ta nhiều như vậy. Khi Võ An Quân xuất chiến có thể theo các tướng sĩ cùng ăn cùng ở, ta là một đại nam nhân, chút khổ này có gì không thể.”

Tần Tử Sở dứt lời, liền xoay người dặn bảo Hà: “Chuẩn bị cho ta một bộ quần áo ngắn, mặc như vậy rất bất tiện.”

Tần Tử Sở rất nhanh thay đổi xiêm y đi ra.

Rất nhiều môn khách thấy bộ dáng hắn tâm ý đã quyết, thật sự không ngăn được, đành phải ảm đạm đi theo.

Bọn họ đều nghĩ trong lòng là: công tử nhất định sẽ bị phân bón dơ bẩn và mùi phân làm cho ghê tởm, đến lúc đó sẽ biết lợi hại.

Nhưng phản ứng của Tần Tử Sở rất nhanh xua tan ý tưởng của nhóm môn khách.

Khi thôn dân đang cày bừa trồng trọt trong đồng ruộng xuất hiện trước mắt, Tần Tử Sở cười tủm tỉm cào loạn tóc đã được chải chỉnh tề.

Hắn dứt khoát cởi giày da mà người nghèo khổ không thể mang, nhét vào trong tay áo, lại để trần đôi chân trắng nõn mà đi vào ruộng.

“Ôi chao, tiểu ca kia, không thể giẫm, không thể giẫm lên a!” Một nam nhân trung niên vẻ mặt khắc khổ lập tức đau lòng la to.

Ông ném cái cuốc chạy vội đến trước mặt Tần Tử Sở, vô cùng không khách khí nói: “Ngươi từ nhà ai chạy đến đây trêu chọc a? Vừa thấy đã biết chưa làm qua việc nhà nông, tại sao mỗi một bước chân đều giẫm đúng lên mạ vừa nẩy mầm chứ!”

Tần Tử Sở lập tức lộ ra nụ cười xấu hổ, nói thật nhanh: “Đều là lỗi của ta, lão ông bớt giận. Ta cái gì cũng không biết, mới bị phụ thân đuổi khỏi nhà. Đúng lúc gặp gỡ lão ông, muốn hỏi thăm việc gieo trồng lúa tẻ —— năm nay ruộng đồng có phải gặp khó khăn gì hay không?”

Lão ông cười đắc ý, “Bình bịch” dùng sức vỗ ngực nói: “Ta còn biết nhìn người. Tiểu ca ăn mặc như vậy cũng không ích gì. Nhìn cặp chân mềm mại kia xem! Mau mang giày vào, đi vài bước sẽ trầy hết.”

Tần Tử Sở lần thứ hai khen ngợi một tiếng: “Lão ông thật biết nhìn người.”

Ngay sau đó, hắn lại đưa tay phủi đi bùn đất trên chân, lấy giày ra trực tiếp mang vào, cùng lão ông làm ruộng nói chuyện phiếm.

Môn khách nhìn thấy bộ dáng nhập gia tùy tục này của Tần Tử Sở, đều câm miệng.

Bọn họ cảm thấy nam tử trẻ tuổi trước mắt và Tử Sở công tử mình đi theo quả thực không phải cùng một người.

(╯‵□′)╯︵┻━┻ tên lường gạt, vị công tử chiêu hiền đãi sĩ, phong lưu phóng khoáng đâu rồi?

Tử Sở công tử bây giờ nhìn sao cũng giống như vừa trốn nhà ra ngoài ăn chơi trác táng!

tumblr_inline_mfxacaHlpn1rd20bk

Có gì mà ngạc nhiên, đây mới là bộ dáng thật của Tử Sở đó =))))

Bình Luận (0)
Comment