Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 86

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 86 ♡Giới thiệu

2

Bất luận tâm tình của nhóm môn khách lúc mở mắt trừng trừng nhìn Tử Sở công tử đi theo một lão nông mặt đầy gió sương, ngồi xổm trên ruộng nói chuyện phiếm phức tạp bao nhiêu, Tần Tử Sở cũng đã thành công làm vị lão ông bên cạnh mở máy hát, nói ra tình hình thực tế.

Hắn tròn mắt, ra vẻ không dám tin hô lên: “Cái gì? Lại còn có chuyện này! Nhi tử nhà xã trưởng muốn lấy thê tử có liên quan gì đến việc các ngươi phân chia nước để cày bừa vụ xuân?”

Lão ông buồn rầu nhíu mày, đưa bàn tay đen thô đầy vết rạn gãi búi tóc, hoàn toàn không vòng vo nói: “Đây xem là gì a? Khi cày bừa vụ xuân nhà ai không cần nước? Dù sao cũng phải tìm cơ hội giành nước về nhà dùng trước. Xã trưởng lấy lý do lừa gạt chúng ta cũng không tồi. Ôi chao, thói đời chính là như vậy. Đại Tần chúng ta đã là tốt rồi, dù nông cụ không quá tiện lợi, nhưng dựa vào sức lực tốt cũng có thể làm để sống. Bình thường cày ruộng giỏi còn được thưởng. Không giống những quốc gia khác —— nghe nói bọn họ vẫn luôn bị quân Tần đánh đến đại bại, đám lính khi chạy trốn cả giày cũng vứt lại. Nếu sống trong một quốc gia ăn bữa nay lo bữa mai như vậy, dù có đất đai cũng không thể trồng trọt tốt, không yên ổn bằng chúng ta.”

Tần Tử Sở nhớ kỹ lời lão ông nói, tiếp tục hỏi: “Vậy tại sao nói nông cụ không tiện lợi? Ta vừa thấy lão ông làm ruộng rất nhanh từ đầu này đến đầu kia.”

Lão nông xoa mặt, nhịn không được gãi ngứa trên người.

Sau khi ông b*p ch*t một con rận, vung cánh tay phác hoạ hình dáng của thửa ruộng, thở dài chậm rì rì nói: “Nông cụ trong tay đã nhiều năm không đổi. Nếu có thể có công cụ mới, hoặc là có trâu cày, đừng thấy lão hán ta sắp năm mươi, cày thêm mười mẫu đất cũng không tốn sức.”

Tần Tử Sở lộ ra ánh mắt kinh ngạc không thôi.

Hắn chỉ về hướng gò đất phía sau lão hán, ngồi phịch xuống đất, cao giọng nói: “Cái gì? Lão ông mà lại sắp năm mươi tuổi? Nhìn cũng không giống người ở tuổi này chút nào, thân thể rất cường tráng.”

Lão hán cười ha ha, kéo lấy Tần Tử Sở, sau khi đỡ hắn ngồi xếp bằng xong, không lo nói: “Nhà nghèo cửa nhỏ có sao nói vậy, đám người chúng ta, sống đến chết, làm đến chết. Nếu nhi tử đều ra chiến trường giết địch, ai nuôi sống chúng ta? Ở dưới còn có nàng dâu và cháu há mồm chờ cơm.”

Tần Tử Sở thở dài, nói: “Lão ông quá cực khổ.”

“Này, cuộc sống không phải trôi qua như vậy sao, không nên rầu rĩ như thế. Dựa vào sức của ta, cả nhà đều có thể ăn no, bình thường không cần ăn đói mặc rách, bây giờ rất tốt.” Lão hán nói xong nở nụ cười, tự hào ưỡn ngực, “Con ta lần trước trở về còn đưa không ít tiền, nói hắn lại có công trạng. Ta nói ngươi tuổi còn trẻ, nếu không phải ra chiến trường liều mạng, không bằng thành thành thật thật về nhà, nên học chút gì thì đàng hoàng đi theo phụ thân của ngươi mà học. Chớ đi khắp nơi tiếp tục lãng phí thời gian nữa.”

Tần Tử Sở như là hết sức dễ chịu, chắp tay: “Đương nhiên, đa tạ lão ông khuyên bảo.”

Lão hán kéo Tần Tử Sở, thật cẩn thận đưa hắn ra khỏi ruộng, sau đó khoát tay chặn lại, nói thẳng: “Được rồi, ngươi đi đi. Lần sau đi ngang qua ruộng nhà người khác cũng nên cẩn thận, nếu lại giẫm lên mạ, có thể sẽ bị đánh.”

“Ta biết. Đa tạ lão ông nhắc nhở.” Tần Tử Sở ngây ngô cười, gãi đầu, chậm rì rì đi khỏi ruộng.

Chờ khi hắn trở lại bên nhóm môn khách, thần sắc mộc mạc đơn thuần trên mặt đã biến mất.

Hắn nghiêm mặt nói: “Đi thăm dò xem việc giành nước rốt cuộc là sao? Có phải tiết xuân canh, các nơi đều vì vấn đề nguồn nước không đủ mà phiền não hay không.”

“Dạ, công tử.” Tần Sơ lập tức phái hai binh sĩ đi điều tra việc này.

Không đợi người rời khỏi tầm mắt, Tần Tử Sở lại mở miệng nói: “Lại đi điều tra địa chí*, ta muốn biết lần đổi mới nông cụ gần đây nhất là lúc nào.”

*địa chí: là thể loại sách ghi chép, biên soạn, giới thiệu về địa lý, lịch sử, phong tục, nhân vật, sản vật, kinh tế, văn hoá… của một địa phương

Tần Tử Sở nói xong, giữa đôi lông mày đã xuất hiện nếp nhăn thật sâu, việc cày bừa dường như dính dáng còn nghiêm trọng hơn nhiều so với suy nghĩ của hắn.

Đồng bằng Quan Trung có không ít đường sông, theo đạo lý mọi người lớn lên ở bên ngoài sông Hoàng Hà đều có thể múc nước tưới tiêu, hơn nữa vài năm qua Tần quốc mưa thuận gió hoà, hoàn toàn không cần phải đến mức giành nước.

Nhưng nếu đã xảy ra chuyện này, bên trong khẳng định có uẩn khúc.

Trước khi ra ngoài, Tần Tử Sở đã từng đọc qua thư từ lưu trữ, nông cụ ra sao cũng không đến mức “Nhiều năm qua không đổi”!

“Không xong, xảy ra chuyện lớn rồi!” Một người trẻ tuổi tướng mạo bình thường chạy vào trong gian phòng lớn chỉnh tề duy nhất trong thôn, ngay cả thở cũng không kịp thở mà bắt đầu cao giọng gào lên.

“Ai không xong?! Tên đáng ghét nhà ngươi, xảy ra chuyện gì không xong? Ta sẽ làm cho ngươi bây giờ cũng không xong!” Một phu nhân đẫy đà, tuổi tác không nhỏ từ trong phòng đi ra.

Trên người nàng ta mặc váy dài vải mỏng đầy chỗ vá, đầu gắn một vài cây trâm bạc cài tóc.

Nghe thanh niên nói, phu nhân vẻ mặt không vui, giống như thanh niên phạm vào điều gì kiêng kị.

Thanh niên vừa thấy phu nhân từ trong phòng đi ra, vội vàng vọt tới trước mặt nàng ta, vội vã mở miệng nói: “Vương tôn Tử Sở công tử cũng không biết tại sao chạy đến nơi nhỏ bé này của chúng ta. Không biết có ai nói gì đó với hắn, sau khi quân đội Tử Sở công tử mang đến từ trong phủ nha mang đi một xe thẻ tre, liền bắt đầu giận dữ, rất nhiều huyện lệnh, đình trưởng* và xã trưởng các nơi đều bị bắt. Ta vừa mới lên núi đốn củi, xa xa nhìn thấy có người đến đây. A tỷ, ngươi nói đây có phải là… ?”

*đình trưởng: người coi việc làng

“Xí!” Phu nhân đẫy đà hướng về phía thanh niên phun một hơi.

Nàng ta không cao hứng nói: “Xã trưởng hắn không làm gì sao? Chúng ta sợ cái gì.”

Thanh niên liếc nhìn trâm bạc trên đầu phu nhân, hạ giọng nói: “A tỷ, hai năm trước, chuyện huyện lệnh đi xuống phát nông cụ và ba con trâu cày ngươi quên rồi? Ngươi nói nếu người khác có ngân trâm, còn ngươi không có thì mất mặt. Tỷ phu không phải là đổi nông cụ, sau đó mua cho ngươi ba cái trâm cài bạc sao? —— ngươi nói, chuyện này có thể bại lộ hay không.”

Phu nhân đẫy đà sợ tới mức mặt trắng bệch.

Nàng ta lập tức suy sụp, đẩy đệ đệ mình, lắc lư thân mình trở lại phòng, đặt mông ngồi lên đệm.

Nàng ta không cao hứng nói: “Nếu chúng ta bị phát hiện, còn chờ đến hai năm sau sao? Chuyện này cũng không phải chỉ một nhà làm, nếu không ngươi làm xã trưởng sẽ lấy cái gì để dỗ dành thê tử, lấy tiểu thiếp.”

Phu nhân đẫy đà lưu luyến v**t v* những món trang sức từng chút tích góp được gần đây, đột nhiên cất vào hộp.

Nàng ta hung hăng trừng mắt với thanh niên, cắn răng nói: “Ngày thường ngươi phải giữ mồm giữ miệng. Chuyện này được mấy trăm hộ lớn nhỏ vùng lân cận giấu diếm chặt chẽ, nếu làm ầm ĩ ra ngoài, dựa theo luật pháp Đại Tần cũng không phải chuyện đùa.”

Thanh niên lau nước miếng phun trên mặt, trơ mặt nói: “A tỷ, ngươi không cần lo lắng, loại chuyện này ta sẽ không ra ngoài nói lung tung.”

Phu nhân đẫy đà rốt cuộc nở nụ cười, cũng không chờ đến lúc nụ cười trên mặt nàng ta biến mất, ngoài cửa tiếng binh đao vang lên không dứt, làm cho nàng ta đầy khiếp sợ thét chói tai.

Tần Tử Sở lật xem từng quyển chiếu lệnh mấy năm nay gởi xuống, càng xem càng tức giận.

Vùng Quan Trung, huyết mạch của Đại Tần!

Nơi quan trọng như vậy, lại ẩn náu tham quan không đếm xuể, ngay cả nông cụ mới phát xuống cũng không bỏ qua, lột từng lớp da, có nơi thậm chí liên tục mười bảy năm không phát nông cụ mới!

Mười bảy năm!!

“Rầm ——!” một tiếng, Tần Tử Sở ném mạnh sách xuống đất, âm thanh đầy tức giận nói với môn khách dưới quyền: “Các ngươi có bao nhiêu người lớn lên trên mảnh đất này, lại không ai cảm thấy trong đó có vấn đề, còn đồng loạt ngăn cản ta tự đến Quan Trung nhìn xem. Chẳng lẽ đàn sâu mọt này đều cho các ngươi lợi ích sao?!”

Môn khách nhóm quỳ đầy đất, không ai dám mở miệng.

Dù mục đích ban đầu của bọn họ chính là cảm thấy Tần Tử Sở không chịu nổi việc đi đường mệt nhọc, nhưng sự việc ầm ĩ như hiện giờ, thân là môn khách, phải vì chủ nhân giải trừ ưu phiền, tất cả bọn họ đều có tội.

Lúc này, Doanh Nhiên thân là huynh đệ nói chuyện tốt hơn.

Hắn bình tĩnh đi lên, đem sách từng quyển một đặt lại bàn, nhẹ giọng nói: “Tử Sở, giận dữ tổn hại sức khoẻ.”

Tần Tử Sở nghe xong lời này không khỏi cười lạnh một tiếng, nhưng hắn vẫn chủ động nén lửa giận vào lòng.

Hít sâu một hơi, Tần Tử Sở trầm giọng nói với Doanh Nhiên: “Ta vốn còn lo lắng nếu đổi mới nông cụ sẽ dẫn tới phản ứng lớn, bây giờ đưa ra việc này vừa đúng lúc. Dù ta tùy tiện phát nông cụ, dân chúng Quan Trung cũng sẽ mang ơn ta —— dù sao nông cụ có tệ đi nữa, so với đồng nát sắt vụn trong tay bọn họ còn tốt hơn gấp trăm ngàn lần!”

Cam Tư nghe Tần Tử Sở nói liền nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Trong họa có phúc. Đây là trời giúp công tử, sao công tử không vui lên.”

Tức giận trong lòng Tần Tử Sở dần dần tan biến, nhìn Cam Tư cười theo.

Hắn gật đầu, lúc nhìn môn khách liền khôi phục vẻ ôn hòa hữu lễ.

Tần Tử Sở chắp tay nói: “Việc tiếp theo, xin làm phiền chư vị cùng với ta cẩn thận tháo dỡ nông cụ của Triệu quốc, xem bọn làm thế nào để nông cụ đồng thời tiến hành ‘Cày’ và ‘Gieo’.”

Thấy Tần Tử Sở không bị chuyện tham ô dời đi sự chú ý, trên mặt vài môn khách am hiểu dụng cụ cũng lộ ra nụ cười.

Trong đó có một người bỗng nhiên bước ra khỏi hàng, “Bịch!” một tiếng quỳ gối trước mặt Tần Tử Sở.

Hắn hướng Tần Tử Sở lễ bái nói: “Tại hạ Tằng Hồ, chính là một đệ tử không nên thân của Mặc gia*, lúc trước che giấu công tử, xin công tử thứ tội. Công tử có chí vì dân, Tằng Hồ nguyện ra sức vì công tử.”

*Mặc gia: được thành lập theo học thuyết của Mặc Tử. Mặc dù trường phái này chỉ tồn tại trước thời nhà Tần, Mặc học vẫn được coi là một phe đối lập chính với Khổng giáo.

Tần Tử Sở nhìn Tằng Hồ, trên mặt bỗng nhiên lộ ra nụ cười sáng lạn.

Hắn kéo người từ dưới đất lên, sảng khoái nói: “Đi, làm việc đi! Ta đang cần nhân tài như ngươi vậy!”

╰(*°▽°*)╯ Mặc gia a!

Đây chính là đệ tử Mặc gia!

Có thể phát minh ra loại xe nỏ, xoay để bắn, thần khí của Mặc gia!

Tằng Hồ được Tần Tử Sở nhiệt tình đối đãi, trên mặt có chút nóng lên.

Hắn đang muốn nói gì đó, Tần Tử Sở đã tiến lên trước, kề sát lỗ tai hắn thổi qua một hơi, âm thanh hơi khàn khàn nói: “Các sư huynh đệ của ngươi có phải thiếu tiền, không có việc hay không? Đại Tần ta sẵn lòng chào đón bọn họ.”

Thân mến, hãy nhanh chóng giới thiệu sư huynh đệ của ngươi đến đây!

*xe nỏ:

u=3947800262,17090771&fm=21&gp=0

2

Đúng là việc tưởng khó, hóa ra lại dễ dàng (⌒▽⌒)

Tằng Hồ này cũng không phải dễ thuyết phục~

Bình Luận (0)
Comment