Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 87

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 87 ♡Ý kiến hay

tumblr_inline_mfgkxqrth61qaw0bs

Tằng Hồ hơi di chuyển về phía sau, có chút không được tự nhiên nói: “Nhưng chuyện của Mặc gia, công tử có hiểu rõ không?”

Tần Tử Sở theo bản năng nói: “Kỷ luật nghiêm minh, không thể giết người?”

Tằng Hồ gật đầu.

Sau đó, hắn dùng giọng điệu hơi lưỡng lự nói: “Mặc giả nghe theo sự lãnh đạo của Cự Tử*, người làm quan cần thi hành chủ trương của Mặc gia, hơn nữa nộp toàn bộ bổng lộc lên trên, có tiền cùng chia. Công tử, Tần quốc thi hành Pháp gia, việc này… sợ rằng không đúng lúc…”

*Cự Tử: các đệ tử đời sau kế nhiệm Mặc Tử đều xưng là Cự Tử. Một đệ tử muốn trở thành Cự Tử thì phải là người văn võ song toàn, có cả trí tuệ lẫn võ công cao cường. Tương truyền Yên Đan thái tử của nước Yên là một trong số các đời Cự Tử của Mặc Gia. Kinh Kha cũng là đệ tử của Mặc Gia.

Tần Tử Sở cười tủm tỉm khoát tay, nhẹ giọng nói: “Ta không định cho ngươi chức quan, về phần bổng lộc ta cho ngươi, xài thế nào là việc cá nhân của ngươi, Tử Sở tuyệt đối không ngang ngược can thiệp.”

Tằng Hồ do dự một lát, rốt cuộc cắn răng gật đầu.

Phần lớn Mặc giả có tinh thần mạnh mẽ, chịu được khổ nhọc, nghiêm khắc với quy tắc, xem việc giữ gìn công lý và đạo nghĩa như là trách nhiệm không thể chối từ.

Bởi vậy, dù cho bọn họ có bản lĩnh kiếm nhiều tiền, nhưng lại đều là một đám bị thần tài bỏ qua, khi đến lượt mình thì nghèo xơ xác, ngay cả cơm cũng không có mà ăn.

Tằng Hồ đúng là một thành viên trong đó, cho nên mới không có đồng nào, đến bán tay nghề cho Tần Tử Sở để đổi cơm ăn.

Dựa trên “Công lý chính nghĩa” mà nói, cuộc sống của Mặc giả ở Tần quốc cũng không nảy sinh áp lực tâm lý quá lớn.

Dân chúng Tần quốc hết sức chất phác, nhưng khi bọn họ ra chiến trường, mỗi người đều có thể biến thành cuồng sát.

Chính vì điểm này, Tằng Hồ vốn không định ở lâu tại Tần quốc.

Nhưng hành động tức giận vừa rồi của Tần Tử Sở vì cải thiện cuộc sống của dân chúng thật sự làm hắn tán thưởng.

Đầu óc nóng vội, Tằng Hồ thuận miệng nói ra xuất thân của mình.

Hắn quả thật hối hận nhắc tới chuyện này, nhưng lời nói kế tiếp của Tần Tử Sở lại làm cho hắn hết sức động lòng —— Mặc giả không có cái ăn nhiều lắm!

Mở to mắt nhìn một đám sư huynh đệ đói đến da bọc xương, lại vẫn vì niềm tin trong lòng không ngừng nghiên cứu, Tằng Hồ thật sự không đành lòng.

Tần Tử Sở bày tỏ Mặc giả chính là được “Tử Sở công t* c*ng phụng”, mà không cần gia nhập việc đấu đá quyền lợi sau đó, hắn thở phào nhẹ nhõm.

Tằng Hồ chắp tay nói: “Được Tử Sở công tử cân nhắc vì ta, Tằng Hồ lập tức đi liên hệ vài sư huynh đệ. Nhưng mà xin công tử đừng để cho bọn ta nghiên cứu hung khí giết người!”

Tần Tử Sở gật đầu, bình tĩnh nói: “Chúng ta là quan hệ thuê mướn. Bất luận sư huynh đệ ngươi tìm tới am hiểu cái gì, ta thuê bọn họ mục đích chính là nghiên cứu cải thiện nông cụ, tự nuôi trâu cày. Về những thứ khác, nếu ta còn có yêu cầu khác, các ngươi bằng lòng thì tiếp tục làm, không bằng lòng thì bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi, ta tuyệt đối không ngăn cản.”

Tần Tử Sở nói tới đây, tạm dừng một chút.

Sau đó, hắn nói tiếp: “Nhưng mà ta có một điều kiện.”

Tằng Hồ nói thẳng: “Công tử, mời nói.”

“Ta có thể cung cấp cho các ngươi điều kiện và thù lao tốt nhất, nhưng tất cả vật phẩm nghiên cứu ra ở chỗ của ta, đều thuộc sở hữu của ta, các ngươi không thể đem thành quả nghiên cứu đến những quốc gia khác.” Vẻ mặt Tần Tử Sở đã trở nên vô cùng cương quyết.

Hắn gõ mặt bàn, cường điệu nói: “Ta sẽ không đem tiền tài cung cấp và nuôi dưỡng một đám người, sau đó để cho bọn họ dùng thành quả đầu tư của ta chuốc thêm phiền phức cho Tần quốc. Nhưng thù lao của các ngươi, các ngươi có thể tùy ý sử dụng, dù đưa cho quốc gia khác cũng không sao.”

Quyền sở hữu tri thức, Tần Tử Sở tuyệt đối sẽ không buông tha.

Tằng Hồ thân là truyền nhân của Mặc gia, đầu óc của hắn khá nhạy bén, lập tức cảm thấy cạm bẫy trong yêu cầu của Tần Tử Sở.

Hắn dựa vào lý lẽ cố gắng nói: “Mặc dù phát minh là Tử Sở công tử giúp đỡ để hoàn thành, nhưng kết quả cũng là của ta. Tại sao Tử Sở công tử có thể lấy làm của riêng, ngược lại không cho chủ nhân là ta sử dụng chứ.”

Tần Tử Sở nghe xong lời này, nhịn không được cười nói: “Ngươi cũng thừa nhận, tất cả phát minh đều do ‘Ta giúp đỡ để hoàn thành’. Như vậy ta giúp đỡ chính là tiền đề để ngươi đạt được thành quả, nếu ta không giúp, cái gọi là thành quả bất quá cũng là lâu đài trên cát, bọt nước trên sông thôi. Nếu như thế, ta đương nhiên có quyền quyết định lớn hơn ngươi.”

Không đợi Tằng Hồ xen mồm, Tần Tử Sở đã cười nói: “Việc này xem như ta mướn ngươi tới cày ruộng, hứa cho ngươi tiền tài, mà lương thực sản xuất ra đương nhiên không có chút quan hệ nào với ngươi.”

Tằng Hồ lập tức nói: “Cũng không phải. Việc này sao có thể so sánh như vậy? Rõ ràng là ta trồng một cây táo, năm nay đem quả táo bán cho công tử, công tử xuất ra khoản tiền tương ứng, nhưng sang năm tính cả quả táo lẫn cây táo, vẫn là của Tằng Hồ, mà không phải của công tử.”

Tần Tử Sở bị sự tỉnh táo của Tằng Hồ làm khó.

Suy nghĩ một lát, Tần Tử Sở nhượng bộ nói: “Nếu ngươi kiên trì như vậy, chúng ta đều lui một bước. Ngươi nhắc tới quả táo ‘Năm nay’ khác ‘Sang năm’, như vậy khoảng thời gian ta giúp đỡ các ngươi nghiên cứu ra đồ vật, bất luận là lý do gì, trong vòng hai mươi năm không truyền ra ngoài.”

“Năm năm.” Tằng Hồ tỏ ra không đồng ý.

Tần Tử Sở bị hắn làm bực bội, nở nụ cười.

Tần Tử Sở gập ngón tay, gõ mặt bàn, nhìn chằm chằm vào mắt Tằng Hồ nói: “Thiên hạ đâu có chuyện mua bán hời như vậy. Năm năm? Thời gian thay đổi nông cụ cần hơn năm năm, các ngươi ăn của ta, uống của ta, ở của ta, dùng của ta, lấy của ta, nếu thật sự chỉ có thể giữ bí mật năm năm, ta còn dùng các ngươi sao? Ta nói hai mươi năm, mà không phải suốt đời, đây đã là xem trọng việc ngươi ở dưới trướng của ta cống hiến một phần sức lực. Nếu ngươi đồng ý thì gọi bọn hắn; không được thì tự mình rời đi. Đại Tần ta không thiếu thời gian từ từ nghiên cứu và cũng không thiếu người tài trí sáng tạo, ta không thể để cho đồ vật thuộc về Tần quốc bị người khác đem đi khắp nơi, còn dùng vẻ mặt ủy khuất nói Đại Tần ta bất nghĩa.”

Tần Tử Sở dứt lời, nhìn thẳng vào Tằng Hồ, im lặng chờ đợi câu trả lời của hắn.

Thời Chiến quốc tuyệt đối không nói đến “Quyền sở hữu tri thức”, cũng không có pháp luật bảo vệ quyền sở hữu tri thức.

Ngoại trừ người Mặc gia, bất cứ ai cũng cảm thấy học văn võ, sau đó bán cho đế vương, “Văn võ” này cũng không thuộc về mình, chỉ có nhân tài mua nó có quyền chiếm hữu và sử dụng tuyệt đối.

Bởi vậy, môn khách ở đây đều cảm thấy Tằng Hồ không biết điều.

Tằng Hồ thân là người thời đại này, dù hắn học tri thức và đạo lý của Mặc gia, cũng biết rõ ý của người khác.

Không lâu sau, sắc mặt Tằng Hồ đỏ bừng.

Hắn rốt cuộc chịu không nổi ánh mắt của mọi người, âm thanh giống như muỗi kêu nói: “Vậy theo ý Tử Sở công tử, hai mươi năm.”

Tần Tử Sở vừa lòng cười, trong lòng nghĩ: vẫn là ta được lợi.

Hắn khôi phục bộ dáng tao nhã, lập tức chắp tay nói: “Tử Sở cung nghênh chư vị đến, nhất định để các vị xem đây như ở nhà.”

Vừa dứt lời, Tần Tử Sở lập tức dặn Hà: “Chuẩn bị một sân rộng, đợi các sư huynh đệ của Tằng Hồ tiên sinh đến. Bọn họ thiếu cái gì, trực tiếp cung cấp là được rồi, không cần hỏi ý ta.”

Tằng Hồ vốn còn có chút không cam tâm, không tình nguyện, nghe Tần Tử Sở sắp xếp vừa nhiệt tình lại vừa cẩn thận, cũng rất nhanh dứt bỏ gánh nặng trong lòng.

Hắn chắp tay, xoay người ra ngoài, dùng phương pháp đặc biệt của Mặc giả để liên lạc với các sư huynh đệ.

Trong lòng Tần Tử Sở quả thật vui như nở hoa, loại cơ hội tốt ngàn năm một thuở này hắn cũng gặp được.

Có các nhà khoa học Mặc giả, hắn còn lo gì về việc nghiên cứu khoa học thuần túy nữa?

Tần Tử Sở thậm chí cũng không lo lắng đám đệ tử Mặc gia này mang tiền của hắn chống lại Tần quốc.

Ngẫm lại lúc Tằng Hồ đến bái kiến hắn, ăn mặc rách rưới, cho tới bây giờ được hắn cung phụng vẫn mặc áo rách đầy chỗ vá, Tần Tử Sở hết sức chắc chắn đệ tử Mặc gia đã định trước cả đời nghèo nàn, mà nghèo nàn thì không có sức chiến đấu.

Bởi vì bọn họ có trí tuệ hơn nữa, cũng chưa từng đem giấc mộng biến thành sự thật, gây dựng cơ đồ.

╮(╯▽╰)╭ người tầm thường thì chỉ có thể tự làm điều mình muốn, nhưng không có mục tiêu rõ ràng, uể oải không có sức sống, đây là sự thật.

Đã có đệ tử của Mặc gia tham gia vào, Tần Tử Sở rất nhanh bỏ qua việc phục hồi và nghiên cứu nông cụ.

Hắn chỉ vào bản ghi chép của mình, tiếp tục nói: “Hàm Dương có truyền tin báo khi nào thì Trịnh Quốc và Phi công tử có thể đến không?”

Cam Tư không chút do dự nói: “Thư của tiểu công tử đưa tới nói, đường xá xa xôi, cần năm tuần để đến nơi.”

“Năm tuần? Vậy có hơi lâu. Nông canh không chờ người, lúc bọn họ tới mùa thu hoạch đã hết, sông ngòi cũng đã đóng băng.” Tần Tử Sở tiếc nuối thở dài.

Hắn nghĩ: nếu Doanh Chính nhúng tay vào việc này, sợ rằng sẽ còn rắc rối khác.

Doanh Chính nói năm tuần, vậy thời gian nhất định cũng không lâu.

Trước khi Trịnh Quốc vào lãnh thổ Tần quốc, hắn nên tự mình nghĩ cách giải quyết chuyện ruộng đồng thiếu nước đi.

Suy nghĩ của Tần Tử Sở bay tới Trịnh Quốc, người hiện tại bị hắn nghĩ đến lại buồn khổ không thôi.

Lãnh địa Hàn quốc nhỏ hẹp, quốc chủ cũng hết sức ngu ngốc.

Trịnh Quốc dâng thư lên quốc chủ Hàn quốc, nghiêm túc nói: “Nước ta sau khi mất đi hai tòa Hoàng Thành, thu thuế ngày càng ít, sản lượng không đủ. Đúng lúc sông Hoàng Hà chảy qua lãnh thổ, thần hy vọng quốc chủ có thể phái một số người, cho thần thi công một con sông ngang qua từ nam đến bắc, để giải trừ việc khẩn cấp.”

Quốc chủ Hàn quốc đối với việc cần tiêu tiền cảm thấy không hứng thú, nhưng Trịnh Quốc dốc sức nhiều năm vì Hàn quốc, hắn thật sự không thể nói tiếng cự tuyệt.

Bởi vậy, quốc chủ Hàn quốc không mấy hào hứng xem nội dung trên thư, chuẩn bị xoi mói khuyết điểm, thuận tiện không đồng ý đề nghị của Trịnh Quốc.

Nhưng hắn nhìn các đề xuất nhân lực và tài lực của Trịnh Quốc cần, ánh mắt thoáng chốc sáng lên.

Quốc chủ Hàn quốc đột nhiên lớn tiếng nói: “Trịnh Quốc thật sự là cứu tinh của Hàn quốc ta, biện pháp này hay, thật tốt quá!”

Trịnh Quốc thấy đề nghị của mình được quốc chủ tán thành, trên mặt cũng hiện ra vẻ hớn hở.

Cũng không chờ hắn mở miệng, quốc chủ Hàn quốc đã đứng dậy, đi tới đi lui trên đại điện, nói: “Vùng Quan Trung thiếu nước, nếu ngươi bị quả nhân đưa đi Tần quốc để cho bọn họ thi công một con sông, kéo dài tám đến mười năm, Tần quốc nhất định có thể bị sụp đổ!”

Lời quốc chủ Hàn quốc còn chưa dứt, một nội thị đã cầm một quyển thư quỳ trước mặt nói: “Quốc chủ, Tần vương gởi tới tin tức, đưa ra yêu cầu với quốc gia thua trận.”

Quốc chủ Hàn quốc bình tĩnh mở thư ra.

Đợi thấy rõ nội dung, ánh mắt hắn lập tức sáng lên, nhét thư vào ngực Trịnh Quốc, cười ha ha: “Thật sự là trời cũng giúp ta! Không ngờ Tần vương thật sự hướng quả nhân đòi ngươi.”

Trịnh Quốc sắc mặt trắng bệch, trong lòng nghĩ: dù nhất thời làm sức mạnh của Tần quốc suy yếu, nhưng sau khi thi công sông ngòi hoàn thành, toàn bộ sản lượng của Quan Trung thoáng chốc tăng gấp mấy lần.

Quốc chủ lại còn cảm thấy đó là một ý kiến hay?!

tumblr_inline_mfgkxqrth61qaw0bs

Tập sau sẽ xuất hiện thêm một nhân vật mới ^^

Bình Luận (0)
Comment