Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 88

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 88 ♡Một kích tất thắng

tumblr_marmjojfZg1rqliaa

Trịnh Quốc lập tức quỳ gối trước mặt Hàn vương khẩn cầu: “Quốc chủ, một khi Tần quốc thật sự thi công sông ngòi thành công, vậy thì e rằng lục quốc chúng ta liên hợp cũng không thể liều mạng với Tần quốc nổi.”

Quốc chủ Hàn quốc không lo lắng, phất tay.

Hắn ngạo mạn nói: “Nếu thi công sông ngòi có tác dụng lớn như vậy, Hàn quốc chúng ta còn có thể rơi vào tình trạng này sao? Ngươi cũng đừng khoe khoang ý tưởng của mình.”

Hắn trừng mắt với Trịnh Quốc, không kiên nhẫn nói: “Được rồi, dù sao Tần vương mở miệng hướng quả nhân đòi ngươi, với thực lực của Hàn quốc chúng ta, ngươi cũng không thể không đi. Sau khi đi, vì quốc gia mà làm cho tốt, nhất định phải đem toàn bộ trai tráng của Tần quốc vào thi công công trình, kéo dài tám đến mười năm, ta cũng không tin quân đội Tần quốc còn có thể chiến đấu!”

“Nhưng mà quốc chủ, ngộ nhỡ việc này không thành công? Hoặc bị Tần quốc phát hiện mục đích của chúng ta thì sao? Họa diệt quốc, gần ngay trước mắt!” Trịnh Quốc lần thứ hai tận tình khuyên bảo.

Hàn vương bỗng dùng sức đập bàn một cái, chỉ vào hắn cao giọng quở trách: “Chẳng lẽ trước đây ngươi nói muốn xây đắp mương, quả nhân phái người làm còn thiếu sao? Nhưng kết quả thì sao?! Hàn quốc ta bây giờ chỉ còn lại thủ đô và thành trấn nhỏ phụ cận —— quả nhân chính là tin lời nói bậy của ngươi, Hàn quốc mới bị suy sụp thành bộ dáng bây giờ! Tại sao ngươi không nhanh cút sang Tần quốc phá hoại bọn họ?!”

Trịnh Quốc bị lời chửi mắng đột nhiên rơi xuống đầu kích động đến mức thân thể lung lay.

Sau khi hắn hoàn toàn hiểu được Hàn vương oán hận mình, Trịnh Quốc cười khổ, quỳ gối trả lời.

Hắn thấp giọng nói: “Thần nhất định không phụ sự nhờ vả của quốc chủ, đi… đi phá hoại Tần quốc.”

Nói xong, không đợi Hàn vương nói gì, Trịnh Quốc đứng dậy trực tiếp rời đi.

Hắn nghĩ: trong lòng quốc chủ, từ trước tới nay lại nhìn hắn như vậy? Như vậy việc hắn tận lực giảm bớt nhân thủ vì lợi ích quốc gia thì sao?

Có người chủ như thế, lo gì Hàn quốc không vong!

Trịnh Quốc chán ngán thất vọng, lê bước chậm rãi ra khỏi hoàng cung, một người trẻ tuổi vẻ mặt buồn giận cùng lúc đi ngang qua hắn.

Trịnh Quốc chợt dừng bước, thấp giọng nói: “Phi công tử, tại sao ngươi lại vào cung gặp quốc chủ?”

Hàn Phi quay đầu lại nhìn về phía Trịnh Quốc, cố nở nụ cười, vẻ buồn bực trên mặt giảm bớt.

Hắn chắp tay tôn kính nói: “Trịnh, Trịnh Quốc tiên, tiên sinh.”

Lời vừa ra khỏi miệng, thanh niên đột nhiên im lặng, trên mặt hiện lên vẻ xấu hổ.

Hàn Phi từ nhỏ đã có tật cà lăm, mà bây giờ mọi người cảm thấy người có loại bệnh cà lăm này đều là thiểu năng ngu ngốc.

Dù Hàn Phi đi theo Tuân Khanh học tập, tài hoa hơn người, nhưng ánh mắt thế nhân vẫn không có gì thay đổi.

Hàn vương lại vì Hàn Phi cà lăm, bất luận hắn đề xuất thế nào cũng bác bỏ, còn từng lén nói qua những lời trách cứ: “Người như vậy cũng tới khoa tay múa chân với quả nhân, dù ta không bằng quốc chủ đời trước, nhưng chẳng lẽ còn không sánh bằng một kẻ cà lăm đầu óc có vấn đề!”

Bởi vì cuộc sống không như ý, Hàn Phi cho dù là công tử Hàn quốc, trên mặt cũng không nén nổi áp lực.

Trịnh Quốc nhẹ giọng nói: “Ta vừa mới từ chỗ quốc chủ đi ra, hắn… Ai~! Phi công tử không nên đi, để tránh tự rước lấy nhục, quốc chủ không phải minh quân có thể nghe lọt tai lời nói thẳng của người khác.”

Chẳng những không phải là minh quân, miệng lưỡi còn rất cay nghiệt.

Trịnh Quốc và Hàn Phi đều rõ nam nhân ngồi trên ngai vàng là dạng gì người, hai người nhìn nhau, vẻ mặt đều trở nên càng đau khổ.

Trịnh Quốc lại thở dài, chắp tay nói với Hàn Phi: “Mấy ngày nữa chỉ sợ ta sẽ không còn được gặp lại Phi công tử, phải chết tha hương nơi Tần quốc.”

Hàn Phi vừa nghe Trịnh Quốc nói, mắt lộ ra vẻ khẩn trương, không khỏi tiến lên bắt lấy tay áo của Trịnh Quốc.

Khi hắn càng khẩn trương, cà lăm lại càng thêm nghiêm trọng, bởi vậy, nói ra càng không rõ ràng: “Tiên, tiên sinh, tại, tại sao như thế? Mấy ngày, trước, không phải là còn nghe, nghe tiên sinh nói, muốn sửa, sửa mương dẫn nước, vào thành sao?”

Trịnh Quốc cười khổ nói: “Ta vốn yết kiến quốc chủ hy vọng có thể làm như thế, nhưng quốc chủ không tin, còn nói ta có dụng ý xấu tiêu hao tài lực quốc gia. Đúng lúc, Tần quốc hướng quốc chủ đòi ta làm chiến lợi phẩm, chi bằng đi qua Tần quốc thi công sông ngòi. Thứ nhất, có thể dốc hết toàn lực tiêu hao thực lực của Tần quốc; thứ hai, cũng để báo đáp ân đức dưỡng dục của Hàn quốc với ta; thứ ba, sinh thời, lão phu cũng muốn hoàn thành tâm nguyện của mình, thi công một con kênh đào nổi danh Hoa Hạ, thay đổi tình trạng thiếu nước ở ruộng đồng.”

Hàn Phi khẩn trương nói: “Không, không, không, việc này không thể! Tiên, tiên sinh không cần làm như vậy!”

“Ta còn có thể làm thế nào? Trịnh Quốc không còn sở trường gì, Tần quốc muốn ta, không thể còn lý do nào khác. Từ nay về sau, Phi công tử hãy bảo trọng, không nên chống đối quốc chủ nữa, hắn không trách cứ ngươi là bởi vì cảm thấy bệnh của ngươi… cho nên lười phản ứng với ngươi; nếu thật sự chọc giận quốc chủ, không ai có thể giúp công tử.” Trịnh Quốc nói xong lời thực lòng, rốt cuộc rời đi.

Hàn Phi đứng tại chỗ nhìn bóng dáng Trịnh Quốc, trên mặt lộ ra vẻ khổ sở.

Trong lòng hắn rất rõ, Trịnh Quốc nói câu nào cũng đều chân thật, nhưng…

Hàn Phi nhắm mắt lại hít sâu một hơi, nhưng cho dù quốc gia suy yếu, quốc chủ ngu ngốc vô năng, hắn là công tử Hàn quốc, cũng nên ra sức bảo vệ Hàn quốc, không thể trơ mắt nhìn quốc gia này bị tiêu diệt.

Hàn Phi một lần nữa đi đến chính điện, trong lòng nghĩ: bất luận hôm nay quốc chủ gọi hắn tiến cung vì cái gì, đây cũng là một cơ hội.

“Quốc chủ tuyên triệu Phi công tử yết kiến.” Âm thanh có chút chói tai của nội thị vang lên.

Hàn Phi khách khí gật đầu với nội thị, đi vào trong điện.

“Ngươi tới vừa lúc.” Quốc chủ Hàn quốc nhìn Hàn Phi đứng phía dưới, không có thiện chí nở nụ cười.

Hắn quơ quơ cái chén trong tay, không khách khí nói: “Bây giờ lục quốc hợp tung thất bại, Tần vương không đòi lấy thành trì của Hàn quốc, chỉ cần hai người, quả nhân đã đồng ý.”

Hàn Phi hiểu rõ, Hàn vương luôn luôn khinh thường đệ đệ là hắn, lần đầu tiên chủ động nói đến quốc sự với hắn.

Bởi vậy, dù giọng điệu của Hàn vương cực kém, tâm tình của Hàn Phi cũng hết sức kích động.

Hắn đã biết chuyện Trịnh Quốc bị Hàn vương bán cho Tần quốc, không khỏi dập đầu, cà lăm nói: “Người còn lại, là ai?”

Quốc chủ Hàn quốc châm biếm nói: “Ngươi đang giả ngu với quả nhân sao? Quên đi, quả nhân biết ngươi thật sự không thông minh. Nhanh đi về thu dọn đồ, cùng khởi hành với Trịnh Quốc.”

“Tần quốc chưa bao giờ liên minh cùng Hàn quốc, quốc chủ lại để cho công tử một nước một mình đi Tần quốc làm con tin! Vô, vô sỉ!” Hàn Phi nghe Hàn vương nói xong, không khỏi lửa giận ngập đầu.

Hắn cao giọng mắng, lập tức chọc giận Hàn vương.

Hàn vương không nể mặt chút nào nói: “Công tử một nước? Hàn quốc có công tử cà lăm như ngươi chẳng còn mặt mũi gì với chư quốc, quả nhân nể tình ngươi chia sẻ huyết mạch cao quý của Hàn quốc, bình thường không thiếu ngươi cái ăn cái mặc, ngươi còn mặt mũi nói quả nhân vô sỉ?! Giỏi, thật là giỏi! Ngươi có khí phách như vậy, quả nhân thấy ngươi tự mình đến Tần quốc là được, cũng không cần quả nhân chuẩn bị cho ngươi vàng bạc và binh sĩ.”

“Ta cũng, không cần, những thứ vô dụng đó!” Nếu làm ầm lên, Hàn Phi căn bản chẳng muốn tiếp tục kiêng nể Hàn vương.

Hắn nhắm thẳng vào điểm chính nói: “Vua của một nước, suy bại đến nỗi bán đứng rường cột nước nhà và anh em ruột thịt, quốc chủ chuẩn bị cho ta nhiều vàng bạc châu báu, tùy tùng tôi tớ hơn nữa, chẳng lẽ có thể chứng tỏ Hàn quốc có bản lĩnh sao? Quốc chủ muốn chẳng qua là thể diện của mình thôi! Nếu quốc chủ có thể sớm nghe lời ta, sao đến mức rơi xuống như hôm nay, mặc cho người ta xâm lược. Quốc chủ vô năng, thật sự là bất hạnh lớn của Hàn quốc!”

Hàn Phi cứng rắn phá vỡ ý nghĩ giả dối của quốc chủ Hàn quốc, không đợi hắn rống giận, dứt khoát xoay người bước đi.

Dù sao hắn cũng không phải lần đầu tiên tranh cãi với Hàn vương, Hàn Phi không hề sợ quốc chủ.

Tuy ngoài miệng nói là “Mau chóng khởi hành”, nhưng trong tay Trịnh Quốc có công trình khác không thể hoàn thành, nhất định phải bàn giao công việc thỏa đáng mới có thể rời đi.

Nhưng chỉ chậm trễ hơn mười ngày, quân Tần lại tới nữa!

Hàn vương ngồi trong cung điện Tân Trịnh, gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng.

Hắn lớn tiếng quát nội thị: “Mau tìm Phi công tử và Trịnh Quốc, đưa đến trước mặt quả nhân! Đến lúc đó quả nhân muốn hỏi mấy năm nay Hàn quốc bạc đãi bọn hắn chỗ nào, lại cố ý chậm chạp kéo dài tới bây giờ không đi, quân Tần cũng kéo tới, làm cho cả Tân Trịnh chôn cùng bọn hắn!”

Đại thần bên cạnh Hàn vương thật sự không nghe nổi nữa.

Hắn thấp giọng khuyên: “Quốc chủ, thật sự quân Tần làm sao chỉ vì hai người họ mà đến, quốc chủ nhanh điều binh phòng bị đi.”

Quốc chủ Hàn quốc lại chuyển lửa giận sang đại thần này, giận dữ hét: “Nếu không phải hai người bọn họ chậm chạp khởi hành, sao đến mức như hôm nay. Cho dù nguy cấp trước mắt, chẳng lẽ quả nhân không thể tìm bọn họ trút giận sao!”

Đại thần lập tức quỳ trước mặt hắn, dùng sức dập đầu đạo nói: “Trịnh Quốc và Phi công tử chết không đáng tiếc, nhưng nếu Tần vương đã mở miệng đòi hai người này, quốc chủ đánh trọng thương bọn họ rồi đưa qua, chỉ sợ lại là một tai họa!”

Quốc chủ Hàn quốc tức giận đến mặt mũi đỏ bừng, không vui phất tay nói: “Vậy để cho hai người bọn họ nhanh chóng cút đến chỗ quân Tần đi!”

Có những lời này của quốc chủ Hàn quốc, bất kể Hàn Phi trước đó thu dọn hết bao nhiêu sách, Trịnh Quốc chủ trì thi công sông ngòi, không bàn giao rõ nơi nào có nguy cơ, hai người cũng bị đóng gói ném vào trong quân Tần với tốc độ phi thường.

Bạch Khởi nói thời gian tiêu hao dọc đường nửa năm là đủ.

Vừa nghe xong, Tần vương dứt khoát để Doanh Chính tựa hồ cảm thấy vô cùng hứng thú với chiến sự cùng đi theo quân của Bạch Khởi.

Doanh Chính đang ngồi trong soái trướng của Bạch Khởi, khó hiểu hỏi: “Lần này chẳng qua là luyện binh, bất luận để Vương Kiền hay Mông Ngao đi là đủ rồi. Tại sao Võ An Quân tự mình lãnh binh đến đây?”

Bạch Khởi tiếp tục lau chùi trường thương quen dùng.

Hắn quay đầu nở nụ cười với Doanh Chính, sảng khoái trả lời: “Dù sao lúc này ai tới cũng như nhau, cho nên cứ để ta đi, tránh để quốc chủ Hàn quốc cho rằng hắn có thể liên kết với Triệu quốc và Ngụy quốc, thừa cơ lợi dụng. Vương Kiền, Mông Ngao, Vương Tiễn đi được, nhưng bọn họ không có thủ đoạn độc ác đến danh chấn lục quốc giống như ta. Nếu để bọn họ tới, đám lục quốc này có thể gặp may, nói không chừng sẽ làm ra chuyện phiền toái.”

Doanh Chính nhìn về phía Bạch Khởi, dùng một giọng điệu thấu tình đạt lý nói: “Võ An Quân suy xét không sai, Đại Tần ta muốn một kích tất thắng. Càng như thế, sau này bọn họ sẽ càng sợ hãi.”

Bạch Khởi nghe xong lời này nhịn không được cười to.

Hắn cao giọng tán thưởng: “Tiểu công tử xuất chúng giống như quốc chủ!”

Doanh Chính lại tự tin nói: “Ta sẽ làm còn tốt hơn quốc chủ.”

Mai sau trẫm chắc chắn đoạt được thiên hạ!

tumblr_marmjojfZg1rqliaa

Vậy là biết Hàn Phi là người thế nào rồi =))

Bình Luận (0)
Comment