
Lúc này Hàn quốc cũng không muốn đánh trận chút nào.
Nhưng thật không may, Tần vương tìm được lý do “Đầy đủ”, chuyện đánh hay không đánh không phải do Hàn quốc quyết định.
Hàn quốc vừa không có tinh binh, lại không có tướng giỏi.
Đối mặt với địch thủ như Bạch Khởi, dù tử thủ và canh phòng nghiêm ngặt, tường thành vẫn không ngừng bị tấn công.
Lúc này, cho dù Hàn vương muốn đưa Hàn Phi và Trịnh Quốc đến chỗ quân Tần, cũng không có ai dám mở cửa thành để bọn họ ra ngoài.
Dù sao đến lúc đó cũng không ai biết qua cửa thành rốt cuộc là hai người Trịnh Quốc, Hàn Phi bị đưa đi, hay quân Tần mang theo đao thương đánh vào.
“Hàn quốc thương vong hơn ba vạn người, có thể rút quân.” Bạch Khởi nhìn chiến báo đưa đến, hài lòng gật đầu.
Nhưng hắn còn chưa kịp truyền lệnh xuống, Doanh Chính đã nói: “Võ An Quân, chờ đến mười vạn người thì sao?”
Sau khi Bạch Khởi trầm tư một lát, gật đầu, nghiêm túc nói: “Hơi mạo hiểm, nhưng cũng không phải là không thể. Nhưng lúc này, chỉ sợ Hàn vương đã đứng ngồi không yên, cầu cứu Triệu quốc và Ngụy quốc rồi, nếu chờ đến khi quân đội Hàn quốc chết hơn tám vạn người, e rằng Triệu quốc và Ngụy quốc cũng đứng ngồi không yên, chuẩn bị điều binh đến cứu Hàn. Lão thần không biết tại sao tiểu công tử nhất định phải lựa chọn cách mạo hiểm như thế?”
Doanh Chính nhìn về phía Bạch Khởi, nở nụ cười.
Khi ở trước mặt vị lão tướng đi ra từ cõi chết, toàn thân tràn đầy sát khí lạnh thấu xương này, hắn chưa bao giờ muốn che dấu bản tính của mình, bởi vì bọn họ đều là cùng loại người, thích cảm giác thành tựu do chiến tranh và thắng lợi mang lại.
Chỉ nghe Doanh Chính bình tĩnh nói: “Trước mặt người thật sự đáng tin thì không cần phải nói lời giả dối. Sau trận Trường Bình, thanh niên cường tráng của Triệu quốc đều chết hết. Triệu vương ngu ngốc, Yến vương cũng không kém. Rõ ràng trong nước đầy tiếng phản đối, mấy viên đại tướng cũng cảm thấy không thể chiến thắng, nhưng Yến vương lại khăng khăng làm theo ý mình, phái binh tấn công Triệu quốc, muốn thừa dịp đánh vào, kiếm chút lợi từ Triệu quốc. Bất luận kết quả thế nào, quan hệ giữa hai quốc gia vốn gắn bó đã nhanh chóng chuyển biến xấu. Đến trận Hàm Đan, Yến quốc lại thừa dịp đánh lén. Triệu quốc thường ngày phải nghênh địch bốn bề, bàn về sức chiến đấu, sợ rằng chiến sĩ của Tần quốc cũng chưa chắc giỏi hơn. Triệu vương trên đường lẩn trốn phái Liêm Pha và Nhạc Thừa chia làm hai ngả nghênh địch, thật sự đánh lui quân đội Yến quốc trước đó còn diễu võ dương oai. Quan hệ giữa Yến, Triệu bởi thế càng trở nên ác liệt, thường xuyên đại chiến không ngừng. Hơn nữa chuyện Liêm Pha tự sát đả kích rất lớn tới sĩ khí của quân Triệu, Triệu vương muốn xuất binh cứu Hàn, e rằng không đủ sức.”
Doanh Chính nói đến chỗ này, nhìn về phía Bạch Khởi.
Bạch Khởi lập tức gật đầu tán thưởng, dùng giọng điệu cổ vũ nói: “Mời tiểu công tử tiếp tục nói.”
Doanh Chính hắng giọng một cái, tiếp tục nói: “Lãnh địa Ngụy quốc và Tề quốc sát bên. Trước khi rời khỏi, ta đã làm hai chuyện. Chuyện thứ nhất, phái người đến cung Ngụy vương, phát tang cho nữ nhi đã chết hơn hai năm của hắn. Chuyện thứ hai, mời Hoa Dương phu nhân ra mặt, để nàng nói với Thái tử ‘Xin lấy một thục nữ trong nhà Tề vương làm thê tử’. Ngụy vương giao cho nữ nhi của hắn mệnh lệnh gì, trong lòng hắn biết rõ, với tính cách vừa nhát gan, lại vừa đa nghi của Ngụy vương, chỉ sợ việc Hề công tử và nữ nhi của hắn đồng thời phát tang vừa vào tai, Ngụy vương đã sợ đến mức hàng đêm không thể ngủ say. Mà Tề quốc là quốc gia có lãnh địa rộng lớn nhất trong các nước phía đông, mặc dù thực lực không hùng mạnh nhất, nhưng cũng đủ làm Ngụy quốc kinh sợ. Hai việc cùng xảy ra, Ngụy vương nhất định cho rằng Tần, Tề liên hợp. Ngụy quốc tự bảo vệ mình còn không kịp, làm sao dám chia binh đi sang Hàn quốc.”
Doanh Chính nói xong, lộ ra một nụ cười chắc chắn.
Hắn tràn đầy tin tưởng nói: “Binh lực Hàn quốc còn thừa nhiều lắm là mười lăm vạn, chỉ cần Võ An Quân trấn thủ, lấy binh lực mười vạn của Đại Tần so với mười lăm vạn của Hàn quốc, chẳng phải là dễ như trở bàn tay?!”
Bạch Khởi kinh ngạc không thôi nói: “Cái gì? Mục đích của tiểu công tử là diệt Hàn?!”
Doanh Chính mỉm cười gật đầu.
Từ trên mặt hắn cũng không nhìn ra là vào lúc thỉnh cầu Hàn Phi và Trịnh Quốc, hắn đã tính toán việc này.
Không thể nghe được câu trả lời của Doanh Chính, cả người Bạch Khởi đều khó chịu.
Bạch Khởi truy hỏi: “Tiểu công tử là lúc nào nghĩ đến kế này?”
Bạch Khởi vừa mới mở miệng, đột nhiên dừng lại.
Hắn trừng to mắt, không dám tin nói: “Chẳng lẽ hơn hai năm trước, khi Tử Sở công tử còn đè nặng chuyện Hề công tử mất, tiểu công tử đã có ý nghĩ như vậy? Ngươi, ngươi khi đó mới ba tuổi!”
Doanh Chính bình tĩnh nói: “Trong lục quốc, chỉ có Hàn quốc yếu nhất, không có tinh binh, không có lương thực, không có hiền thần, không có chủ giỏi, hiếm có một Hàn Phi từ trên trời rơi xuống, nhưng cho tới bây giờ hắn không được Hàn vương coi trọng. Cơ hội ngàn năm một thuở như vậy, nếu chúng ta không thể tiêu diệt Hàn quốc, chỉ sợ sau này khó gặp.”
Bạch Khởi hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Doanh Chính đã hoàn toàn thay đổi.
Vẻ mặt hắn trịnh trọng, sửa sang lại áo giáp, bước đến ngồi ngay ngắn trước mặt Doanh Chính, quỳ trên mặt đất, cúi đầu lễ bái.
Bạch Khởi nói: “Tiểu công tử nói không sai, ngài sẽ còn ưu tú hơn quốc chủ, lập nên sự nghiệp vĩ đại không ai sánh bằng. Lão thần mặc dù bất tài, nhưng nguyện giống Khương thái công phụ tá Võ vương, lấy thân tàn chinh chiến sa trường, da ngựa bọc thây.”
Doanh Chính nhìn Bạch Khởi quỳ trước mặt mình, đầu rạp xuống đất, hài lòng nở nụ cười.
Hắn tự tay đỡ Bạch Khởi đứng dậy, nghiêm túc nói: “Võ An Quân bằng lòng phụ tá Chính, Chính cầu còn không được. Từ đây về sau, nhất định không nghi ngờ.”
Sau khi Bạch Khởi nghe Doanh Chính cam đoan xong, phóng khoáng cười ha hả.
Hắn cao giọng nói: “Tuổi lão phu như vậy, dù tiểu công tử có lòng nghi ngờ ta, ta cũng không sống mấy năm nữa.”
Bạch Khởi nói tới đây, bỗng cười tinh quái, thấp giọng nói: “Tướng ở bên ngoài, có lúc phải tùy cơ ứng chiến, không tuân lệnh vua. Nếu lão thần mang theo mười vạn đại quân này xuất chinh, quốc chủ sẽ nói ta tự ý quyết định. Giờ có lệnh của tiểu công tử, lão thần có thể yên tâm quyết một trận tử chiến với Hàn quốc.”
Doanh Chính nghe Bạch Khởi nói xong, trong mắt lộ ra vẻ hào hứng.
Hắn nhẹ giọng: “Tân Trịnh, lập tức sẽ biến thành một quận huyện mới trên bản đồ của Đại Tần ta —— giống như Hàm Đan.”
Lời Doanh Chính đã nói không sai, và hiện giờ cũng không có bất cứ sai lầm gì.
Lúc này Triệu quốc vội vã đánh nhau với Yến quốc, mà Ngụy vương sau khi nhận được tin nữ nhi của mình và Hề công tử qua đời, cùng tin cháu đích tôn của Tần vương muốn lấy nữ nhi của quốc chủ Tề quốc, thì sợ tới mức hồn vía lên mây.
Thấy Hàn vương phát thư cầu cứu, Ngụy vương hoàn toàn không phản ứng.
Khi Doanh Chính đón sinh nhật sáu tuổi, các nước phía đông đã không còn “Hàn quốc”!
Lúc tin này truyền đến tai Tần Tử Sở, hắn hoàn toàn ngây người.
“Cam Tư, ngươi, ngươi nói cái gì? Hàn quốc bị Võ An Quân dẫn mười vạn đại quân tiêu diệt?” Tần Tử Sở sững sờ ngồi tại chỗ.
Dù trong tay hắn cầm thư Cam Tư đưa tới, cũng không thể đưa chữ vào đại não mà phân tích.
“Công tử, việc này đương nhiên là sự thật.” Cam Tư lặp lại.
Thấy Tần Tử Sở kích động, không lòng dạ nào đọc thư, sau khi do dự một chút, Cam Tư nhịn không được nói: “Trong tin tức truyền đến còn nói, lần này diệt Hàn thành công, Võ An Quân chính miệng nói với quốc chủ tất cả đều là công của tiểu công tử, nếu không hắn tuyệt đối không dám tùy tiện ra quyết định diệt Hàn.”
Ngay cả nhi tử của Cam Tư cũng phát triển trí óc quá mức.
Hắn rất hiểu nỗi khổ “Nhi tử có tư duy không thể đo bằng tiêu chuẩn của người thường.”
Bởi vậy, hắn chẳng những không như người khác, sau khi nghe được tin tức này sẽ rỉ tai thì thầm thảo luận không ngừng, ngược lại Cam Tư nhìn Tần Tử Sở bằng ánh mắt đồng tình.
Tần Tử Sở nghe bên trong có bút tích của Doanh Chính liền bình tĩnh lại.
Tần Tử Sở nghĩ trong lòng: ta nói trước kia Võ An Quân nếm qua thua thiệt của việc “Tướng ở bên ngoài, có lúc phải tùy cơ ứng chiến, không tuân lệnh vua”, tại sao bây giờ còn dám xằng bậy, đây hoàn toàn không giống như tác phong của hắn.
╰(*°▽°*)╯ hóa ra bên trong có Doanh Chính tham gia!
Dù bây giờ đã dùng ánh mắt mới để quan sát Doanh Chính, Tần Tử Sở trước sau vẫn có một loại cảm giác “Mặc kệ sự việc phản khoa học ra sao, chỉ cần Doanh Chính đứng về phía nào, thì nháy mắt sẽ khoa học ngay.”
Hắn biết rõ có thể trở thành vị quân chủ đầu tiên hoàn thành sự nghiệp vĩ đại, thống nhất Hoa Hạ, thì tài trí và năng lực của Doanh Chính là không thể nghi ngờ.
Bởi vậy, sau khi xác định việc này có liên quan tới Doanh Chính, trên mặt Tần Tử Sở lập tức nở nụ cười cùng hưởng vinh quang.
Tần Tử Sở dùng một loại khẩu khí khiêm tốn đến giả dối nói: “A Chính còn nhỏ, không hiểu chuyện, làm việc kiêu ngạo, các vị không cần quá khích lệ hắn.”
Nhưng ai nhìn thấy khóe miệng tươi cười thoải mái và đôi mắt tỏa sáng lấp lánh kia của Tần Tử Sở, thì cũng không thể mở miệng nói ra điều gì mất hứng.
Σ( ° △ °|||)︴công tử, ngài cười đến dối trá như vậy, người nhà của ngài có biết không?
“Tiểu công tử tài trí ngút trời, công tử thật là may mắn.” Cam Tư cười khẽ chúc mừng.
Hắn sờ đầu nhi tử vẫn luôn chăm sóc mình một tấc không rời bên cạnh, trong lòng có chút tiếc nuối lúc trước không đủ kiên trì đưa Cam La đến bên Doanh Chính.
Cam Tư biết rõ ràng thân thể của mình ngày càng kém, chỉ sợ chống đỡ không nổi đến ngày Cam La trưởng thành, ánh mắt nhìn nhi tử không khỏi lộ ra mấy phần sầu lo.
Mấy năm nay Cam La và phụ thân sống nương tựa lẫn nhau, rất rõ chuyện phụ thân lo lắng.
Hắn nắm lấy bàn tay Cam Tư, lắc đầu, trên mặt hiện ra nụ cười vừa bừng bừng sức sống, lại vừa non nớt.
Cam Tư không kìm lòng nổi cười theo, đưa tay xoa đầu Cam La.
Đã có tin chiến thắng truyền đến, Tần Tử Sở vô cùng cao hứng, quyết định cho mình một ngày nghỉ.
Hắn cười tủm tỉm nói: “Gần đây vất vả các vị, hôm nay Tử Sở làm tiệc rượu, mở tiệc chiêu đãi các vị, mong các vị nhất định phải nhận cho.”
Tử Sở công tử mở miệng, môn khách hắn cung phụng căn bản sẽ không phản đối.
Chờ đến khi mặt trời lặn xuống phía tây, phủ của Tần Tử Sở ở Kính Dương đã ca múa đầy sân.
Nhóm vũ cơ dáng người xinh đẹp uốn éo vòng eo nhỏ mê người và vòng mông quyến rũ, điệu múa uốn lượn, khiến cho khách khứa trầm trồ khen ngợi không ngớt lời, nhưng có người lãnh đạo không gần nữ sắc như Tần Tử Sở, cũng không ai dám làm động tác xấu gì với nhóm vũ cơ.
Không biết làm gì, nhóm môn khách rót rượu tới tấp cho Tần Tử Sở.
“Không, không say, cạn!” Tần Tử Sở híp mắt khẽ cười, ngửa đầu đổ rượu trong bình vào miệng.
Tửu dịch trong suốt chảy dọc theo hai gò má ửng hồng xuống cằm của Tần Tử Sở, nhanh chóng lăn vào trong cổ áo, lưu lại vết tích óng ánh trên chiếc cằm tinh tế của hắn.
Hắn đẩy bàn, lảo đảo đi đến bàn của người đối diện, nhìn chăm chú.
Tần Tử Sở cười hì hì nói: “Ân ~? Ta giống như thấy A Chính …”
Hắn dùng lực lắc đầu, mỉm cười, đưa tay giữ khuôn mặt trông vẫn còn non nớt, dùng sức nhéo mặt của thiếu niên.
Ngay sau đó, ghé vào ngực người trước mặt, từ từ nhắm mắt lại, yên lặng ngủ say.

Lần thứ hai say đến quên trời đất, đoán xem có phải A Chính không =))