
Tần Tử Sở lần đầu nhìn thấy bộ dáng ngượng ngùng của Doanh Chính, không khỏi vui sướng nở nụ cười, ngay cả thân thể khó chịu cũng giảm xuống không ít.
Tiếng cười vui sướng của hắn theo gió nhẹ nhàng vang xa.
Tiếng gió vù vù lạnh thấu xương xuyên qua người Tần Tử Sở, hắn nhắm mắt lại, cảm nhận gió lạnh lướt trên đỉnh đầu.
Tần Tử Sở chẳng những không cảm thấy khó chịu, ngược lại có một cảm giác vui sướng, tâm tình càng thêm hớn hở.
Một tay hắn ôm thắt lưng Doanh Chính, một tay che trước miệng, chặn gió lạnh thổi vào, nói: “A Chính, thúc ngựa phi nhanh, bao lâu chúng ta có thể trở về?”
Nhưng gió quá lớn, thổi tan âm thanh của hắn.
Doanh Chính chỉ có thể cảm nhận nhiệt khí trong miệng Tần Tử Sở nhẹ nhàng thổi qua cổ mình, lại không nghe được âm thanh của hắn.
Doanh Chính lớn tiếng nói: “Tử Sở, ngươi nói cái gì?”
Tần Tử Sở không thể không cao giọng, hô to: “Ta hỏi ngươi, cưỡi ngựa trở lại Hàm Dương cần bao lâu?”
“So với việc ngươi ngồi xe ngựa thì nhanh hơn một nửa thời gian.” Doanh Chính trả lời xong câu hỏi của hắn, lập tức không cao hứng nói: “Ngậm miệng lại, một hồi ngươi sẽ bị đau bụng!”
Tần Tử Sở ở phía sau khẽ cười một tiếng, đưa tay che phần cổ lộ ra trong gió của Doanh Chính, di chuyển lên xuống thật nhẹ, định giữ ấm để cơ thể hắn không bị gió lạnh xâm nhập.
Tần Tử Sở lập tức cảm thấy cơ bắp dưới tay mình căng thẳng.
Hắn tò mò tìm kiếm phía trước, định v**t v* hầu kết của Doanh Chính, nhưng hắn rất nhanh dừng lại, tự mình nở nụ cười.
Tại sao lại quên thời kỳ trưởng thành của Doanh Chính còn chưa bắt đầu?
Doanh Chính bây giờ không có hầu kết!
Doanh Chính cảm nhận ngón tay vô cùng ấm áp đang v**t v* trên cổ mình, trong lòng thở dài: Tần Tử Sở hoàn toàn không biết động tác của mình nguy hiểm cỡ nào.
Nếu những người khác đặt tay vào chỗ hiểm của trẫm, không cần biết là nguyên nhân gì, trẫm nhất định sẽ giết hắn.
Nhưng đối với người không biết sống chết như Tần Tử Sở, bản thân trẫm cũng mềm lòng.
Doanh Chính một tay nắm dây cương, tay kia phủ lên mu bàn tay của Tần Tử Sở vỗ vỗ.
Tần Tử Sở lập tức cho rằng động tác của mình trên đường cùng với tuấn mã xóc nảy làm Doanh Chính không thoải mái, vội vàng buông ngón tay ra.
Nhưng nháy mắt, ngón tay của hắn lại bị Doanh Chính nắm chặt, kéo về phía trước cùng nắm dây cương.
Doanh Chính thấp giọng nói: “Trẫm dạy ngươi cưỡi ngựa được không? Trẫm không thể lúc nào cũng luôn bảo vệ ngươi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì không ngờ tới. Ngươi học cưỡi ngựa, tự mình cũng có thể chạy thoát.”
“Được.” Tần Tử Sở không do dự đáp ứng đề nghị của Doanh Chính, cánh tay vòng bên hông thiếu niên cũng từ dưới nách Doanh Chính đưa qua, bị Doanh Chính nắm lấy, cùng cầm chặt dây cương.
Phương diện này Tần Tử Sở thật sự không có thiên phú.
Động tác của hắn từ lúc ôm thắt lưng Doanh Chính biến thành nắm dây cương, cả người liền lắc lư trên lưng ngựa, trước sau bất định, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Doanh Chính bị Tần Tử Sở làm sợ tới mức cả người toát mồ hôi lạnh, tốc độ đang nhanh càng phóng càng chậm, cuối cùng biến thành tuấn mã thong dong tản bộ.
Thật vất vả mới đến trạm nghỉ, Doanh Chính rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Hắn trượt xuống lưng ngựa, vừa ngẩng đầu lại phát hiện ánh mắt Tần Tử Sở nhìn mình dường như lộ ra vẻ khẩn cầu mãnh liệt.
“… Tử Sở làm sao vậy?” Doanh Chính không hiểu hỏi.
Cánh tay Tần Tử Sở run rẩy, có chút xấu hổ cười nói: “Có thể giúp ta một chút không? Chân ta vẫn cứng nhắc, giống như không cử động được.”
Doanh Chính không khỏi bật cười.
Hắn gật đầu vươn cánh tay, Tần Tử Sở lập tức đặt bàn tay vẫn hơi run rẩy vào tay Doanh Chính.
Tay Doanh Chính dùng một chút lực, kéo Tần Tử Sở ngã vào ngực mình.
Hắn chợt đưa cánh tay giữ chặt thắt lưng Tần Tử Sở, ra vẻ bình thản nói: “Đứng không vững sao? Lần đầu tiên cưỡi ngựa đều như vậy, thời gian dài, từ từ sẽ không khẩn trương nữa.”
Tần Tử Sở đứng dựa vào Doanh Chính một hồi, chờ đến khi cơ bắp dần dần không cứng nữa, mới đẩy Doanh Chính ra.
Hắn cảm kích nói: “Ân, ta biết. Ngày mai tiếp tục cưỡi ngựa thử xem, nói không chừng thời gian dài sẽ tốt hơn.”
Doanh Chính tận lực nói: “Buổi tối ngâm nước ấm, trẫm giúp ngươi ấn một chút. Lúc trước trẫm học cưỡi ngựa cũng gần giống vậy.”
Tần Tử Sở bị chuyện xấu hổ mà Doanh Chính tự tiết lộ thu hút sự chú ý, trong đầu nhịn không được tưởng tượng ra bộ dáng Doanh Chính nằm trên giường kêu đau.
Bởi vậy, hắn tất nhiên không cảm thấy lời nói cạm bẫy của Doanh Chính, cực kỳ tự nhiên trả lời: “Được.”
Vẻ đắc ý chợt lóe trong mắt Doanh Chính.
Hắn hơi gục đầu xuống, dìu cánh tay Tần Tử Sở, bình tĩnh nói: “Đi thôi, vào nằm một lát, buổi tối sớm nghỉ ngơi.”
Tần Tử Sở không chút phòng bị đi theo Doanh Chính vào phòng.
Không lâu sau hai người đã tr*n tr**, cùng ngâm mình trong dục dũng, dục dũng này do người đi theo hắn chuẩn bị.
Tần Tử Sở ngửa mặt nằm trong dục dũng, hai má đỏ thẫm, môi khẽ nhếch.
Thái dương của hắn ướt đẫm mồ hôi, thân thể hơi bập bềnh chìm nổi trong nước, lóe ra vẻ bóng loáng mê người, trong xoang mũi phát ra từng tiếng than nhẹ.
“A, ha… A Chính, đủ rồi… Nhẹ một chút… A!” Tần Tử Sở đột nhiên nắm chặt vách dục dũng, toàn bộ cơ thể căng thẳng, sống lưng giống như một chiếc cung kéo căng đến cực hạn, uốn thành đường cong xinh đẹp dị thường.
Một chân hắn đặt trên vai Doanh Chính, bàn chân căng thẳng, năm ngón co lại.
Bàn tay Doanh Chính không thể kiềm được run rẩy một chút, nhưng nháy mắt, hắn nắm lấy bắp đùi Tần Tử Sở, càng tăng thêm sức.
Doanh Chính có chút mất hứng nói: “Ngươi có thể đừng kêu như vậy hay không. Trẫm chỉ ấn chân cho ngươi mà thôi!”
Tần Tử Sở đưa tay lau đi mồ hôi trên trán, bất mãn liếc Doanh Chính một cái.
Hắn dùng ánh mắt trêu chọc lướt qua vị trí g*** h** ch*n không tương xứng với chiều cao của Doanh Chính, cười nói: “Ta kêu thì sao? Chẳng lẽ có thể kêu cho ngươi ngạnh lên à?”
Doanh Chính căm giận trừng Tần Tử Sở, hít sâu một hơi, vẻ mặt kiềm nén nói: “Nếu trẫm có thể ngạnh lên, ngươi cho là bây giờ mình còn có thể nhàn nhã sai khiến trẫm ấn chân cho ngươi như vậy sao?”
Tần Tử Sở cúi người về phía trước, chân dài “Bõm!” một tiếng rớt xuống nước, bọt nước bắn tung tóe lên mặt Doanh Chính.
Hắn vươn tay thay Doanh Chính lau đi bọt nước trên mặt, ngón tay giữ cằm Doanh Chính, cười nói: “Đúng vậy, chính là biết ngươi bây giờ cái gì cũng không làm được, ta mới cố ý khi dễ ngươi.”
Không đợi Doanh Chính trả lời, Tần Tử Sở đã từ từ thu lại nụ cười trên mặt.
Hắn nghiêm túc nói: “Doanh Chính, ta chính là người như vậy. Làm nhi tử và l*m t*nh nhân của ta không giống nhau, ngươi muốn làm một phụ thân ôn hoà, ta có thể dành cho ngươi rất nhiều. Nhưng một khi quan hệ của chúng ta thay đổi, ta không thể bao dung trước sau như một với ngươi, thậm chí sẽ tự dưng tìm ngươi gây phiền toái, cố ý chọc giận ngươi. Ngươi nghĩ mình thật sự muốn một ‘Tần Tử Sở’ như thế nào?”
Lời Tần Tử Sở nói làm Doanh Chính chấn động không thôi.
Hắn nhìn thần sắc thay đổi liên tục trên mặt của Tần Tử Sở.
Qua hồi lâu, Doanh Chính mở ra cánh tay, đem Tần Tử Sở ôm vào ngực mình, cao hứng nói: “Được, trẫm chính là chờ những lời này của ngươi.”
Tần Tử Sở vỗ vỗ sống lưng Doanh Chính, ôn hòa nói: “Như vậy, mau chóng lớn lên đi. Chờ ngươi hoàn toàn thay xong răng, ta sẽ cho ngươi một cơ hội.”
Thân thể Doanh Chính cứng đờ, không khỏi duỗi đầu lưỡi l**m một vòng quanh lợi của mình.
… Hắn còn đủ cả răng sữa, không cái nào lung lay.
“Ngươi không biết là quá lâu sao?” Doanh Chính dùng sức siết chặt Tần Tử Sở, lúc nói chuyện thậm chí không dám đối mặt với hắn.
Tần Tử Sở trấn an v**t v* lưng Doanh Chính, vừa ôn hòa lại vừa kiên định nói: “Ta tuyệt đối không muốn vào lúc hôn môi nói cho đối phương biết ‘Thân mến, răng sữa của ngươi sắp rớt. Không nên l**m lung tung, răng mới sẽ mọc lệch’. Thay hết răng sữa, đây là cực hạn của ta.”
“Nhưng ‘Sau khi thay răng thì mới cho trẫm cơ hội’ —— Tần Tử Sở, ngươi không cảm thấy là yêu cầu của mình quá đáng sao?” Doanh Chính không được như ý thì không bỏ qua.
Doanh Chính nhớ rõ cái răng cuối cùng của mình là mười lăm tuổi mới thay xong.
Hơn nữa nếu là răng khôn, thời gian sẽ càng chậm lại đến khi hai mươi hai tuổi!
Nếu Tần Tử Sở thật sự cương quyết giữ vững yêu cầu này, rốt cuộc bao nhiêu tuổi hắn mới có thể được người yêu an ủi?
“Một chút cũng không, ta không định cùng trẻ em bàn luận chuyện tình cảm —— ở thời đại của ta, đây là phạm pháp.” Tần Tử Sở kiên trì nói.
Hắn đẩy thân thể Doanh Chính trong ngực mình ra, bỗng chốc từ trong dục dũng đi ra ngoài.
Doanh Chính ngồi trong nước nhìn thái độ kiên quyết của Tần Tử Sở, rốt cuộc dao động.
Hắn cam chịu hỏi: “Ngươi nói ‘Trẻ em’ là bao nhiêu tuổi?”
Tần Tử Sở chà lau bọt nước trên người, quay đầu hướng Doanh Chính cười cười, nói từng chữ: “Dưới mười bốn tuổi phải ngồi tù, ân, nghĩ đến còn hơn tám năm, lòng ta đặc biệt vui vẻ.”
Nói xong, hắn phủ thêm quần áo, nhanh chóng rời khỏi dục phòng, để Doanh Chính lại một mình.
Tần Tử Sở nghĩ trong lòng: hài tử ngang bướng, còn cho là ta không phát hiện ra dọc đường đi ngươi dùng nhiều trò chiếm tiện nghi của ta sao?
Hôm nay khiến cho ngươi nếm thử mùi vị “Không thể nhịn được nữa, thì vẫn phải tiếp tục nhịn” có bao nhiêu nghẹn khuất.
╮(╯▽╰)╭ cần phải thưởng thức thật tốt a.
Doanh Chính ngồi trong nước trầm mặc hồi lâu, đưa tay lau mặt, lẩm bẩm: “Trước kia trẫm sợ hắn luôn luôn sợ trẫm, nhưng bây giờ lại nhớ bộ dáng nhu thuận vốn có của hắn. Bất quá như bây giờ, thật sự rất tốt, rất tốt…”
… Nhưng tám năm…
Trẫm nghĩ đến còn tám năm, đã cảm thấy vô cùng không vui.
Trở lại trong phòng, Tần Tử Sở lập tức dặn Hà: “Đem chăn đệm của A Chính để xa một chút.”
Hà khó hiểu, nhưng nàng biết hai phụ tử Tần Tử Sở và Doanh Chính mấy năm trước đã từng ầm ĩ xích mích một trận.
Không cần Tần Tử Sở dặn dò nhiều, Hà lập tức kéo chăn đệm của Doanh Chính đến khoảng cách xa vị trí của Tần Tử Sở nhất.
Không ngờ Tần Tử Sở lại nói: “Đừng để xa như vậy, khoảng cách hai cánh tay là được rồi.”
Hà nghe Tần Tử Sở nói thì sửng sốt, lại vội vàng đem chăn đệm kéo trở về.
Nàng cẩn thận nhìn lén vẻ mặt Tần Tử Sở, phát hiện khóe mắt hắn tràn đầy ý cười, gục đầu xuống, vội vàng rời khỏi phòng.
Hà nghĩ trong lòng: công tử và tiểu công tử không biết lại đang cãi nhau chuyện gì, nhìn thấy như đang muốn trêu đùa tiểu công tử.
Tần Tử Sở cười tủm tỉm nhìn khoảng cách mà cho dù Doanh Chính duỗi thẳng chân cũng không đụng vào chăn của mình được, khóe môi cong lên hài lòng.
Tâm tình của hắn hớn hở, nằm vào trong chăn, nhắm mắt lại âm thầm chờ đợi Doanh Chính xuất hiện.
Quả nhiên, khi Doanh Chính bước vào cửa phòng thấy cảnh như vậy, lập tức dừng bước.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của hắn lập tức dừng trên khóe miệng đang cong lên của Tần Tử Sở hồi lâu, cuối cùng tiến lên, đẩy chăn đệm tới bên cạnh Tần Tử Sở.
Từ từ lướt qua đệm, Doanh Chính nắm đúng cổ tay Tần Tử Sở.
Hắn thấp giọng cười nói: “Tử Sở, chúng ta cũng không phải tiểu hài tử trêu chọc nhau, chơi như vậy thú vị sao?”
Tần Tử Sở nghiêng mặt qua, chớp chớp đôi mắt với hắn, khẽ cười nói: “Ta cảm thấy ngươi rất thích thú mà.”

Hình như hai người rất thích bàn chuyện tình yêu trong phòng tắm =)))