– Hạ –Nàng ghé vào tai mỹ nhân hạ giọng nói: “Tử Sở công tử mặc dù hơi lớn tuổi, nhưng nam nhân lớn tuổi biết chiều chuộng, tướng mạo hắn lại xuất chúng, cùng công chúa rất xứng đôi.”
Mỹ nhân trong lúc nhất thời mặt như hoa đào, yêu kiều xinh đẹp.
Nàng ngượng ngùng xoay mặt đi, ôn nhu nói: “Ai để ý tuổi tác và tướng mạo của hắn! Không phải là quốc chủ để ta theo Tín Lăng Quân đến Tần quốc sao!”
Thị nữ cười “Ha ha”, đến nỗi mặt mỹ nhân càng đỏ hơn, đưa tay che gò má nóng bừng, không trả lời nữa.
Thị nữ lại ghé sát vào mỹ nhân, nhẹ giọng nói nhỏ: “Hiện giờ Hàn quốc bị diệt, mặc dù Triệu quốc chúng ta cũng đánh thắng Yến quốc và dân tộc Hung nô dã tâm bừng bừng, nhưng trong nước cần nghỉ ngơi lấy sức. Công chúa là muội muội của quốc chủ, quốc chủ muốn tranh thủ thời gian cho Triệu quốc, nhưng gả cho Tử Sở công tử cũng không làm công chúa bẽ mặt. Huống chi hắn là quốc chủ tương lai của Tần quốc, có trượng phu như vậy, công chúa và Tử Sở công tử cầm sắt* hòa vang, ngày sau lại là tần tấn chi hảo**, cũng giải nguy cho Triệu quốc ta.”
*cầm sắt: tên hai loại nhạc khí là cây đàn cầm và cây đàn sắt. Khi hai loại này cùng đàn tấu lên, âm sắc của chúng mười phần hòa điệu với nhau. Cầm sắt được dùng để tỷ dụ cho sự hòa hợp tốt đẹp của vợ chồng với nhau, hay tình cảm dung hòa giữa bằng hữu, anh em.
**tần tấn chi hảo: nói về hai nước thông gia hữu hảo, ngày nay người ta vẫn thường dùng nó để chỉ về nghĩa tình hôn nhân.
Thị nữ nói chuyện giọng điệu vô cùng êm tai, mỹ nhân rốt cuộc không thể không gật đầu.
Phản ứng của nàng làm thị nữ thở phào nhẹ nhõm.
“… Xuân Hạnh, ngươi nói Tử Sở công tử sẽ thích ta sao?” Mỹ nhân lông mi khẽ run, trong giọng nói đầy hoài nghi.
Câu hỏi của nàng làm thị nữ Xuân Hạnh rùng mình, nhưng lại hết sức tin tưởng mà an ủi: “Công chúa là người xinh đẹp nhất, tính cách ôn nhu như nước. Tử Sở công tử sao lại không thích công chúa? Công chúa quá nhạy cảm rồi.”
Mỹ nhân một lần nữa nở nụ cười.
Nàng xoay mặt nhìn về phía đường vào cổng lớn cung Hàm Dương, một loại tình cảm nảy lên trong lòng.
Nhưng Xuân Hạnh ngồi ở cạnh nàng, trong lòng vì câu hỏi của Phiếu công chúa mà trở nên bất an.
Xuân Hạnh cũng không giống một thị nữ đơn thuần như vẻ bề ngoài, mà là tử sĩ do Triệu vương hao tâm tổn trí đào tạo, tinh thông truyền tin và ám sát.
Lần này Xuân Hạnh được phái đến bên Phiếu công chúa, chính là vì sự tồn vong của Triệu quốc.
Chưa đến ba năm, bố cục Cửu Châu đã xảy ra thay đổi lớn.
Đông Chu Công bất tài dẫn đầu một đám ô hợp tấn công Tần quốc không thành, ngược lại sau khi bị diệt quốc, lục quốc đều bị tổn thất.
Lục quốc vốn chia rẽ nhanh chóng liên hợp lại.
Bọn họ dựa vào việc liên minh, đội quân hợp tung chưa hoàn toàn tan tác do Ngụy Vô Kỵ dẫn dắt, dốc sức đánh một hồi với quân Tần.
Mặc dù cuối cùng Ngụy Vô Kỵ thất bại, nhưng hắn nỗ lực bảo tồn quân tinh nhuệ Triệu quốc mà Bình Nguyên Quân phó thác cho hắn.
Khi Ngụy Vô Kỵ về nước lại trợ giúp Lý Mục trấn thủ biên quan, chia làm hai đường đại chiến với dân tộc Hung nô và Yến quốc nhân cơ hội quấy rối, mà còn đạt được thắng lợi lớn.
Ngụy Vô Kỵ dùng trận chiến này xoay chuyển xu hướng suy tàn của Triệu quốc, một lần nữa mở rộng lãnh thổ Triệu quốc.
Lão tướng Tấn Bỉ tuổi già, sau khi trận hỗn chiến hợp tung kết thúc, về nước liền bệnh không dậy nổi, lúc này Ngụy quốc không còn bất cứ danh tướng nào.
Lúc này thanh danh của Ngụy Vô Kỵ lan truyền quả thực như ông trời ban ơn cho Ngụy vương, Ngụy vương vốn đã không quả quyết, lại đa nghi, liền lập tức vì chuyện mình cách chức công tử của Ngụy Vô Kỵ mà hối hận.
Hắn tự tay viết một phong thư thâm tình, phái thân tín đưa đến tay Ngụy Vô Kỵ ở Triệu quốc.
Phong thư này chẳng những khôi phục địa vị Tín Lăng Quân, còn khẩn cầu hắn về nước.
Nhưng Ngụy Vô Kỵ cũng là người đứng giữa, hắn hết sức trọng tín nghĩa.
Tỷ phu Bình Nguyên Quân cứu hắn vào lúc hắn nguy nan nhất, bất luận thế nào Ngụy Vô Kỵ cũng không đồng ý bỏ lại Triệu vương khi Bình Nguyên Quân chưa về nước, còn mình mang theo môn khách về Ngụy.
Nhưng vì bày tỏ mình nhớ về cố hương, Ngụy Vô Kỵ tiếp nhận thân phận Tín Lăng Quân và vàng bạc Ngụy vương đưa tới.
Tín Lăng Quân nguyện dốc hết sức giúp Triệu vương, nhưng Triệu vương là người cả tin lại nhạy cảm.
Thân tín của hắn là đại thần Quách Khai nhịn không được nói với Triệu vương: “Quốc chủ, Tín Lăng Quân thân là người Ngụy quốc, lúc này Ngụy vương khẩn cầu hắn như vậy, hắn cũng không muốn trở về nước, chẳng lẽ thật sự là vì Bình Nguyên Quân nhờ vả? Thần thấy chưa chắc a.”
Triệu vương lập tức truy hỏi: “Lời này của ngươi là có ý gì?”
Quách Khai rất hiểu cách nói ra sao để có thể khiến Triệu vương dao động.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ lo lắng, giọng điệu chân thành nói: “Tỷ tỷ của Tín Lăng Quân là thê tử của Bình Nguyên Quân, nhưng một nhà Bình Nguyên Quân sớm đã sang Tần làm con tin. Quan hệ giữa quốc chủ và Tín Lăng Quân chỉ có một Bình Nguyên Quân, quốc chủ không rõ Tín Lăng Quân là hạng người gì. Mà Ngụy vương là ca ca của Tín Lăng Quân, lúc này gặp nạn không chỉ có Triệu quốc chúng ta, lãnh thổ Ngụy quốc và Tần quốc sát bên, bây giờ nhất định cũng tràn ngập nguy cơ. Ngụy vương đã tỉnh ngộ việc mình lúc trước hiểu lầm Tín Lăng Quân là sai, đưa tước vị và vàng bạc tới. Nhưng Tín Lăng Quân lại không bỏ qua, nhất định phải ở lại Triệu quốc, chẳng lẽ quốc chủ không khó hiểu sao? Hắn ngay cả tông miếu của mình cũng có thể không để ý, nhưng lại tôn trọng một câu nói của tỷ phu.”
Triệu vương bị Quách Khai kích động, không tự chủ được phê bình: “Sự độ lượng của Tín Lăng Quân rất hẹp hòi.”
Quách Khai thở dài một cái.
Hắn đi dạo vài bước, làm ra vẻ “Ta cũng là lo nghĩ cho ngươi”, mở miệng nói: “Cũng có thể Tín Lăng Quân hẹp hòi. Ý thần là, ngay cả tồn vong của tổ quốc mình Tín Lăng Quân cũng không quan tâm —— nếu Tần quốc tấn công Triệu quốc ta, chẳng lẽ Tín Lăng Quân sẽ giống Bình Nguyên Quân, tiêu hao hết gia tài để bảo vệ sự tồn tại của Triệu quốc sao?”
Mặt Triệu vương trở nên trắng bệch.
Hắn bị lời của Quách Khai dọa sợ!
Triệu vương lập tức kéo Quách Khai nói: “Kính xin tiên sinh cứu ta.”
Mặc dù Quách Khai nhận số tiền lớn của Tần quốc đưa tới, nhưng hắn còn chưa mất trí đến mức hy vọng quốc gia của mình lập tức diệt vong.
Bởi vậy, Quách Khai nhẹ giọng nói: “Nếu lần này biên thuỳ đại thắng, vì sao quốc chủ không nhân cơ hội nghỉ ngơi lấy lại sức chứ?”
Quốc chủ Triệu quốc chua xót nở nụ cười, hắn nói: “Nếu trời có thể thuận theo ý người, Tần quốc đã sớm diệt vong, làm sao chờ đến nông nỗi như bây giờ.”
Nói đến đây, trong mắt Triệu vương bốc lên lửa giận hừng hực.
Hắn hùng dũng nói: “Yến quốc xâm phạm biên thuỳ ta lần nữa. Tần quốc có Võ An Quân Bạch Khởi, Triệu quốc chúng ta không sánh bằng, nhưng không có nghĩa là chúng ta không trừng trị được đám quân đội phế vật của Yến quốc! Bọn họ muốn tới đánh lén, tốt lắm, chúng ta chiến đấu tiếp! Quả nhân nhất định phải đánh bọn họ cho ra trò!”
Quách Khai liền nói: “Nếu quốc chủ có hùng tâm tráng chí như thế, thần nguyện vì quốc chủ dâng một diệu kế.”
“A? Tiên sinh, mời nói.” Triệu vương lập tức mở miệng hỏi.
Quách Khai đảo mắt một vòng, hạ giọng nói: “Thần từng nghe chính thất của Thái tử Trụ Tần quốc là Hoa Dương phu nhân có ý chọn một thục nữ làm thê tử cho con trai trưởng Tử Sở công tử. Nếu quốc chủ muốn tấn công Yến quốc, như vậy tuyệt đối không thể tranh chấp với Tần quốc, khiến trước mặt sau lưng đều có địch nữa. Một khi đã như vậy, quốc chủ cảm thấy gả Phiếu công chúa cho Tử Sở công tử thế nào? Phiếu công chúa vừa mới mười sáu tuổi, diễm sắc khuynh thành, xứng đôi với Tử Sở công tử.”
“… Việc này…” Triệu vương nghe Quách Khai nói xong liền chấn động.
Hắn chần chờ hỏi ý Quách Khai: “Nhưng quan hệ hai nước Tần, Triệu ác liệt như thế, bọn họ sao đồng ý để quả nhân đem A Phiếu gả qua?”
Quách Khai cười hết sức vô sỉ.
Hắn thong thả nói: “Tần quốc vừa mới chiếm lấy toàn bộ lãnh thổ Hàn quốc, lúc này quốc chủ lấy danh nghĩa chúc mừng Tần quốc chiến thắng, phái người đi sứ, lại thêm lý do, yêu cầu thăm một nhà Bình Nguyên Quân đang làm con tin, không phải xong rồi sao. Ai có thể biết bên trong sứ đoàn mang theo Phiếu công chúa mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành? Đến lúc đó chỉ cần tìm cơ hội để Tử Sở công tử thấy Phiếu công chúa, với nam nhân trẻ tuổi giống như Tử Sở công tử sẽ dễ như trở bàn tay.”
Lời của Quách Khai lập tức được Triệu vương tiếp nhận.
Bởi vậy, tử sĩ dày công đào tạo là Xuân Hạnh làm thị nữ bên cạnh Phiếu công chúa, hộ tống nàng tới lãnh thổ xa lạ.
Tần vương không ngờ sinh thời mình còn có thể đạt được công trạng tiêu diệt một quốc gia!
Ông sao có thể không ăn mừng việc này?
Đối mặt với chân tâm hoặc giả ý chúc mừng của các quốc gia, Tần vương hiếm thấy không so đo với ý đồ chân thật của bọn họ, hăng hái bừng bừng tự mình tiếp đãi từng sứ thần.
Tần Tử Sở và Doanh Chính là cháu và chắt đích tôn, đương nhiên ngồi gần vị trí của Tần vương.
Bọn họ đi theo Tần vương thưởng thức sắc mặt phong phú của sứ thần các nước.
Tần Tử Sở thật sự cảm thấy cổ nhân đúng là tự mình chịu tội.
Rõ ràng tình trạng giữa các quốc gia đã vô cùng căng thẳng, liều chết đọ sức, nhưng sứ đoàn của ngũ quốc còn lại đều xuất hiện trong chính điện, vẻ mặt xoắn xuýt nghe Tần vương thoải mái cười to.
“Làm sao vậy?” Doanh Chính nghiêng mặt, thấp giọng hỏi Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở lắc đầu một chút, cũng dùng âm thanh chỉ hai người bọn họ có thể nghe rõ đáp lời: “Chỉ cảm thấy buồn cười thôi. Đã đến lúc này, muốn bảo vệ quốc gia của mình không bị tiêu diệt, lại không phải đổi cũ lập mới, mà là chạy tới để bị mất mặt.”
Thân là đại biểu của sứ đoàn Triệu quốc, Tín Lăng Quân đứng ở chỗ dễ nhìn thấy trong điện, Doanh Chính thuận tiện đưa tay chỉ về phía hắn, thuận miệng nói với Tần Tử Sở: “Nếu ngươi là quốc chủ Triệu quốc thì sẽ làm thế nào?”
Tần Tử Sở nghe xong câu hỏi của Doanh Chính, kiềm chế không được tiếng cười giễu cợt.
Tin tức nội bộ của các nước nối tiếp đưa vào cung Hàm Dương, Tần quốc đối với hành động của bọn họ nắm trong lòng bàn tay.
Bởi vậy, đối với hành vi định dốc hết thực lực liều chết với Yến quốc của Triệu vương, Tần Tử Sở quả thực sắp cười đến chảy cả nước mắt.
Hắn nghiêng mặt nói với Doanh Chính: “Địa thế của Triệu quốc đặc thù, bốn phía đều là cường địch, thấy không cách nào ngăn chặn thế lực của Đại Tần ta, Triệu vương chẳng những không liên kết với Yến quốc, lấy thế hợp tung khắc chế Đại Tần kiêu ngạo, lại còn định dốc sức chiến đấu với Yến quốc, đánh bại bọn họ —— cực kỳ ngu xuẩn! Nếu là ta, đại khái lập tức làm thông gia cùng Yến quốc, nghỉ ngơi lấy lại sức, sau đó cùng nhau đối phó Tần quốc.”
Doanh Chính trầm mặc nghe Tần Tử Sở nói.
Sau khi Tần Tử Sở dừng lại, hắn mới ở dưới bàn, mượn tay áo rộng che phủ mà nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, mười ngón tay đan vào nhau.
Doanh Chính than một câu: “Tử Sở, may là ngươi không phải Triệu vương, nếu không thiên hạ thuộc về ai, trẫm chợt không nắm chắc.”
“A? Ta ở trong lòng ngươi lại có bản lĩnh như vậy?” Tần Tử Sở kinh ngạc nói.
Doanh Chính không khỏi nở nụ cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay của Tần Tử Sở.
Hắn thấp giọng nói: “Tử Sở, tầm mắt của ngươi đương thời không ai có thể địch lại, không phải trẫm thì không thể xứng đôi.”
“Được rồi, giữa nhiều người như vậy còn không quên tự kỷ.” Tần Tử Sở nghe Doanh Chính thêm một câu cuối xong, không nhịn được nở nụ cười, nhưng bàn tay dưới vạt áo lại nắm chặt tay của hắn.
“Phiếu là muội muội của quốc chủ Triệu quốc, bái kiến quốc chủ Tần quốc, Tử Sở công tử.” Phiếu công chúa bỗng đi ra từ trong sứ đoàn, bóng dáng yểu điệu nhẹ nhàng bước đến, bồng bềnh như tiên nữ.
Đôi mắt long lanh của nàng ngượng ngùng dừng trên người Tần Tử Sở, hình như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói.
Quách Khai trong sứ đoàn bỗng nhiên nhảy một bước đến phía trước Tín Lăng Quân, che khuất hắn.
Quách Khai chủ động lễ bái với Tần vương, mở miệng nói thẳng: “Quốc chủ nghe nói Tử Sở công tử nhiều năm chưa lấy chính thất, muốn tìm cho Phiếu công chúa một người trượng phu chung tình, cũng nhân cơ hội tốt này để hàn gắn rạn nứt nhiều năm giữa Tần Triệu.”
Không đợi Tần vương và Tần Tử Sở mở miệng bày tỏ ý kiến của mình, sứ đoàn Yến quốc và Tề quốc cũng mặc kệ!
(╯‵□′)╯︵┻━┻ Triệu quốc thật sự rất đê tiện!
Ngươi cho là chỉ có các ngươi gả muội muội đến đây trước sao?
Muội muội hay nữ nhi ta cũng có a!

Sắp có tranh chấp rồi ( ̄▽ ̄)ノ