
Tình huống thật tốt bị một nhi nữ còn trẻ không hiểu chuyện phá rối.
Nhưng Tần Tử Sở thật sự không có thời gian trách cứ Phiếu công chúa, với hắn mà nói, trước mắt quan trọng nhất là giải quyết sự phiền toái Phiếu công chúa chủ động cầu hôn, chứ không phải là truy cứu trách nhiệm.
Hắn tuyệt đối không thể cắn răng chấp nhận tình huống trước mắt!
Tần Tử Sở đưa tay nâng Phiếu công chúa dậy, thấp giọng nói: “Công chúa xinh đẹp phóng khoáng.”
Dung nhan xinh đẹp của Phiếu công chúa lập tức đỏ ửng, như hoa sen nổi trên mặt nước, duyên dáng ngọt ngào.
Cũng không đợi nụ cười nở rộ trên mặt của Phiếu công chúa, Tần Tử Sở đã xoay người, nhìn về phía Quách Khai, ôn nhu nói: “Nhưng Tử Sở không thể vì hâm mộ vẻ đẹp của Phiếu công chúa mà nói không giữ lời. Ý tốt của quốc chủ Triệu quốc, Tử Sở xin nhận.”
Tần Tử Sở nói xong, không cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội nói chuyện, cất bước trở lại chỗ ngồi.
Quách Khai cũng không phải người dễ đuổi.
Nếu Phiếu công chúa chưa từng mở miệng, hắn nhất định không để công chúa xuất giá; nhưng nếu Phiếu công chúa mở miệng, hắn tuyệt đối không thể để Phiếu công chúa bị người ta từ chối.
Nếu không Triệu quốc chẳng phải trở thành trò cười giữa chư hầu sao?
Quách Khai tiến lên một bước, ngăn đường đi của Tần Tử Sở, vội vàng nói: “Tử Sở công tử, tại sao nói là ‘Nói không giữ lời’?”
Ánh mắt Tần Tử Sở dừng trên cánh tay đang chạm vào mình của Quách Khai, chậm rãi nhướng mày.
Quách Khai cảm thấy một khí thế khiếp người phát ra từ trên người của thanh niên tươi cười ấm áp, cử chỉ khoan dung này, làm hắn sợ hãi không thôi.
Hắn nhìn lại ánh mắt của Tần Tử Sở, bị lãnh ý trong mắt Tần Tử Sở kinh sợ, cười mỉa buông tay xuống.
Tần Tử Sở lúc này mới nói: “Thái tử và Hoa Dương phu nhân nếu hy vọng Tử Sở có thể lấy nhi nữ của quốc chủ Tề quốc, cũng bày tỏ thành ý, vậy Tử Sở tuyệt đối sẽ không phụ tấm lòng của họ mà xin lấy Phiếu công chúa vì thấy sắc đẹp tuyệt trần của nàng. Dù nhi nữ của quốc chủ Tề quốc cự tuyệt chuyện hôn nhân này, Tử Sở cũng sẽ không làm vậy. Mời Phiếu công chúa trở về đi, Tử Sở tâm ý đã quyết.”
Tần Tử Sở nói tới đây, dứt khoát hướng về phía Tần vương, chắp tay nói: “Quốc chủ, xin cho Tử Sở cáo lui.”
Tần vương nhìn một vở kịch hay, cười ha hả khoát tay, sảng khoái nói: “Vô sự. A Chính nói với quả nhân chuyện con đi đường không ngừng nôn mửa, Tử Sở mau lui ra nghỉ ngơi đi.”
“Đa tạ quốc chủ.” Tầm mắt Tần Tử Sở liếc về hướng của Doanh Chính, hơi dừng bước, sau đó xoay người rời đi.
Doanh Chính ngồi tại chỗ, im lặng nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Tần Tử Sở.
Trong lòng hắn thở dài.
Doanh Chính biết cách nghĩ của mình và Tần Tử Sở nhất định có khác biệt rất lớn, mà sự khác biệt này làm cho cách làm của bọn họ bất đồng, dẫn tới việc để cho Tần Tử Sở thất vọng với hắn.
Người thành đại sự , không câu nệ tiểu tiết.
Tần Tử Sở vì sao lại để ý đến những nữ nhân chưa từng gặp mặt?
Dù sao thì sau khi thống nhất lục quốc, cũng phải đem toàn bộ đám nữ nhân huyết thống cao quý này vào hậu cung dưỡng đến lúc chết già.
Doanh Chính siết chặt nắm tay, trong lòng nghĩ: trẫm còn không để bụng việc Tần Tử Sở lấy thê tử vào cửa, tại sao hắn lại chống cự quyết liệt như vậy.
Sau khi lấy về, Tần Tử Sở chỉ cần đem những nữ nhân này ném sang một bên là được rồi.
… Trẫm vốn cũng sẽ không cho phép Tần Tử Sở có những người khác.
Không khí vốn vui vẻ, vì Tần Tử Sở kiên trì cự tuyệt mà đình trệ.
Không cần Tần vương dặn bảo, Phạm Tuy vô cùng hiểu ý ông đã ôn hòa nói: “Chư vị đường xa mà đến, nói vậy cũng đã mệt, chi bằng ngồi xuống cùng xem ca múa.”
Phiếu công chúa chủ động cầu hôn Tử Sở công tử lại bị cự tuyệt, sứ đoàn Triệu quốc mất mặt, lúc này có thể có một bậc thang leo xuống thì cực kỳ cao hứng .
Nhưng không phải ai cũng đều thấy vui như thế.
Sứ thần Yến quốc cố ý làm càn, cười một tiếng, lúc ngồi vào bàn xong thì lên tiếng: “Tướng quốc Phạm Tuy thật đúng là người tốt tính, Tam gia phân Tấn, một nhà bị Tần quốc tiêu diệt, một nhà đưa Thương Quân và tướng quốc cho quốc chủ Tần quốc, một nhà còn có nữ nhân đưa tới cửa tự rước lấy nhục!”
Phiếu công chúa vốn đứng ngồi không yên, nghe nói như thế, phát ra một tiếng khóc, che mặt khóc nức nở không ngừng.
Xem ra, sứ đoàn Yến quốc hoàn toàn chọc vào tổ ong vò vẽ!
Bất luận như thế nào, châm chọc một nữ nhi chưa rõ việc đời, hành vi của sứ thần Yến quốc không khỏi làm cho người ta khinh bỉ.
Tín Lăng Quân đột nhiên đứng lên, đi đến trước mặt sứ thần Yến quốc.
Hắn cao giọng nói: “Lúc này Triệu quốc và Yến quốc ngưng chiến vì cái gì, ngươi chắc chắn biết rất rõ. Tiên sinh cần gì nói như vậy, Triệu quốc không khai chiến cùng Yến quốc cũng không phải là sợ Yến quốc!”
Thấy Tín Lăng Quân cũng tham gia tranh chấp, trên mặt Tần vương vẫn mỉm cười, lạnh nhạt nhìn ngũ quốc còn lại trên danh nghĩa hợp tung kháng Tần, nhưng quan hệ bên trong đã sớm rắc rối phức tạp, mâu thuẫn nặng nề.
Đám người kia còn muốn lấy thế hợp tung đánh bại Tần quốc? Bọn họ rõ ràng là người si nói mộng.
Nhìn thấy Tín Lăng Quân đứng ra, sứ đoàn Ngụy quốc cũng không ngồi yên.
Trong Ngụy quốc, danh sĩ ngưỡng mộ Tín Lăng Quân không ít, trong sứ đoàn cũng có rất nhiều người ngưỡng mộ Tín Lăng Quân.
Bọn họ trực tiếp đứng lên, dường như cho biết thái độ đứng ở phía sau Tín Lăng Quân, bày ra tư thế bảo vệ rõ ràng.
Sứ thần Yến quốc thấy sứ thần Triệu quốc và Ngụy quốc hợp lại một chỗ, không khỏi phát ra một tiếng cười lạnh.
Hắn chỉ vào Tín Lăng Quân nói: “Tín Lăng Quân thật đúng là thanh danh lan xa, bất luận Triệu quốc hay là Ngụy quốc cũng chỉ bắt chước theo mình Tín Lăng Quân. Hạ quan không biết khi nào mới có thể đi sứ Ngụy quốc, chúc mừng Tín Lăng Quân lên ngai vàng làm Ngụy vương!”
Lời này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt của sứ thần Ngụy quốc và Triệu quốc đều thay đổi.
Tín Lăng Quân vừa mới tràn đầy kiêu ngạo thoáng chốc như bị gõ mạnh một gậy.
Huyết sắc trên mặt hắn biến mất không còn một mảnh, run rẩy chỉ tay về phía sứ thần Yến quốc, phẫn nộ nói: “Ngươi nói lời này gây chia rẽ quan hệ của ta và quốc chủ, rốt cuộc là có ý gì?”
Cuộc đời Tín Lăng Quân việc oan ức nhất chính là bị Ngụy vương, ca ca ruột thịt cùng cha khác mẹ, nghi ngờ mình không có lòng thần phục.
Chính vì nguyên nhân này, trận chiến Hàm Đan trước đây, hắn thỉnh cầu Ngụy vương xuất binh cứu viện Triệu quốc, mới bị Ngụy vương cự tuyệt, cuối cùng bất đắc dĩ ra hạ sách trộm binh phù, lại bị Ngụy vương phát hiện, tước đoạt thân phận Tín Lăng Quân, đuổi ra khỏi Ngụy quốc.
Dù hiện tại Ngụy vương tỏ ra thiện chí, hy vọng hắn có thể về nước, trong lòng Tín Lăng Quân vẫn biết rõ, ca ca ruột đề phòng hắn quá sâu.
Hiện giờ chợt bị sứ thần Yến quốc nói mình muốn thay thế Ngụy vương, Tín Lăng Quân quả thực muốn chém bọn họ tại chỗ để tiêu trừ lời đồn nhảm.
Sứ thần Yến quốc thấy lời của mình chọc vào chỗ đau của Tín Lăng Quân, không được như ý thì không buông tha nói: “Trên dưới Ngụy quốc, bất luận là đại thần hay bình dân cũng biết Tín Lăng Quân hiền đức có tài. Nếu Tín Lăng Quân được mọi người trông đợi, trong tay lại nắm đại quân Triệu quốc, trở về đánh Ngụy quốc, tự mình ngồi trên ngai vàng còn không phải chuyện trong tầm tay sao? Tiểu thần lặng lẽ đợi ngày này đến.”
“Ăn nói nhảm nhí! Quả thực là nói láo!” Tín Lăng Quân tính tình ngay thẳng rốt cuộc không thể nhịn được nữa.
Hắn đột nhiên rút bội kiếm bên hông ra, đâm mạnh về phía sứ thần Yến quốc.
“Đủ rồi! Các ngươi nghĩ chính điện cung Hàm Dương của Đại Tần ta là nơi ai cũng có thể giương oai sao!” Tần Vương đột nhiên đập bàn, cao giọng rống to.
Tần Sơ nhờ Tần Tử Sở mà có thể xuất hiện trên đại điện, từ lúc Tín Lăng Quân rút kiếm cũng đồng thời rút ra bội kiếm, giữa chừng đâm ngang.
Mũi kiếm của hắn trực tiếp đánh gãy phần nối giữa chuôi kiếm và lưỡi kiếm của Tín Lăng Quân.
“Keng ——!” một tiếng, trường kiếm của Tín Lăng Quân rơi xuống đất.
Trong tay Tín Lăng Quân chỉ còn lại có chuôi kiếm ngắn ngủn, dù bày ra động tác đâm về phía sứ thần Yến quốc, cũng chỉ có thể trông rất buồn cười.
Tần Sơ nhìn Tín Lăng Quân một cái, tay rút kiếm về, dừng lại động tác, cực kỳ ung dung tra bảo kiếm vào vỏ, phi thân trở lại phía sau Doanh Chính, tiếp tục công tác hộ vệ của mình.
Tần vương tán thưởng nhìn về phía Tần Sơ, cao giọng nói: “Tốt! Không uổng phí ơn tri ngộ của Tử Sở đối với ngươi, quả nhiên là một hài tử có tài hoa!”
Khác với lúc đối mặt Tín Lăng Quân trừng mắt lạnh lùng, sau khi Tần Sơ nghe Tần vương khen, nháy mắt cười như hoa xuân nở rộ.
Hắn quỳ trên mặt đất, có chút ngượng ngùng gãi mặt, sau đó, cao giọng nói: “Tạ quốc chủ khích lệ.”
Sắc mặt Tín Lăng Quân lại càng khó coi.
Hắn hoàn toàn nhận ra nam nhân sặc sỡ loá mắt trước mặt là thân phận gì —— đây không phải là Long Dương Quân mà Ngụy vương từng sủng ái, thì còn có thể là ai?!
“Không phải ngươi bị quốc chủ đưa cho Tử Sở công tử làm…” Tín Lăng Quân nhất thời khó thở, tính tình ngay thẳng nên không kiềm chế được tâm tình của mình, thốt lên có vẻ nhục nhã.
Hắn ý thức được chính mình lỡ lời, vội vàng im miệng, áy náy nhìn Tần Sơ.
Nhưng Tần Sơ sớm đã hoàn toàn đi ra từ quá khứ.
Hắn không bận tâm khoát tay, bình tĩnh trả lời: “Tử Sở công tử dùng người không câu nệ, sau khi biết kiếm thuật của ta, cảm thấy chỉ để ta làm nam sủng quá mức lãng phí tài hoa của ta, đã đề cử ta vào trong quân đội. Tần Sơ hiện tại đã là thay đổi.”
“… Tần, Sơ? Long Dương Quân thậm chí ngay cả tên cũng sửa lại.” Tín Lăng Quân nghe Tần Sơ tự xưng, có vẻ thất hồn lạc phách.
Hắn cười khổ lắc đầu, thấp giọng nói: “Không ngờ Ngụy quốc đã suy sụp đến nước này, ngay cả người trong nước cũng không muốn lấy tên nước làm họ.”
Tần Sơ vẻ mặt bình tĩnh đứng trước mặt Tín Lăng Quân, cho đến khi hắn hồi phục lại tinh thần, mới chắp tay lui trở lại phía sau Doanh Chính.
Làm ầm ĩ ra như vậy, sứ đoàn các nước thật sự đều sợ Tần vương ghi hận, bởi vậy, không một ai dám mở miệng nói rời đi.
Ánh mắt tràn đầy uy thế của Tần vương lướt một vòng trong đại điện, ông bỗng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, cao giọng nói: “Nếu các vị đều không tranh cãi náo loạn nữa, thì tiếp tục ca múa đi.”
Tần vương nói lời này so với việc ông giận tím mặt còn dọa người hơn.
Sứ thần các nước giống như thấy lão hổ nhe răng nhọn, ngoại trừ vài người, tất cả đều sợ tới mức cả người run rẩy, giống chim cút nhát gan lui về một chỗ, căn bản không dám nhúc nhích.
Thật vất vả chịu đựng đến lúc yến hội chấm dứt, tất cả đều thu thập hành trang nhanh chóng cáo từ.
Bọn họ rời đi Tần quốc với tốc độ giống như phía sau là quân Tần hổ lang truy đuổi.
Chỉ có Phiếu công chúa Triệu quốc, dù đã bị cự tuyệt lời cầu hôn chủ động, vẫn kiên trì không danh không phận ở lại.
Doanh Chính ngồi tại chỗ, lẳng lặng nhìn chăm chú vào nữ nhân trẻ tuổi đang nhìn về phía cung của Tần Tử Sở, trong lòng dấy lên lửa giận hừng hực.
Hắn đột nhiên đứng lên, đi tới trước mặt Phiếu công chúa, dừng bước lại.
Phiếu công chúa thấp thỏm bất an nhìn Doanh Chính, ánh mắt trong sáng và hốc mắt hơi đỏ lên làm cho nàng giống như một con thỏ nhỏ lông trắng, khiến người ta không đành lòng khi dễ.
Doanh Chính nở nụ cười sáng lạn với Phiếu công chúa.
Lúc Phiếu công chúa thả lỏng, nháy mắt nói: “Có ta ở đây, ngươi đừng mơ chạm vào hắn.”

AC bắt đầu tức giận ┐( ̄∀ ̄)┌