Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 98

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 98 ♡Quá chật chội

tumblr_m4uycaThr11qb1380

Phiếu công chúa bị đôi mắt khác hẳn với người thường của Doanh Chính dọa sợ, đôi song đồng dị thường cực đại cùng nhìn chằm chằm làm Phiếu công chúa nháy mắt thấy mình giống như bị rơi vào địa ngục đáng sợ.

Nàng ôm hai cánh tay, run rẩy lui về phía sau vài bước, chân mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất.

Doanh Chính đi từng bước một ép sát, không chút khách khí giẫm lên váy nàng, khiến Phiếu công chúa không chỗ né tránh.

Hắn dùng giọng điệu đầy đe doạ nói: “Hắn là của ta…”

“Công chúa! Tại sao ngài té ngã!” Xuân Hạnh không biết từ nơi nào vọt ra, động tác lưu loát nâng dậy Phiếu công chúa cao hơn nàng nửa cái đầu.

Doanh Chính nhìn một màn trước mắt, khóe miệng bỗng hiện ra ý cười, không để ý tới Phiếu công chúa nữa, xoay người bước đi.

Trong lòng hắn nghĩ: hoá ra bên cạnh dẫn theo thám tử, khó trách bất luận thế nào cũng phải ở lại.

Nữ nhân tâm tư không thuần khiết, Tử Sở tuyệt đối sẽ không thích.

Biết nữ nhân này không tốt, trẫm có thể yên tâm.

Doanh Chính bước nhanh trở lại trong cung mà hai người cùng ở chung, phát hiện Tần Tử Sở quả nhiên lại chạy tới thư phòng hờn dỗi.

Doanh Chính chỉ đứng ngoài cửa chăm chú nhìn Tần Tử Sở hồi lâu, nhưng không bước vào, mà yên lặng xoay người rời đi.

Tần Tử Sở đã không phải là người chỉ có thể trốn ở thư phòng vắng vẻ chờ hắn.

Trong khi hắn “Lớn lên”, Tần Tử Sở cũng không ngừng trưởng thành, từ từ thoát khỏi sự non nớt, được mài giũa qua năm tháng, ngày càng toát ra vẻ rực rỡ mê người.

Bây giờ Tần Tử Sở có thể ở giữa đám môn khách trò chuyện đĩnh đạc, nói ra khát vọng của mình, kiểm soát được mưu trí của bọn họ theo hướng mình cần.

Lúc này Tần Tử Sở cũng không cần Doanh Chính giảng giải, hắn hoàn toàn có thể khống chế cuộc sống một cách nhịp nhàng, dùng sự nghiệp để bù vào chỗ trống trong lòng, thay thế cảm xúc tiêu cực.

Nhưng Doanh Chính biết, bản chất của Tần Tử Sở một chút cũng không thay đổi.

Hắn không điên cuồng vì quyền lực, địa vị, sự trưởng thành như vậy làm cho người ta say mê.

Doanh Chính trở lại trong sân, tâm trạng trầm xuống, rút bội kiếm bên hông ra, một kiếm lại một kiếm đâm tới.

Hôm nay, Tần Sơ nhẹ nhàng như chim hồng, uyển chuyển như rồng bay, không chút do dự chém ra một kiếm, làm Doanh Chính hiểu rõ được ngày xưa trong quá trình tập kiếm, mình hiểu sai về kiếm thuật —— mình đem sát khí giao cho kiếm thuật, lại quên mục đích tập kiếm, bản thân giết người là vì bảo toàn sinh mệnh.

Doanh Chính dứt khoát nhắm mắt lại, an tĩnh lĩnh hội tinh túy của kiếm thuật.

Cùng lúc đó, Tần Tử Sở ngồi trong thư phòng, nhịn không được hướng ngoài cửa sổ liếc mắt một cái.

Từng đợt sát khí nhè nhẹ từ ngoài phòng truyền đến liên tục không dứt, làm môn khách trong thư phòng càng ngày càng đứng ngồi không yên.

Hắn thở dài, dứt khoát nói: “Hôm nay đã muộn, các vị cũng đi nghỉ đi.”

Nhóm môn khách lập tức lộ ra vẻ nhẹ nhõm, vội vội vàng vàng từ cung của Tần Tử Sở chen lấn ra ngoài, làm hắn cảm thấy buồn cười.

Tại sao cũng cảm thấy Doanh Chính dường như rất đáng sợ.

“Cam Tư, sao ngươi không rời đi theo họ? Không sợ sao?” Tần Tử Sở nhìn thoáng qua Cam Tư nhàn nhã ngồi bên cạnh mình chơi đùa với nhi tử, mỉm cười lên tiếng hỏi.

Cam Tư khẽ cười một tiếng, dùng âm thanh suy yếu nói: “Tiểu công tử ở ngoài phòng luyện kiếm, sát ý cũng không phải hướng đến ta, Cam Tư có gì phải sợ đâu? Tử Sở công tử nói đùa rồi.”

Tần Tử Sở nhịn không được nhìn về phía Doanh Chính đang múa kiếm trong sân lần nữa, thở dài.

“Kiếm thuật của tiểu công tử tiến bộ, Tử Sở công tử vì sao không vui mà lại buồn rầu?” Cam Tư hỏi một câu, nhưng vẻ mặt hắn không có chút tò mò.

Tần Tử Sở biết đây là cách Cam Tư dẫn vào đầu đề câu chuyện.

Hắn thấp giọng nói: “Sau khi A Chính và ta có xung đột, đây là lần đầu tiên hắn không tới tìm ta, ngược lại chạy ra ngoài luyện kiếm trút giận. Theo lý mà nói, hắn ngày càng có thể khống chế sự nóng nảy của mình, cũng tìm được cách phát tiết thích hợp, ta hẳn là nên cao hứng vì hắn. Nhưng chẳng qua là ý kiến không hợp, khi luyện kiếm lại lộ ra sát khí dày đặc như thế…”

Tần Tử Sở nuốt xuống lời muốn nói, trong lòng nghĩ: Doanh Chính, sát khí của ngươi chẳng lẽ là hướng đến ta sao?

Biết rõ không nên có ý nghĩ này, chuyện liên quan đến Doanh Chính, Tần Tử Sở vẫn có phần kiềm chế không được suy nghĩ miên man của mình.

Cam Tư theo tầm mắt Tần Tử Sở hướng ra ngoài cửa sổ, trong ánh mắt tràn ngập sầu lo.

Sau một hồi chần chờ, hắn rốt cuộc nói: “Kẻ xa lạ thì không ly gián người thân được, nhưng Tử Sở công tử có ơn cứu mạng đối với phụ tử chúng ta. Mạng của Cam Tư chẳng còn bao lâu, không ngại nói với công tử một câu chân thật —— Cam Tư luôn cảm thấy tiểu công tử hành sự quá mức tàn nhẫn, tính cách ngang ngược, làm việc cứng rắn không để lại đường sống. Người như vậy sau này dù kiệt xuất, cũng không phải là minh quân hiền chủ, không bằng Tử Sở công tử đối đãi ôn hoà với dân chúng. Hơn nữa, bất luận phụ thân làm điều gì, làm nhi tử hẳn là nên săn sóc hiếu thuận. Tử Sở công tử vì tiểu công tử, nhiều năm như vậy bên cạnh ngay cả một người sưởi ấm cũng không có, nhưng lúc này hắn không những không thể thương cảm công tử, ngược lại sát ý khắp người, ở trong sân luyện kiếm. Công tử xin hãy đề phòng nhiều hơn.”

Tần Tử Sở sửng sốt, lúc nhìn Cam Tư, trong mắt lại lóe ra sát ý.

Hắn lập tức ý thức được tâm tình vừa nãy của mình, đột nhiên tỉnh táo lại, tự mình hoảng sợ.

Lời nói vừa rồi của Cam Tư đối với hắn tuyệt đối là điển hình của câu “Người sắp chết nên nói ra lời thật”, nhưng hắn lại không nghĩ phải đề phòng Doanh Chính, mà là giết Cam Tư —— bởi vì, Cam Tư dò xét tính cách thật của Doanh Chính và chuyện hắn có thể làm.

Tần Tử Sở hạ tầm mắt, nhẹ giọng nói: “Cam Tư, ngươi biết không? Vì lời ngươi vừa mới nói ra, ta muốn giết ngươi.”

Cam Tư ho khan vài tiếng, ánh mắt nhìn Tần Tử Sở lại sáng lên.

Hắn biết cơ hội trở thành tâm phúc của Tần Tử Sở mình vẫn luôn chờ đợi rốt cuộc đã tới!

Quả nhiên sau khi Tần Tử Sở nói xong câu nói kia, lúc mở miệng lần nữa, vẻ mặt đã thay đổi.

Hắn thấp giọng nói: “Cam Tư, ngươi nói thật với ta, ta cũng cho ngươi biết một lời nói thật, ngày sau không được ở trước mặt ta nói A Chính có lỗi. Ta không tha thứ chuyện này.”

Dù là hài tử ngang bướng chăng nữa, cũng là nhà mình tốt, coi như bây giờ không xem Doanh Chính như nhi tử, Tần Tử Sở cũng không sửa được tật xấu này.

Tần Tử Sở bảo vệ Doanh Chính quá mức, làm Cam Tư hoàn toàn ngây người.

Sau một hồi, Cam Tư mới cười khổ một tiếng, che miệng tiếp tục ho khan.

Tần Tử Sở bỏ qua đề tài này, đem một quyển thẻ tre đặt trước mặt Cam Tư, thấp giọng nói: “Ta từng nghe nói ngành mỏ của Quan Trung phát triển, ta muốn khai thác đá vôi, việc này giao cho ngươi phụ trách.”

Tần Tử Sở nhảy sang đề tài khác quá nhanh, Cam Tư có chút theo không kịp, nói: “Công tử sao lại muốn khai thác khoáng thạch?”

Tần Tử Sở nhắm mắt lại, gợi lên nụ cười ôn hòa.

Hắn nhẹ giọng nói: “Nếu muốn giàu, trước sửa đường. Nhưng so với sửa đường mà nói, quan trọng hơn là thi công kênh đào, ăn no bụng thì mới có thể theo đuổi mục tiêu càng cao. Trịnh Quốc hẳn là đang ở Đại Tần. Thi công kênh đào tưới ruộng bốn phương, cần tiếp tục củng cố ruộng đất, việc đó tiêu hao nhân lực vô cùng to lớn. Trước mắt ngoài ngũ quốc cần tu dưỡng không ngừng, còn có Đại Tần ta. Khi kho lúa không đầy ắp lương thực, kho hàng không lắp đầy vũ khí, sẽ không đến thời cơ Đại Tần ta chinh phục Hoa Hạ. Để giảm bớt khó khăn cho việc thi công kênh đào và giảm lượng nhân lực tiêu hao, ta cần một ít thủ đoạn đặc biệt, làm ra vật liệu rắn chắc và có tính chống thấm tốt để làm bề mặt của kênh đào.”

Cam Tư cũng không hiểu Tần Tử Sở muốn làm gì, nhưng Cam Tư biết trong biệt viện Ủng cung, Tần Tử Sở đặc biệt dành ra một sân lớn, làm nơi để những đệ tử Mặc gia đến cậy nhờ hắn bắt đầu cuộc sống hàng ngày.

Cam Tư phỏng đoán: vật liệu mà Tử Sở công tử nhắc tới, đại khái chính là do đám đệ tử Mặc gia phát minh ra, hiện nay đúng lúc phát huy công dụng.

Cam Tư chắp tay nói: “Ta biết. Chẳng qua là Cam Tư thân thể suy yếu, không biết ngoại trừ ta, công tử còn chuẩn bị để cho người nào tham dự vào.”

Tần Tử Sở hơi nhíu mày.

Hắn do dự một lát, nói: “Để Doanh Tập đi theo. Hắn cũng nên rời khỏi huynh trưởng, trưởng thành làm một nam nhân đội trời đạp đất. Cứ đi theo sau Doanh Nhiên, Doanh Tập vĩnh viễn cũng sẽ không lớn lên. Hơn nữa…”

Tần Tử Sở nói một nửa, lại tạm dừng.

Một lát sau, hắn mới cười khổ nói với Cam Tư: “Ngươi nói mình ‘Sống chẳng còn bao lâu’, nhưng huynh trưởng lúc trước bị thê tử liên tiếp tra tấn mấy tháng, thân thể còn nghiêm trọng hơn so với người thoạt nhìn đau bệnh như ngươi, hắn bây giờ ngay cả xuống giường đi lại cũng hết sức chật vật. Các thầy thuốc trong cung nói cho ta biết, thời gian huynh trưởng rời đi nhiều lắm là trước năm sau. Huynh trưởng cũng rõ việc này, hắn đặc biệt tìm ta trao đổi, không mong Doanh Tập luôn một tấc không rời chiếu cố hắn, ngay cả hùng tâm cũng phí hoài. Cho nên, mang Doanh Tập đi khỏi thành Hàm Dương, cũng là nguyện vọng của hắn.”

Cam Tư nghe xong lời này, thở dài không thôi.

Cam Tư biết Doanh Nhiên .

Hắn biết rõ Doanh Nhiên là một nam nhân vô cùng có kiến thức và bản lĩnh, đáng tiếc hai người đều là số mạng chết sớm.

Bởi vậy, suy bụng ta ra bụng người, Cam Tư nhìn nhi tử Cam La trong ngực đã ngủ thiếp đi, có thể hoàn toàn hiểu rõ tâm trạng của Doanh Nhiên muốn tìm biện pháp ổn thỏa, đem ấu đệ Doanh Tập gửi ra ngoài.

Tình cảm đồng bệnh tương liên làm Cam Tư lập tức nói: “Việc này giao cho ta phụ trách đi, Cam Tư nhất định có thể đem Tập công tử sai khiến đến bận rộn, tuyệt đối không để hắn phát hiện chuyện này.”

Tần Tử Sở lập tức khấu tạ: “Vậy đa tạ tiên sinh.”

Bàn giao sự việc rõ ràng, Cam Tư lập tức cáo từ, cuối cùng Tần Tử Sở cũng cất bước ra khỏi thư phòng.

Giống như tâm hữu linh tê, Doanh Chính đúng lúc này tỉnh lại từ trong việc lĩnh ngộ kiếm thuật, vừa thấy thân ảnh Tần Tử Sở chậm rãi đi tới, chạy vội tới trước mặt hắn, ánh mắt vừa chờ mong lại vừa có chút né tránh Tần Tử Sở.

Tần Tử Sở đưa tay về phía Doanh Chính, Doanh Chính lập tức nắm chặt lấy.

Tần Tử Sở nắm bàn tay Doanh Chính kề lên mặt mình, nhẹ giọng nói: “Ta không phải tức giận với cách làm của ngươi, mà là tức giận vì ngươi không biết, trong thế giới tình cảm chỉ có thể có hai người —— tình cảm vượt qua ‘hai’, dù đó chỉ là người không quan trọng, thì cũng quá chật chội.”

Hắn hạ tầm mắt nhìn về phía Doanh Chính, ôn hòa nói: “Ngươi đã hiểu chưa?”

Doanh Chính có chút gian nan nói: “Ngươi không phải vì trẫm tự làm chủ mà tức giận sao?”

“Đương nhiên không phải.” Ngón tay Tần Tử Sở khẽ di chuyển, đan vào giữa các ngón tay của Doanh Chính, nắm chặt tay hắn.

Tần Tử Sở cùng với Doanh Chính nhìn đối phương chăm chú, bỗng nhiên nở nụ cười.

Tần Tử Sở đặt tay còn lại lên gương mặt Doanh Chính, dịu dàng v**t v*: “Mặc dù lần này ngươi tự làm chủ có chút khiến cho người ta ghét, nhưng suy nghĩ theo đại cuộc, cách làm như thế không sai —— có thể không phí một binh một tốt làm tan rã liên minh ngũ quốc, làm cho bọn họ không kẻ nào dám hành động thiếu suy nghĩ, kế tiếp dễ dàng tiêu diệt Hàn quốc, ta rất thích cách ngươi thực hiện. So với việc nhìn thấy văn tự thiếu sức sống ca tụng công đức của ngươi, có thể thực sự nhìn thấy ngươi thật tốt vô cùng.”

Doanh Chính kiềm chế không được nhếch khóe môi lên, lộ ra một nụ cười kinh hỉ.

Cổ họng hắn có chút gấp gáp “Ân” một tiếng, thấp giọng hứa hẹn: “Sau này trẫm thi hành kế sách, sẽ suy tính hậu quả rõ ràng hơn.”

Tần Tử Sở mỉm cười gật đầu, Doanh Chính cảm thấy phiền toái giữa bọn họ hẳn coi là… đã kết thúc?

Không ngờ sau khi cùng nhau trở lại phòng, Tần Tử Sở bỗng nhiên mở miệng: “Nghe nói Phiếu công chúa Triệu quốc còn chưa đi?”

Sắc mặt Doanh Chính trầm xuống, trong lòng nghĩ: ngươi còn nhớ đến ả nha đầu kia?

tumblr_m4uycaThr11qb1380

Tiểu công chúa còn non lắm, bị hù là sợ té ngã rồi (⌒_⌒;)

Bình Luận (0)
Comment