Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Chương 675: Một nửa!!!!Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Dược Minh há miệng không khép lại được, toàn thân của hắn rung mình một cái, rồi nói.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Đây không phải là tiên thuật, xem ra là một loại võ công kỳ dị.” Ba vị sư phụ nhìn chằm chằm vết tích trên mặt đất, hồi lâu mới lẩm bẩm:Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Sau khi nghe thấy tiếng nói đó ” một lần nữa, tất cả mọi người đều đảo mắt nhìn Trang Báo đang vô cùng sợ hãi và kinh ngạc.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Các ngươi muốn chạy trốn?”Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Không ngờ người thanh niên này không chỉ có căn cơ tu luyện siêu phàm, mà ngay cả võ công cũng đạt tới trình độ thượng thừa như vậy, chỉ với một kiếm kia, hắn đã không còn là đối thủ của Trần Hạo!Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Hắn còn trẻ như vậy mà đã bước vào cảnh giới như vậy, thật không thể tin được! Ta nghĩ sư phụ ta năm đó là một bậc kỳ tài , năm mươi tuổi xuyên không vào cảnh giới, đã là một cao thủ võ lâm rồi.” với một xuất thân bình thường, làm sao hắn ta có thể học được? Một tuyệt kỹ như ma thuật vậy. ”Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Trang Báo trong lòng thầm nghĩ, hắn nên rút lui càng nhanh cảng tốt hơn, nhưng Trần Hạo lại chế nhạo:Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Ngay khi Trần Hạo hít một hơi thật mạnh, Thiên Huyền công bắt đầu phát huy tác dụng, lòng bàn tay của anh phát sáng, sau đó anh búng ngón tay.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“A!” Một tiếng hét, Trang Thạch Tam miệng phun máu tươi bay ra ngoài.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Nội lực, ngoại lực, giết bằng ngón tay. Trời ạ.” Ba vị cao thủ đứng một bên run lên.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Người này hình như chỉ mới hai mươi bốn hai năm tuổi, hóa ra lại là một người cao thủ hóa cảnh giới đứng ở đỉnh cao võ lâm, thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, đây mới gọi là cao thủ.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Khi ba người họ ngã xuống, tình thế lập tức bị đảo ngược, và người của nhà họ Trang đều không dám di chuyển nữa.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“tiểu tử, ngươi không ngờ ngươi lại có ngày hôm nay phải không? Cốc chủ ta năm đó có thể giết ngươi như giết một con chó, nhưng hôm nay ta đây vẫn có thể giết ngươi. Hahaha.”Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Trang Báo còn chưa chết đâu, hắn chỉ ngất đi thôi. Ngươi cẩn thận coi chừng hắn tỉnh lại.”Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Hắn quay lại, nở một nụ cười như để lấy lòng của Trần Hạo:Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Trần Hạo trợn mắt: “Hắn cũng là cao thủ biến hóa, nội lực không kém gì ta. Ta chỉ dùng nội lực phát ra. Làm sao có thể giết hắn, nhiều nhất cũng chỉ làm hắn choáng váng.”Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Được rồi, ta đã đanh vỡ khí tức của hắn, cho dù hắn có nội lực, hiện tại cũng không dùng được. Ta giao hắn lại cho ngươi.”Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Trần Hạo lắc đầu cười khổ.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Nếu Có Trần Hạo hậu thuẫn như vậy, sau này bất kỳ võ giả nội lực nào, Dược Nhất Cốc cũng sẽ không còn sợ hãi, mà nếu hắn có gặp phải cao thủ nào nữa thì hắn cũng không sợ.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Dược Nhất Cốc trong lòng kêu lên.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Xuất phát nội lực của võ giả là ở đan điền, sau đó lan ra toàn thân, Trần Hạo đã ngắt chính huyệt đạo, nội lực của bọn chúng đa không sử dụng được nữa.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Ba vị sư phụ chết lặng.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Mà bên người, Dược Mộng Phỉ cùng Dược Mộng Dao đều đỏ mặt, chẳng trách bắt được hắn thì hắn cũng không sợ, cho dù hắn bị đưa tới nơi nguy hiểm, trên mặt cũng không lộ ra một tia sợ hãi. Thật không ngờ rằng người ấy thực sự có sức mạnh như vậy.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Ta quên mất?” Dược Nhất Cốc vỗ đầu một cái, mới định thần lại, trong lòng chảy máu, nhất là bây giờ kẻ địch đã bị tiêu diệt, đã không còn nguy hiểm gì nữa, hắn muốn lấy một nửa tài sản của mình….. cái này, cái này …Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Dược Nhất Cốc bị điện giật như rơi từ trên trời xuống cực sâu, toàn thân run rẩy.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Họ Trần này còn mạnh hơn Trang Báo, nếu không đưa, e rằng sẽ không thoát khỏi cái chết mất.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Trần Hạo lúc này mới nhìn về phía Dược Nhất Cốc: “Ngươi không hối hận thì được rồi. Vậy ngươi trước tiên cho ta một ít dược thảo của ngươi, ta mang đi, hơn nữa cho ta một ít Khí Huyết Đan, ta muốn sử dụng!Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Dược Nhất Cốc trầm mặc gật đầu.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Trong long hắn ta ngay bây giờ.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
Hắn ngẩng mặt lên, đúng lúc nhìn thấy Trần Hạo đang thu tay lại.Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Ta ở trong óc của ngươi, hiện tại ngươi đang tìm cách khiến ta chờ đợi, rồi ngươi sẽ tìm cách giải quyết ta? Đây là một nửa tài sản của ngươi, Dược Vương Cốc kinh hãi tột cùng!”Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.
“Làm sao hắn có thể đọc được suy nghĩ của ta như thế được?” Dược Nhất Cốc ngẩn ra…