Chương 12:
“Không, không có gì đâu…” Giang Lộ lúng túng đáp lại, ánh mắt vẫn mang theo vẻ kinh ngạc chưa tan.
Trong đầu cậu đã tưởng tượng ra vô số kịch bản, nào là Tần Túc mắng cậu điên, cười nhạo cậu mê truyện quá mức, thậm chí coi thường. Nhưng không, chẳng có điều gì trong số đó xảy ra.
Đối diện với mấy lời “nửa tỉnh nửa mê” của cậu, Tần Túc chẳng những không châm chọc, mà trong mắt anh cũng không hề có lấy một tia chế giễu.
Chỉ là sự bình tĩnh, lạnh nhạt và chấp nhận.
Một cảm giác như thể cậu ấy đang nói: “Tuy tôi không hiểu lắm, nhưng tôi tôn trọng sở thích của cậu, và sẽ nghiêm túc đối đãi với nó.”
Chính thái độ đáp lại ấy của Tần Túc khiến cảm xúc căng thẳng của Giang Lộ trong nháy mắt liền ổn định trở lại - Đáng giá.
Suy nghĩ ấy vừa hiện lên trong đầu, Giang Lộ lại nghe thấy Tần Túc cất giọng hỏi:
“Còn gì muốn nói nữa không?”
Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng rõ ràng là đang cần rời đi sớm.
“Không, không có!” Giang Lộ vội vàng lắc đầu lia lịa.
“Ừ.” Tần Túc gật nhẹ. “Vậy… hẹn gặp lại.”
“Gặp lại!”
Biết Tần Túc rất bận, thường xuyên không trở về ký túc xá, Giang Lộ hiểu ngay câu "gặp lại" này nghĩa là: hôm nay cậu ấy sẽ không quay về.
Tần Túc xoay người, sải bước rời khỏi tòa nhà ký túc.
Vì bị trễ chút thời gian, lần này bước chân anh nhanh hơn bình thường.
“Ha ha ha ——”
“Không phải tôi nói chứ Giang Lộ, cậu thiệt là ‘đậu’ quá mức, tôi cười muốn nội thương luôn rồi! Cả bụng giờ còn đau đây này, ha ha ha ha…”
“Đúng vậy! Truyện tranh đồ nữa, bịa là chính!”
Ngay khi bóng dáng Tần Túc khuất hẳn khỏi tầm mắt, cả đám học sinh trong phòng học vốn đang nín cười chịu trận, liền lần lượt vỗ vai Giang Lộ mà cười ầm lên.
Toàn là thiện ý, nhưng cũng chẳng kém phần "vỗ mặt".
“……”
Giang Lộ chợt nhận ra nãy giờ giọng mình có vẻ hơi lớn… hình như cả lớp đều nghe thấy?
Trong chớp mắt, mặt cậu đỏ bừng như bị lửa thiêu, vội đưa tay che mặt:
“Aaaa cầu xin mấy người đừng nhắc nữa!!!”
So với phản ứng của mọi người, thì việc vừa rồi Tần Túc không cười nhạo cậu là điều thật sự phải bất ngờ, thậm chí còn nói lời cảm ơn.
Người như vậy… thực sự rất tốt mà.
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Giang Lộ, cậu đúng là gan to thật nha. Cậu lấy đâu ra dũng khí mà dám nói với Tần Túc mấy lời đó vậy? Lúc mới nghe thấy, tụi tôi ở phía sau đều sững sờ luôn!”
Câu nói này vừa dứt, cả đám bạn học xung quanh đều gật đầu đồng tình.
“Còn kinh ngạc hơn là… đối diện với lời nói gần như kiểu ‘hoang tưởng mất kiểm soát’ của cậu, vậy mà Tần Túc lại nghiêm túc lắng nghe còn cảm ơn cậu nữa! Thật sự đấy… quá bất ngờ. Nhưng nghĩ lại thì, nếu là Tần Túc thì, cũng đúng là phản ứng mà cậu ấy sẽ có.”
Dù Tần Túc vẫn luôn khiến bọn họ không thể đoán nổi, nhưng chẳng thể phủ nhận cậu ấy có một loại tu dưỡng rất đặc biệt, rất đáng quý.
Rõ ràng trên người toát ra khí chất lạnh lùng, kiểu người mà chỉ cần một sợi tóc thôi cũng khiến người ta thấy “không dễ chọc vào”. Trí tuệ vượt xa đám sinh viên bình thường như bọn họ, vậy mà vẫn cần cù chăm chỉ, cùng học hành, làm bài tập nhóm, tham gia hạng mục nghiên cứu với giảng viên để tích lũy tín chỉ.
Cậu ấy chưa từng thể hiện bất cứ thái độ khinh thường hay xa cách nào với bất kỳ ai trong lớp.Tất nhiên, tiền đề là không ai trong số họ dám đụng chạm gì tới Tần Túc.
Nói ra chắc chẳng ai tin, nhưng thật ra Tần Túc nhỏ tuổi hơn bọn họ.
Dù vậy… không ai dám vì điều đó mà coi thường cậu ấy cả.
Không phải vì cậu ấy trưởng thành sớm, mà là khí chất và thần thái tỏa ra từ Tần Túc khiến người ta hoàn toàn quên mất tuổi tác của cậu. Mỗi lần cậu ấy xuất hiện, cả đám gần như đều tự động nghiêm chỉnh lại, không hề dám lơ là.
Trong lớp, người theo dõi bộ truyện tranh 《Truyền Thuyết Tinh Tế》 không chỉ có mỗi Giang Lộ. Những tình tiết kỳ quái, kinh hoàng trong truyện từng khiến Giang Lộ sốc bao nhiêu, thì những người khác cũng sợ hãi bấy nhiêu chỉ là không ai dám nói ra mà thôi.
Vậy nên khi Giang Lộ thực sự dám dũng cảm nói ra mấy lời đó trước mặt Tần Túc, phản ứng của cả lớp mới mãnh liệt đến vậy. Nhưng vì có Tần Túc ở đó, ai nấy đều phải cố gắng kìm nén, đến mức cười cũng không dám cười.
Chỉ đến khi Tần Túc rời đi, cả đám mới dám nổ tung như ban nãy.
“Cái người đăng rồi xóa bài trên diễn đàn lần trước là cậu đúng không? Phong cách viết kiểu đó, giống y chang cậu luôn!”
Tiếng trêu chọc vang lên liên tục, khiến Giang Lộ chỉ muốn chui xuống đất trốn.
Bị cả lớp vây xem vì dám nói những lời “ngu ngốc ” với Tần Túc còn chưa đủ xấu hổ, giờ thì ngay cả việc lén đăng bài trên diễn đàn cũng bị đào lên nữa!
Cậu thật sự... quá mất mặt rồi.
“Các bạn học thân mến, tôi mời mọi người đi uống trà sữa, coi như chuộc lỗi cho vụ vừa rồi, được không?” – Giang Lộ đáng thương nhìn quanh đám bạn học, mặt đầy mong đợi.
Đáp lại cậu, lại là một tràng cười vang dội.
“Thôi khỏi trà sữa đi!”
“Thời tiết này nóng nực muốn chết, ăn kem hợp lý hơn nha ~”
Nghe vậy, Giang Lộ thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng coi như thoát nạn rồi. Lần sau... tuyệt đối không bao giờ dám nổi hứng “ngu ngốc” như vậy nữa. Dù sao cũng không phải ai cũng tốt bụng như Tần Túc, hay các bạn cùng lớp mà bao dung cho cậu.
Chung cư.
Khương Thành vừa nghe tiếng mở khóa bằng vân tay, lập tức đứng dậy nghênh đón: “Tần thiếu.”
“Khương trợ lý.” – Tần Túc thay giày xong, khi đi lên tầng hai thì quay lại nói – “Làm phiền Khương trợ lý lên đây một lát.”
“Vâng.” – Với bất kỳ ai trong Tần gia, việc chấp hành mệnh lệnh đã trở thành bản năng của Khương Thành.
Vài phút sau.
Dưới sự mời gọi của Tần Túc, Khương Thành thử ngửi từng lọ nước hoa được xếp gọn gàng trên giá. Khi anh vừa định mở miệng, Tần Túc đã lên tiếng hỏi:
“Khương trợ lý, anh cảm thấy loại nào mang lại cảm giác ‘lạnh lẽo’ nhất?”
Trong vòng mấy ngày, Tần Túc đã tập hợp tất cả những mùi hương có thể khiến người ta liên tưởng đến cảm giác lạnh buốt, lạnh lùng, trầm ổn, hoặc mang khí chất độc lập, sâu lắng. Dưới sự hướng dẫn từ vài bậc thầy điều phối hương hàng đầu qua video, anh đã điều chế ra nhiều công thức nước hoa khác nhau.
Và hiện tại, anh đang chọn ra sáu mẫu ưng ý nhất, muốn tham khảo thêm ý kiến người thứ hai. Đối với anh, Khương trợ lý lúc này tạm thời là “người thường” trong thế giới truyện tranh, cần được khảo sát về cảm nhận trực tiếp.
Dĩ nhiên, dù có dùng nguyên liệu hảo hạng và được các tiền bối hướng dẫn, nhưng Tần Túc cố tình điều chỉnh để mỗi lọ nước hoa này chỉ lưu hương ngắn ngủi khoảng 5 giây.
Bởi lẽ, thứ “tin tức tố” mà anh mang theo trên người chung quy vẫn chỉ là hàng giả. Nếu để người trong thế giới truyện tranh ngửi thấy quá lâu, rất dễ gia tăng tỷ lệ bị phát hiện thân phận. Hiện tại, anh chỉ cần hiệu ứng “đột nhiên bùng nổ” - “lập tức biến mất” đủ để tạo cảm giác chấn động rồi tan đi.
Khương Thành không hiểu vì sao, trước giờ Tần Túc chưa từng quan tâm tới mấy chuyện như điều hương, nay lại đột nhiên dốc lòng nghiên cứu, còn yêu cầu rất cụ thể về loại hương mang cảm giác... lạnh lẽo?
Yêu cầu này... quá gắt.
Chẳng lẽ Tần Túc cảm thấy bản thân vẫn còn... chưa đủ lạnh lùng? Mức kỳ vọng này với chính mình, quả thật hơi quá đáng rồi.
Không hiểu cũng không dám hỏi, Khương Thành chỉ im lặng làm theo. Sau khi ngửi lần lượt sáu lọ, cuối cùng anh chỉ vào một lọ và nói cảm nhận.
Trong lòng thầm mặc niệm cho những người sẽ phải “đối diện” với thứ hương này trong tương lai.
Tần Túc thấy Khương Thành chỉ vào đúng lọ anh đã chọn sẵn trong lòng, liền nhẹ gật đầu: “Tôi hiểu rồi. Cảm ơn.”
Khương Thành lập tức hiểu ý, gật đầu đáp: “Không có gì, đó là việc tôi nên làm.” Nói xong, anh thức thời rút lui khỏi phòng.
Khi quay lưng rời đi, Khương Thành vô tình nhìn thấy Tần Túc đang dán lên lọ nước hoa vừa chọn một con số duy nhất – “1”.
Khương Thành: “???”
Sao lại là ‘1’?
Chẳng phải nước hoa thường phải có những cái tên mỹ miều như “Sương mù sau cơn mưa”, “Vườn tường vi trên thảo nguyên”, hay “Cuồng hoan đêm khuya” gì đó à? (Edit: Cuồng hoan đêm khuyaaa chời ạ)
Ít ra cũng phải có cảm giác cao cấp và độc đáo một chút chứ!?
Quả nhiên, người nhà họ Tần... từ trên xuống dưới, tâm tư và logic suy nghĩ đều chẳng ai giống người thường cả.
Sau khi Khương Thành rời đi, Tần Túc cẩn thận chia phần nước hoa ra, cất vào những ống chứa nhỏ có điều kiện hòa tan riêng biệt. Một phần khác thì được nén lại, tạo thành “bom hương lạnh”, hiệu quả phát tác tuy ngắn ngủi, nhưng đủ để tạo cảm giác lãnh đạm đột ngột, mỗi lần chỉ kéo dài 5 giây.
Còn một tiếng nữa là đến nửa đêm.
Bộ trang phục mới đã được hoàn thành gấp rút, vừa kịp đem đi khử uế và nạp năng lượng. Sau khi xác nhận mọi thứ ổn thoả, Khương Thành dẫn người rút lui.
Còn lại 5 phút trước khi xuyên vào thế giới truyện tranh, vì không thể xác định chính xác nơi mình sẽ đáp xuống, Tần Túc đã mặc sẵn trang phục, đeo đủ đồ cần mang theo bên người.
Để kiểm nghiệm xem vật dụng thực tế có thể mang theo sang thế giới truyện tranh được không, anh cố ý chuẩn bị một chiếc rương màu đen trơn không có logo, kiểu dáng cao cấp, tinh tế, y như những sản phẩm thời đại công nghệ cao mà anh từng thấy ở thế giới bên kia.
Ánh sáng trắng quen thuộc hiện lên khi mở mắt ra, Tần Túc đã đứng trong ký túc xá mà truyện tranh thế giới phân phối.
【 Lại là đồ mới nữa à?! 】
Nhìn bộ đồ Tần Túc mang về từ thế giới thực, từ từng sợi vải đến từng đường cắt may đều toát lên sự xa xỉ mà kín đáo, 777 sững sờ đến mức bật thành tiếng. Nó lập tức thêm một dòng mới vào “Sổ tay công lược ký chủ” của mình:
“Để thu hút các nhân vật thì phải có gu thời trang cao cấp và tăng giá trị nhân khí, ký chủ không được mặc trùng trang phục lên sân khấu! (kèm bản nháp thiết kế.jpg)”
Phía sau là bản phác thảo 777 tự vẽ lại theo từng chi tiết trang phục của Tần Túc lúc này.
Vì KPI sinh tồn của ký chủ, nó quyết tâm dốc sức đến cùng.
“Ừ.” – Tần Túc nhàn nhạt đáp lời hệ thống, ánh mắt lại dừng ở tay phải trống không.
Không thấy chiếc rương đâu.
Chiếc rương... đã không xuyên qua được, chắc chắn bị giữ lại ở thế giới thực.
Nói cách khác, chỉ có vật mang trên người mới có thể truyền tống đến thế giới truyện tranh. Vậy thì vật ở thế giới này, liệu có thể mang ngược về thực tại?
Nếu không được... thì rắc rối rồi.
Mục tiêu ban đầu của anh là mang đặc sản “địa phương” từ truyện tranh thế giới về nghiên cứu, nếu không thể hiện thực hóa thì chẳng khác gì vứt đi một cơ hội trời ban.
Anh nhớ lại những vũ khí ở buổi lễ nhập học, có món nhỏ gọn tinh xảo, nhưng nếu xét về mức độ uy lực, vẫn là những món vũ khí lớn, có sức công phá mạnh mới đáng để mang về.
Tần Túc nghĩ đến chức năng “không gian” trong giao diện hệ thống.
Hiển nhiên, với lời nhắn “Hiện tại đến cả thi thể của ngài còn chứa không nổi đâu ~” mà hệ thống cố tình ghi thêm, anh đã hiểu: muốn mở được không gian trữ vật, dù là trong hay ngoài thế giới truyện tranh, đều cần trả giá bằng một lượng giá trị sinh mệnh khổng lồ, cái giá mà hiện giờ anh chưa thể gánh nổi.
Sau một hồi cân nhắc, anh tạm thời bỏ qua chuyện này.
Trước mắt, ưu tiên hàng đầu của anh là tăng giá trị sinh mệnh càng nhanh càng tốt.
Thu hồi suy nghĩ, Tần Túc mở miệng dặn: “Đổi cho tôi một miếng dán ngăn cách tin tức tố Alpha.”
Giọng vừa dứt, miếng dán xuất hiện trong tay anh.
Nhưng khiến 777 bất ngờ là Tần Túc không hề dán nó lên sau gáy, ở vị trí “tuyến thể” như thường lệ, mà chỉ im lặng nhét nó vào túi áo.
Càng kinh ngạc hơn, Tần Túc không hề rời khỏi ký túc xá để đi gây “thiện cảm” hay kiếm giá trị sinh mệnh như thường lệ. Thay vào đó, anh bình thản ngồi xuống ghế, tiếp tục gọi giao diện hệ thống, lật xem tư liệu về thế giới này.
【...Từ từ đã, cậu không định ra ngoài sao?! 】777 sốt ruột.
Nó nhìn dòng đồng hồ hiển thị chỉ còn 960 phút giá trị sinh mệnh, không kìm được nhắc nhở :
【 Hiện giờ có rất nhiều người đang tìm kiếm tung tích của cậu! Nếu cậu xuất hiện, chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều giá trị sinh mệnh đấy! 】
Dù ký chủ vẫn còn đủ thời gian sống cho hôm nay, nhưng làm gì có ai lại ghét có thêm điểm sinh mệnh đâu?
“Không đi.”
Tần Túc mắt không rời giao diện “quang não”, nhanh chóng đọc lướt qua thông tin hệ thống cung cấp, lãnh đạm từ chối lời khuyên.
Anh biết khi tư liệu của mình xuất hiện đầy rẫy ký hiệu “?”, cư dân bản địa chắc chắn sẽ nảy sinh hiếu kỳ. Hệ thống nói đúng, nhưng...
Không được.
Có lúc, anh cần phải đáp ứng sự kỳ vọng của “khán giả”.
Nhưng cũng có lúc, anh cần phải khiến họ khát khao không được thỏa mãn.
Càng muốn nhìn thấy anh mà không thấy, bọn họ càng bị kéo vào cơn đói khát tò mò. Cảm giác không thể chạm tới, không thể nắm bắt ấy, chính là công cụ duy trì hình tượng “thần bí khó đoán” của anh.
Buổi gặp mặt lớp chính thức là vào hai giờ chiều. Đến lúc đó, anh sẽ tự xuất hiện.
Và chỉ xuất hiện trước mặt các bạn học.
Trình diễn tin tức tố trước họ, rồi để họ tự lan truyền tin tức ra ngoài, hiệu ứng dây chuyền sẽ khiến cho cả trường nổ tung vì tò mò.
Một đồn mười, mười đồn trăm. Chỉ vì góc nhìn và cách truyền miệng khác nhau, tin đồn cũng sinh ra biến hóa cực lớn, dẫn đến vô số phiên bản truyền lưu khắp nơi.
Hiếm khi có người không thích hóng hớt, ở Học viện Quân sự số 4, ít nhất trong đám tân sinh, chỉ trong thời gian ngắn đã lan truyền vô số lời đồn về anh.
Tần Túc thu về lượng lớn giá trị “hảo cảm” từ cư dân bản địa.
Nhưng anh cũng không lo rằng sau khi rời ký túc xá sẽ bị người vây xem. Từ ký túc xá của anh đến phòng học, nơi diễn ra buổi gặp mặt của lớp chỉ mất khoảng năm phút.
Mà những người có thể “ngồi canh” anh, đa phần là tân sinh. Do thời gian gặp mặt của các lớp tân sinh là do nhà trường thống nhất sắp xếp, nên những người khác cũng sẽ phải đến lớp giống anh.
Về phần những học sinh khóa trên... để giữ thể diện “học sinh cao cấp” của mình, nhiều khả năng chỉ dám nhìn từ xa, sẽ không ảnh hưởng gì đến anh cả.
【? 】
Nó thật sự là “hoàng đế không vội, thái giám sốt ruột”!
Sau khi từ chối đề xuất của hệ thống, ánh mắt Tần Túc dừng lại trên ba chữ “thời kỳ mẫn cảm”, nét mặt như đang suy tư điều gì đó.
Theo giới thiệu của hệ thống về thế giới ABO, ngoài Beta ra, bất kể là Alpha hay Omega, mỗi tháng đều sẽ bước vào “thời kỳ mẫn cảm”, kéo dài từ 3 đến 7 ngày.
Cấp độ tin tức tố càng thấp thì thời kỳ mẫn cảm càng ngắn, cấp độ càng cao thì thời gian kéo dài càng lâu.
Trong thời kỳ này, bất kể là Alpha hay Omega, đều sẽ xảy ra hiện tượng bùng nổ tin tức tố. Thông thường, dù có tiêm thuốc ức chế thì trong ba ngày đầu cũng không thể xuất hiện trước mặt người khác. Những ngày sau, nếu đã tiêm thuốc ức chế, mới có thể hoạt động bình thường.
“Thời kỳ mẫn cảm sao……”
Để tăng cường ấn tượng trong lòng “khán giả” về anh và mọi thứ liên quan đến mình, khiến chỉ cần nhắc đến số “1” là người ta lập tức nghĩ đến vô số chuyện về anh.
Tần Túc không do dự, quyết định luôn ngày “phát tác” thời kỳ mẫn cảm của bản thân.
“Vậy thì bắt đầu từ mùng 1 đi.”
【Hả? Cậu đâu phải Alpha thật sự!】 Sao ngay cả thời kỳ mẫn cảm cũng chơi thật!
“Không sao cả.” Giọng Tần Túc bình thản, anh có thể không phải Alpha thật, nhưng nếu đã quyết định giả làm Alpha, thì những gì Alpha có, anh đều phải có đủ.
Muốn diễn, phải diễn cho trọn vai.
Cùng lúc đó, tại Học viện Quân sự số 4.
Từ khi thông tin nhập học của “Tần Túc” được công bố, không chỉ tân sinh mà đến học sinh khóa trên cũng xôn xao, nhiệt độ quan tâm nhanh chóng tăng vọt.
Dù trường quân sự rất rộng, nhưng điều đó cũng không thể ngăn được trí tò mò của đám học sinh đối với “Tần Túc”.
Học sinh khắp nơi lũ lượt hành động, hầu như chỗ nào cũng có người trông ngóng được gặp mặt “Tần Túc”.
Nhưng….
Học viện Quân sự số 4 vốn dành hai ngày đầu để tân sinh làm quen với môi trường mới, vậy mà trong khoảng thời gian ấy, đừng nói là gặp mặt Tần Túc, ngay cả cái bóng của anh cũng không ai thấy.
Dù đã có người tra ra được ký túc xá của anh, nhưng vì mỗi phòng chỉ có thể mở bằng ID cá nhân, người khác không thể vào, chỉ có thể quanh quẩn ở khu vực phụ cận, mong chờ giây phút Tần Túc bước ra ngoài.
Thế nhưng suốt hai ngày nay, Tần Túc chưa từng rời khỏi ký túc xá.
Không ai biết liệu khoảng thời gian đó, anh có thật sự ở trong phòng không.
Khi thời gian các lớp tân sinh chính thức gặp mặt càng lúc càng đến gần, đám tân sinh ngồi chờ quanh khu ký túc xá cũng dần dần giải tán.
Khi Tần Túc rời ký túc xá, quét ID thân phận bước lên đoàn tàu, bên trong khoang tàu chỉ có một mình anh.
Trên đường đi, tình hình diễn ra đúng như anh dự đoán, những học sinh khóa trên dù có mặt cũng chỉ quan sát từ xa, hoàn toàn không có ai tiến đến gần anh.
Tần Túc canh đúng thời gian, vừa lúc đến cửa phòng học, thì bên trong đã tụ tập đầy đủ các bạn học đang mong ngóng chờ đợi, đồng loạt quay đầu lại.
Ánh mắt mọi người như có sự ăn ý kỳ lạ, đồng loạt dừng lại trên người anh. Bọn họ "thèm thuồng" ngắm nhìn Tần Túc đã lâu, đến mức hận không thể dán luôn ánh mắt mình lên người anh, như thể trong mắt tự động bật kính lúp soi từng chi tiết.
Chỉ trong giây lát, đám tân sinh nhanh chóng phát hiện một sự thật rõ ràng đến mức gây chấn động:
Tần Túc... không dán miếng cách ly tin tức tố dành cho Alpha!!!