Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 169

Đã đến nước này rồi, anh quyết định cứ theo kế hoạch: vào phòng thay đồ, đổi thường phục.

Sau đó bước ra quét mắt một vòng các học sinh, mặt không đổi sắc để lại một câu:

“Giải tán.”

Rồi xoay người rời đi, thành công ẩn mình.

Khi trận thứ ba bắt đầu, giáo viên quản lý đã định mở cửa phòng mô phỏng thực chiến.

Anh chỉ muốn đi thật nhanh, kẻo bị giáo viên quản lý bắt gặp.

Tránh làm lộ ra trước mặt ban 6 sự thật anh chính là “phản đồ”. Thôi chỉ cần anh nhanh chân, thì cả tiếng chửi mắng cũng chẳng đuổi kịp.

Quan trọng hơn, sau mấy tiếng đồng hồ duy trì mức tập trung cao độ, đầu anh đã đau như muốn nứt ra.

Dù về sau chỉ là thao tác trên diện rộng, khiến bầy Xích Cánh Trĩ Quạ khó tấn công hơn.

Thì anh cũng không muốn tiếp tục tiêu phí thêm nửa phần tinh lực để ứng phó sự cố.

Dây thần kinh đau đến mức như muốn nổ tung, Tần Túc ép buộc bản thân đè nén nếp nhăn giữa mày.

Khớp hàm nghiến chặt, môi mím lại không thốt thêm một chữ, thần sắc lạnh lẽo.

Học sinh ban 6 vẫn hình chữ X, người thì nằm, người thì ngồi. 

Một giây trước nghe thấy tiếng lạnh như băng của Tần Túc: “Giải tán.” 

Một giây sau đã thấy Tần Túc thay thường phục, cả người tản ra khí thế lạnh lùng rời đi.

Ban 6: “……”

Hồi lâu sau, mới có người khe khẽ nói:

“Lớp trưởng mặt lạnh đến mức tôi còn không dám thở mạnh… Đây là tình huống gì vậy?”

“Có lẽ… là không hài lòng với kết quả huấn luyện?”

“Chắc vậy rồi, trong sáu trận, tôi chỉ hoàn thành bốn nhiệm vụ.”

“Tôi ba lần.”

“Tôi một lần.”

“Tôi hai lần.”

“Tôi… trắng tay.”

“……”

“……”

499 người mà số người hoàn thành nhiệm vụ mỗi lần đều chưa đến một nửa.Lớp trưởng nào nghe xong cũng chỉ biết lắc đầu.

Khó trách Tần Túc lại lạnh lùng đến vậy, chung quy vẫn là bọn họ kéo chân sau.

‘ Với thành tích thế này, sao xứng đáng với Tần Túc.Chỉ vì tránh làm tổn thương bọn họ? Mà Tần Túc phải giấu đi kết quả của mình’

‘ Lần sau… bọn họ nhất định phải nỗ lực hơn! ’

【 Nói thật, Tần Túc một mình dùng quang não thao túng nhiều thiết bị như vậy.Lại còn phải thường xuyên chọn người may mắn để huấn luyện thêm.Vừa hao tổn sức lực, vừa hao tâm trí. Trong khi mọi người thì biểu hiện chẳng tốt đến thế.Cái giá phải trả và hồi báo chênh lệch quá xa, không vui cũng là bình thường. 】

【 Sang tới trận sau, trạng thái cả lớp đều xuống dốc.Ngay cả đại lão cũng đã hạ thấp độ khó công kích, vậy mà thành tích vẫn không lý tưởng. Ai… 】

【 Nhưng mà… đâu phải ai cũng là thiên tài.Tần Túc cũng không cần đặt yêu cầu quá cao với bọn họ. 】

【 Nếu bây giờ đã chậm trễ thế này? Lúc ra chiến trường thì phải làm sao? Chẳng lẽ lại để có người tử vong như các lớp khác à? 】

Giữa lúc làn đạn chia hai phe tranh cãi kịch liệt, giáo viên quản lý xuất hiện.

“Ồ?” Giáo viên vẻ mặt ngơ ngác: 

“Các em đây là làm sao vậy?”

Trong sân mô phỏng thực chiến, học sinh ban 6 nằm la liệt thành một mảng.

“Không có gì đâu ạ.”

“Thầy… sao thầy lại tới đây?”

Nghĩ tới việc biểu hiện từng người khiến Tần Túc không hài lòng.Mọi người đều chán nản, hứng thú giảm hẳn.

Giáo viên quản lý đảo mắt một vòng, không thấy bóng dáng Tần Túc, liền nghi hoặc hỏi:

“Lớp trưởng Tần Túc đâu?”

“Đi rồi.” 

Hạ Mục Chi đứng dậy, lễ phép đáp: 

“Thầy tìm lớp trưởng bọn em có việc gì sao?”

“À, là thế này. Thầy chỉ muốn xác nhận chuyện lớp các em đã dùng tới 10.000 máy bay (phi hành khí) ngụy trang, có phải số liệu bị sai không.”

10.000 máy bay ngụy trang đã được hệ thống ghi lại. 

Không thấy Tần Túc ở đây, giáo viên quản lý chỉ còn cách hỏi thẳng các học sinh khác:

“Các em thật sự đã dùng 10.000 máy bay ngụy trang?”

10.000 cái?!

Nghe con số ấy, cả ban 6 đều ngơ ngác.

Ở trong trận họ chỉ biết số lượng mỗi lần một đều tăng lên.Chứ thật sự không rõ tổng cộng lại nhiều đến thế.

“Thầy, xin chờ một lát.” 

Hạ Mục Chi nói xong liền quay sang hỏi các bạn cùng lớp để xác nhận.

Hạ Mục Chi dò hỏi từng người, cả lớp hai mặt nhìn nhau. 

Bọn họ biết mình không hoàn thành mong đợi nên chẳng dám quấy rầy Tần Túc nữa.

Nhưng mỗi trận phải cực khổ giết bao nhiêu con Xích Cánh Trĩ Quạ thì đương nhiên đều nhớ rõ.

Phụ trách thống kê, Hạ Mục Chi rất nhanh phát hiện: ngoại trừ số dư thêm ra, mọi người đều được chia đều. 

Không tính con Xích Cánh Trĩ Quạ đầu đàn, tổng cộng chính xác là 10.000 con.

Nhưng nhìn trên quang não lại hiện số liệu 10.001, Hạ Mục Chi do dự:

“Thầy, có chắc không phải 10.001 máy bay ngụy trang?”

“Để thầy xem lại.” 

Giáo viên nghe vậy cũng không dám chắc, lập tức mở quang não kiểm tra:

“Em nhìn đi, thầy đã nói rồi.Đúng 10.000 cái.”

Bình Luận (0)
Comment