...
“Hôm nay tạm thời đến đây thôi. Ngày mai lúc 8 giờ 30 sáng, mong các bạn học sinh đến đúng giờ tại phòng học của môn Nghiên cứu Trùng tộc. Nếu có vấn đề gì, thầy rất hoan nghênh các em đến hỏi bất cứ lúc nào.”
Sau khi trợ lý rút khỏi hội trường, kết thúc phần "chào mừng tân sinh", Trương Minh Lãng tuyên bố buổi gặp mặt kết thúc: “Các em học sinh, hẹn gặp lại trong tiết học Phân tích chiến thuật vào ngày kia.”
Để rèn luyện khả năng chiến đấu thực tế cho học viên, trong tuần thứ tư kể từ khi nhập học, mỗi môn học tại trường đều kéo dài nguyên một ngày. Lớp của chủ nhiệm Trương Minh Lãng sẽ bắt đầu bằng môn Phân tích chiến thuật.
“Tạm biệt thầy.”
“Trương lão sư, tạm biệt.”
“Lần sau gặp lại thầy nha ~”
...
Ngay từ đầu, vì Tần Túc chủ động chào hỏi Trương Minh Lãng, khiến các bạn học trước đó vẫn tưởng Trương Minh Lãng chỉ là một Beta bình thường, giống như đại đa số Beta bình dân khác, nhờ học hành cực khổ mới leo lên được vị trí chủ nhiệm lớp, đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Cả lớp đều lần lượt đến chào tạm biệt thầy.
Trương Minh Lãng thì lại không quá để tâm đến thái độ của học sinh.
Trong mắt ông, mình chỉ là một người già sống đủ lâu, từng ra chiến trường cứu người, có mối quan hệ tốt với đồng đội. Trước đây từng dạy dỗ không ít học trò, trong đó có nhiều người đã trở thành nhân tài kiệt xuất. Nhưng chuyện đó vốn không liên quan gì đến ông, người khác có coi trọng ông hay không, ông đều thấy bình thường. Ông chỉ là một ông già có thời gian rảnh thì thích viết lại những trải nghiệm trên chiến trường năm xưa mà thôi.
Trương Minh Lãng rời khỏi phòng học chưa đến ba giây, Tần Túc đã đứng dậy, lặng lẽ rời đi.
Anh không muốn các bạn học biết rằng, anh không thể tham gia bất kỳ hoạt động nào vào buổi sáng, vì thế anh không đuổi theo chủ nhiệm lớp ngay trước mặt mọi người.
Về sau, các bạn học chỉ có thể thông qua “người thứ ba” để biết được việc này, từ đó mà nảy sinh đủ loại suy đoán.
Lại nói, vì học cùng lớp với Hạ Mục Chi, những lời bàn tán về Tần Túc, dù muốn hay không chỉ cần không bị điếc thì đều có thể nghe thấy.
Tất cả những lời bàn tán đó đều bị hệ thống ghi lại, và đưa vào màn hình truyện tranh.
Lượng “nhiệt” này không chỉ đơn giản là nhiệt độ, mà còn gắn chặt với giá trị nhân khí - độ nổi tiếng trong thế giới truyện tranh.
Nhưng mà chính bởi vì Tần Túc cố ý trì hoãn ba giây mới rời khỏi lớp, mà ngay khi vừa bước ra khỏi cửa, anh liền gặp phải một “chướng ngại vật”.
“......”
Đứng chắn ngay trước mặt là Hạ Ôn Viễn.
Nhìn thấy người đứng chặn mình, Tần Túc lập tức nghĩ tới những làn đạn đã từng lướt qua, hiểu ngay đối phương rõ ràng là đang nhằm vào mình.
Anh cũng có chút tò mò, không biết Hạ Ôn Viễn tìm mình có chuyện gì.
Tần Túc hơi rũ mắt, ánh nhìn lạnh nhạt. Anh ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Hạ Ôn Viễn. Thần sắc lạnh lùng, hoàn toàn không có ý định lên tiếng trước. Trong cuộc giằng co kiểu này, ai mở miệng trước người đó sẽ mất thế thượng phong.
Quan trọng là, Tần Túc biết rõ Hạ Ôn Viễn vì cái cách mà Hạ Mục Chi nhìn anh, mà sinh ra địch ý. Còn về việc Hạ Ôn Viễn muốn gì khi chủ động tìm đến anh.Trong lòng anh không rõ, cho nên cứ giữ thái độ án binh bất động, lấy bất biến ứng vạn biến.
Chỉ là một cuộc giằng co ngắn ngủi chưa tới ba giây, nhưng vì một bên là Tần Túc nhân vật “phong vân” từ ngày đầu nhập học nên tin đồn lập tức lan ra khắp nơi. Những học sinh hóng chuyện không ít chút nào.
Huống hồ đối tượng còn là Tần Túc, khiến cho “đám ăn dưa” trong lòng ngứa ngáy, tò mò đến phát điên, lập tức rủ nhau đi hóng chuyện trong âm thầm.
【Tu La tràng??? Tôi chuẩn bị bỏ hết đồ ăn ra rồi đây.】
【Cười xỉu, nhìn bộ dạng các bạn học cứ như đang diễn vở kịch của tôi vậy. Ai cũng giả vờ bình thường, nhưng lại không hề bình thường. Cuối cùng vẫn chọn vừa sợ vừa tám chuyện.】
【Vậy còn đợi gì nữa? Dưa thì vẫn phải ăn (gặm gặm). Chúng ta mấy đứa ham hố là thế đấy (cười tươi).】
【Lăn đi lăn lại, quả dưa ngọt ngào lại đùng một cái lăn tới trước mặt, hẹn hò nhau cùng gặm gặm gặm ~ hí hí. Ai có thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của quả dưa này cơ chứ?】
【Liếc mắt nhìn qua, bốn nhân vật chính như bốn viên kẹo ngọt đủ sắc màu xếp từ dưới lên, trông chẳng khác gì một chuỗi hồ lô đường sáng loáng thật sự hài chết mất! Ha ha ha ha~】
Nhìn như đang đối mặt giằng co với Hạ Ôn Viễn, biểu cảm cả hai đều lạnh lùng không gợn sóng, kỳ thực Tần Túc lại đang lén lút dùng khóe mắt quan sát làn đạn cùng đám đông ăn dưa. Anh phát hiện nhóm vai chính bốn người đã an vị xong xuôi, trong lòng không khỏi thầm lẩm bẩm một tiếng.
Quả nhiên, trên đời này chẳng ai cưỡng lại được sức hấp dẫn của chuyện bát quái. Ngay cả Hạ Mục Chi người luôn tỏ ra trầm ổn cũng sẽ ăn dưa.
Mà?
Anh từ nhỏ đến lớn đã thích giả vờ mặt không cảm xúc, thực ra trong lòng rối như tơ vò. Ngoại trừ khi thực sự tức giận, thì chưa bao giờ thực sự yên tĩnh cả.
Ở khúc cua phía trước, Samuel từ sau bức tường vươn cổ thật dài, mắt mở to lấp lánh, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào của "quả dưa" này.
Trên đầu cậu ta là kiểu tóc mái bằng gọn gàng, khom người nấp vào góc khuất cùng Lận Nhân, người đang khoanh tay áp sát tường. Trên đầu Lận Nhân là vài sợi đuôi tóc màu tím lam lòa xòa rũ xuống là của Laris. Hạ Mục Chi thì nghiêng người đứng thẳng, mái tóc đỏ rực chen chúc với tư thế y hệt các đồng bạn.
Hạ Ôn Viễn: “......”
Năm giây trôi qua, Hạ Ôn Viễn vẫn đứng cách Tần Túc một bước. Bị Tần Túc quét mắt nhìn với khí áp lạnh băng, nụ cười trên mặt cậu ta đã bắt đầu không giữ nổi.
Cố tình Tần Túc lại cực kỳ “vững vàng”, biểu cảm lãnh đạm không hé lộ chút cảm xúc nào. Trong ánh mắt anh, Hạ Ôn Viễn chẳng qua cũng chỉ là một kẻ chẳng đáng để nhắc đến.
Loại lạnh nhạt này, nói trắng ra cũng chẳng khác gì sự khinh thường.
Điều đó khiến lòng Hạ Ôn Viễn cực kỳ bực bội. Ngoại trừ Hạ Mục Chi, đây là lần đầu tiên có người dám nhìn cậu ta bằng ánh mắt như vậy, mà cậu ta vẫn còn phải cố gắng nặn ra nụ cười.
Với Hạ Mục Chi thì cậu ta cam tâm tình nguyện. Còn với Tần Túc cậu ta bắt buộc phải làm thế.
Ai bảo Tần Túc cái gì cũng bình thường, vậy mà luôn khiến người ta dè chừng, chẳng ai dám xem nhẹ.
Biết rõ có vô số người đang âm thầm theo dõi, Hạ Ôn Viễn đành hít sâu một hơi, hạ mình mở lời trước: “Ngày hôm đó…”
Cậu ta cố ý kéo dài âm cuối, nhưng vẫn chẳng thấy được chút biểu cảm tò mò nào từ Tần Túc, như thể bất kể cậu nói gì, đối phương cũng sẽ chẳng mảy may để tâm.
"Ngày hôm đó"?
Tần Túc nghe vậy thì trong đầu nhanh chóng lướt qua tất cả những lần từng gặp Hạ Ôn Viễn, tập trung suy đoán "ngày đó" rốt cuộc là khi nào. Nhưng với chính Hạ Ôn Viễn đang đứng trước mặt, anh chỉ giữ phép lịch sự tối thiểu nhìn thẳng vào mắt, tỏ vẻ đang lắng nghe.
“Tôi thấy.” Nét mặt Hạ Ôn Viễn vẫn tươi cười rạng rỡ, “Chỗ nhà kính trồng hoa ấy.”
Tần Túc: “......”
Thì ra chỉ là lần đầu gặp mặt.
Giờ có bình luận xác nhận, lại thêm nhân vật chính lên tiếng xác minh, thì đúng là hôm ấy sau gốc đại thụ, người lộ ra nửa thân quả nhiên là Hạ Ôn Viễn. Lúc đó bình luận còn nhắc đến “Ôn đệ”.
Nhưng ánh mắt Tần Túc vẫn lạnh nhạt như trước, không hề mang theo chút dò hỏi hay quan tâm nào. Hạ Ôn Viễn đành tiếp tục diễn kịch: “ Anh đang nhìn bọn họ.”
Tần Túc: “......”
Ờ.
Tần Túc thực sự chẳng hứng thú với việc Hạ Ôn Viễn lặp lại mấy chuyện cũ rích. Chỉ thấy cậu ta thật ồn ào, làm chậm trễ bước chân đang định đi tìm chủ nhiệm lớp, đúng nghĩa là đang phí phạm thời gian sống quý giá của anh.
“Cái gì? Lần đó Hạ Ôn Viễn cũng có mặt à?! Cậu ta nhìn chằm chằm bọn mình chỗ nào vậy?!” Samuel đang ăn dưa đến mức chính mình cũng bị cuốn vào thì thầm hoảng hốt.
“Hư……” Lận Nhân nhanh tay bịt miệng Samuel, ngăn cản cậu nói thêm.
Laris không nói gì, nhưng gương mặt hiện rõ sự khó chịu.
Hạ Mục Chi sau khi biết bản thân từng bị kẻ này lén theo dõi, chỉ cảm thấy rùng mình.
Hạ Ôn Viễn biết khó mà lui, lại tiếp tục lên tiếng: “Tôi rất hiểu rõ từng người trong bọn họ.”
Chẳng ai có thể từ chối một người chủ động giúp đỡ mình. Hạ Ôn Viễn đem tất cả kinh nghiệm từng thuận lợi trong quá khứ áp dụng lên người Tần Túc.
Tần Túc thì sao? Anh không phản ứng như mong đợi của đối phương, chỉ lạnh nhạt chờ xem cậu ta còn định nói gì.
“Không biết, anh có cần tôi giúp gì......”
Tần Túc: “......”
Phá án rồi.
Hạ Ôn Viễn rõ ràng là muốn đối phó ba người còn lại trong vai chính, nhưng không muốn mang tiếng xấu “làm hại đồng đội” của Hạ Mục Chi. Hoặc là, cậu ta chẳng có đủ thế lực để ra tay trực diện, nên cần mượn sức của người khác.
Nếu anh nhận lấy “thiện ý” này của Hạ Ôn Viễn, ba người kia mà bị loại bỏ, Hạ Ôn Viễn vẫn có thể quay sang tranh công với anh, thoát khỏi mọi trách nhiệm.
Tới khi đó, trong mắt Hạ Mục Chi, anh lại thành ra “kẻ cướp đi người thân bên cạnh”.
Hạ Ôn Viễn thì được lợi đủ đường, còn danh tiếng của anh thì thành rác rưởi.
Đúng là một mũi tên trúng năm con chim.
Đáng tiếc.
Tần Túc anh không có thế lực trong thế giới truyện tranh này, cũng chẳng có thù hằn gì với vai chính.
Muốn tính kế anh? Nằm mơ.
Nói gì thì nói, anh cũng vừa âm thầm thỏa mãn trí tò mò của mình, cũng đã thu hoạch được một loạt “làn đạn bạo phát” coi như bù đắp cho thời gian bị làm phiền vì Hạ Ôn Viễn.
Tần Túc hơi nheo mắt, khóe môi cong cong, bất ngờ cắt ngang lời Hạ Ôn Viễn đang định nói: “So với bọn họ……”
【 Tới rồi! 】
【 Cảnh báo năng lượng cao! Đại lão rốt cuộc cũng lên tiếng rồi! Mọi người đoán thử xem, liệu đại lão sẽ nhận lời giúp đỡ Ôn thần làm tay sai? Hay là sẽ thẳng thừng từ chối không nể tình? 】
“?”
Ngay khi Hạ Ôn Viễn vừa có cảm giác rằng cuối cùng Tần Túc cũng chịu mở miệng, thì một giây sau đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng kia vang lên:
“Tôi thấy cậu… còn thú vị hơn.” (Edit: “….”)
Tần Túc cố ý để nhóm bốn người vai chính nghe được câu này.
Vì với những thông tin tuyến chính, tài liệu, kinh nghiệm mà anh lấy được từ tay Hạ Ôn Viễn, sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc phải mò mẫm trong thế giới truyện tranh mà anh chỉ hiểu có 1%.
Hy vọng sau khi nghe câu đó, nhóm vai chính sẽ hiểu, anh không hề có địch ý gì với họ cả. Vẫn là câu nói kia: anh không muốn độc chiếm màn ảnh phía trước, chỉ đơn giản là muốn “ké” chút thời lượng xuất hiện, hoàn toàn không mong họ sinh lòng đề phòng với mình.
“Ha???”
Một câu trả lời hoàn toàn vượt ngoài dự đoán, khiến khuôn mặt vẫn gắng gượng nở nụ cười giả tạo của Hạ Ôn Viễn lập tức nứt toác. Cả đầu cậu ta trở nên trống rỗng, mất luôn khả năng kiểm soát ngôn ngữ và biểu cảm.
Hạ Ôn Viễn vốn nghĩ rằng mình sẽ bị Tần Túc từ chối bằng lý do “cậu không đủ tư cách làm việc cho tôi.”
Nhưng trăm triệu lần cũng không ngờ được rằng Tần Túc lại trả lời như vậy...
Khiến đầu óc cậu ta rối bời, nghẹn họng nhìn trân trối, không thốt nên lời.
Những lời lẽ vốn đã chuẩn bị kỹ lưỡng để thuyết phục sau khi bị từ chối, giờ phút này hoàn toàn chẳng còn chỗ dùng. Cậu ta như bị Tần Túc đánh úp bất ngờ, đứng đơ tại chỗ rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Cùng lúc đó, trong khu bình luận ngập tràn dấu hỏi, khán giả trước màn hình cũng kinh ngạc đến mức suýt rớt cằm ra khỏi màn hình.
【???】
【Thế giới này chuyển thể sang thể loại huyền huyễn rồi hả?】
【Đây là gì vậy? Tình tiết kiểu thần tiên gì thế này?】
【Sốc tới mức không biết mình là ai, đang ở đâu, vừa rồi đã nghe cái gì mà lòng run lẩy bẩy】
【Có đôi khi đầu óc tôi không kịp tiếp nhận hết thông tin vì tai quá thính, dẫn đến rối loạn chức năng xử lý (mặt nạ đau khổ)】
【Cái này tính là gì? Một đại lão đang đứng giữa lựa chọn chấp nhận hay từ chối, đột nhiên... “phản sát” luôn kẻ chủ động tiếp cận mình?】
【Không hổ danh đại lão! Chỉ với một câu ngắn gọn đã khiến một Ôn thần tràn đầy tự tin phút chốc rối loạn nội tâm】
【Ôn thần đứng hình.jpg】
【Tần Túc quả không hổ danh, vừa ra tay liền chọn cách không ai nghĩ tới để ‘kết liễu’ một trận thi đấu】
“......”
Đám học sinh ẩn mình trong bóng tối nghe lén cũng kinh ngạc không kém Hạ Ôn Viễn, người đang ở ngay hiện trường bị “tấn công” bất ngờ.
Tần Túc vừa dứt lời chưa tới một giây, không để bất kỳ ai có thời gian để phản ứng hay tiêu hóa, liền ưu nhã xoay người, mang theo lượng lớn bình luận vừa mới tăng vọt nhờ màn kịch ngắn ngoài dự kiến, bình tĩnh rời đi.
Quá tốt rồi. Tuy bị Hạ Ôn Viễn làm trễ mất chút giá trị sinh mệnh, nhưng anh đã nhanh chóng “thu hồi vốn” nhờ tận dụng chuyện bát quái vừa rồi.
Đối mặt với một người có ý định dùng chiêu “một mũi tên trúng năm con chim” để giăng bẫy mình như Hạ Ôn Viễn, Tần Túc chọn cách từ chối thẳng thừng và dứt khoát rời đi, không nể mặt.
Tuy anh là một người vị khách đến từ thế giới khác, vốn là “quả hồng mềm” đích thực, nhưng khi điều kiện cho phép, anh vẫn có phần kiêu ngạo và cá tính riêng của mình.
Một lúc sau, khi nhóm học sinh ăn dưa đã dần định thần lại, thì bóng dáng của Tần Túc đã biến mất khỏi tầm mắt họ.
Về phần người bị “đánh úp” Hạ Ôn Viễn...
Cậu ta chỉ đứng yên nhìn chằm chằm vào nơi Tần Túc vừa rời đi, không biết đang nghĩ gì.
Mọi người: “......”
Không hổ là Tần Túc thần bí khó dò, tâm tư thật sự khiến người ta hoàn toàn không đoán nổi nửa phần!
Mà cũng chính vì vậy, câu hỏi được đặt ra là: “bọn họ” trong lời nói của Hạ Ôn Viễn rốt cuộc là ai? Nếu kết hợp với những từ khóa như “ngày đó”, “nhà kính trồng hoa”, v.v... liệu có thể suy luận được điều gì chăng?
Mọi người lúc này mới ngơ ngác nhận ra:
“……”
Phi!
Quả dưa này… khó mà chín được!
“A… cái này…” Samuel vẫn giữ tư thế ngồi xổm, đối diện với tình huống rối như tơ vò này, nhất thời chẳng biết nói gì cho phải.
“Đổi cách nói khác đi.”
Lận Nhân lách khỏi cánh tay Laris, đứng thẳng dậy, nghiêm túc hỏi cả nhóm một câu làm lung lay tinh thần:
“Các cậu nghĩ thử đi chuyện này có được xem là… bọn mình thua Hạ Ôn Viễn không?”
Hạ Ôn Viễn luôn là một đám mây đen treo lơ lửng trên đầu bọn họ, mãi không xua đi được. Mà câu: “So với các cậu, tôi càng hứng thú với Hạ Ôn Viễn hơn” lại cứ như một lời nguyền, lặp đi lặp lại trong đầu từng người.
“Chậc.”
Laris nhướn mày nhìn Lận Nhân, giọng điệu mất kiên nhẫn:
“Nhân Nhân, cách nói của cậu… thật sự làm người ta rất khó chịu đấy.”
“Cho nên…”
Hạ Mục Chi giơ tay lên đầu hàng, mặt mũi bối rối:
“Chúng ta rốt cuộc thua ở điểm nào chứ?”
Câu nói vừa dứt, bốn người nhìn nhau, đồng loạt hoài nghi nhân sinh.
Rốt cuộc thì, Hạ Ôn Viễn có gì hơn người?!
【Đại lão Túc: Một câu nói khiến cả thế giới truyện tranh lẫn ngoài màn hình đều nghẹn họng, không thiết tha gì chuyện ăn uống.】
【Cười ngất, đại lão đúng là nhân vật quy ần giang hồ, một bước thăng thiên, chỉ thiếu mỗi bảng vàng ghi tên thôi (mặt chó)】
【Tổ cầu vồng bốn người: hả?】
【Bốn người: Phát ra tiếng kêu tuyệt vọng vì bị đại lão "bắt nạt".】
【Bốn người: Toàn thân toát lên khí chất "không phục Hạ Ôn Viễn.jpg"】
Thấy làn đạn toàn màn hình đều đang bàn tán chuyện đó, Tần Túc:
“……?”
Khoan đã, đây là trọng điểm sao?
Trọng điểm chẳng phải nên là anh, Tần Túc, không hề có địch ý với bốn người họ mới đúng chứ?!
Thật quá đáng! Đúng là anh tự mở cửa ra ngoài quá sớm, rồi còn lịch sự quay về nhà!
Bị mạch suy nghĩ trừu tượng đến khó hiểu của nhóm nhân vật chính làm cho suýt ngất xỉu, Tần Túc đành âm thầm hít sâu vài hơi, cố đè xuống cảm xúc đang dâng trào.
Giờ thì việc đã tới nước này, trước tiên phải giải quyết chuyện anh không thể xuất hiện trong thế giới truyện tranh trước 12:00 đã.
Tuy thời gian có hơi trễ một chút, nhưng vì đã quen thuộc với bản đồ trường quân sự số 4, nên Tần Túc nhanh chóng tìm được văn phòng của Trương Minh Lãng.
“……Vậy nên,” sau khi chào hỏi ngắn gọn và trình bày rõ ràng sự việc, Tần Túc kết luận,
“Thầy Trương, để tránh cho vấn đề liên quan đến tin tức tố gây ảnh hưởng tới bạn học khác, các chương trình học trước 12 giờ, thực xin lỗi em xin phép tạm thời không tham gia.”
Anh không nói chắc chắn, mà cố ý để lại đường lui bằng cách nhấn mạnh từ “tạm thời”.
“Đương nhiên.”
Tần Túc không quên bổ sung một câu đảm bảo:
“Mặc kệ nội dung học hàng ngày, huấn luyện, hay thậm chí chiến trường về sau, thì vấn đề tin tức tố của em cũng sẽ không biến thành trở ngại.”
Trương Minh Lãng hoàn toàn bầt ngờ, Tần Túc sẽ chủ động xuất hiện trước mặt ông, lại càng không ngờ tới trò ấy lại nghiêm túc nói ra một đoạn như vậy.
Trương Minh Lãng: “…Đợi chút, để thầy suy nghĩ đã.”
“Vâng.”
Tần Túc bình tĩnh đáp, không hề thúc giục thầy giáo ra quyết định ngay lập tức. Cả người anh toát lên khí chất thản nhiên, dường như kể cả nếu không được đồng ý, anh cũng đã có phương án dự phòng để đạt được mục đích.
“……”
Trương Minh Lãng lặng lẽ quan sát tâm thái điềm nhiên của Tần Túc.
Nghĩ đến lý do là “vấn đề tin tức tố”, rồi nhớ lại từ sau lễ khai giảng tới nay các hành vi của Tần Túc ông lập tức liền hiểu rõ.
Thì ra việc Tần Túc không xuất hiện trong hai ngày đầu tiên, khoảng thời gian được trường cho phép để tân sinh làm quen, là bởi vì trò ấy đã biết rõ tin tức tố của mình quá đặc biệt và bá đạo, nên chủ động tránh mặt để không ảnh hưởng đến sự an toàn của các học sinh khác.