Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 173

……………

777 lại nói: 【 Nhưng Nguyễn Thành Diệp không ngờ tôi lập tức ký kết với cậu.Không để lại cho hắn ta một cơ hội nào. Rất nhiều bình luận trên mạng tung hô hắn ‘một kẻ điên cuồng ngoài vòng pháp luật’.Khiến giá trị sinh mệnh của hắn bùng nổ tăng lên nhanh chóng chỉ trong chốc lát. Số giá trị sinh mệnh còn lại đã chống đỡ hắn sống đến tận bây giờ. 】

Tần Túc khẽ đáp: “...... Hiểu rồi.”

Bóng ma ẩn dưới ánh mặt trời, còn khủng khiếp hơn trong tưởng tượng. 

Tội ác của Nguyễn Thành Diệp chồng chất.Thế mà vẫn có người mù quáng đi theo, điều đó cũng không khiến Tần Túc bất ngờ.

“Lúc ký chủ trước bị Nguyễn Thành Diệp giết, hắn ta bao nhiêu tuổi?”

777: 【 23 tuổi nha, sao vậy? 】

“...... Không có gì.”

Đôi mắt Tần Túc thoáng tối lại.

Hệ thống rời khỏi cơ thể, giá trị sinh mệnh thu được sẽ không biến mất, mà vẫn tiếp tục tồn tại.

Chẳng qua, dựa theo lời hệ thống nói, cùng với những gì bản thân nhìn thấy từ giá trị sinh mệnh còn sót lại.Và trạng thái thân thể của Nguyễn Thành Diệp.

Lại kết hợp với thời điểm anh bị trói buộc bước vào thế giới này, có thể suy ra: 

Nếu không có hệ thống, giá trị sinh mệnh tồn tại sẽ chẳng kéo dài được bao lâu.Sau đó ký chủ sẽ nhanh chóng già đi, trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại.

Giống như đem một đời người rút ngắn lại, dồn tất cả vào phần thời gian cuối cùng.

Khiến cơ năng cơ thể suy yếu với tốc độ gia tốc kinh khủng. 

(gia tốc: độ tăng giảm vận tốc trong một đơn vị thời gian của một vật đang chuyển động.)

Ngược lại, chỉ cần anh tích lũy đủ nhiều giá trị sinh mệnh, đến mức tương đương tuổi thọ trung bình của một đời người ở Trái Đất.

Thậm chí là mấy đời gộp lại, thì tất nhiên tốc độ suy yếu cơ năng sẽ giảm xuống.

Đến lúc đó, cho dù không có hệ thống anh vẫn có thể trường thọ.Sống lâu chẳng kém gì người tinh tế, thậm chí còn dài lâu hơn.

“!”

Trong lúc suy nghĩ, Tần Túc đã tự vẽ cho mình một chiếc “bánh” vừa to vừa tròn lại còn thơm ngào ngạt.

Ai bảo “bánh” vẽ không thể no bụng? 

Nghĩ đến thôi cũng thấy hứng khởi. Giờ phút này anh cảm thấy vai không mỏi, đầu không đau.

Một hơi còn có thể luyện thêm với mấy trăm học sinh của ban (6). (Edit: ban 6 khóc thét..)

Mộng tưởng quá tốt đẹp, nhưng hiện thực lại làm cảm xúc phấn chấn của Tần Túc chỉ kéo dài được vài phút. 

Sau khi tắm rửa, thay áo ngủ, cơn đau đầu lại như muốn nứt toác.

Muốn nghỉ ngơi cho hoàn hảo, Tần Túc hiếm khi không leo lên giường phụ, mà trực tiếp lên giường chính.

Nằm nghiêng, hai tay đặt trước bụng. Trong khoảnh khắc nhắm mắt, anh chìm ngay vào giấc ngủ, hô hấp đều đặn.

“Bánh” gì đó...

Dù sao cũng là anh tự vẽ, lúc sau lại vẽ ăn thêm lần nữa vẫn còn kịp.

——

Sân huấn luyện.

Sau khi Tần Túc rời đi, cả ban 6 tập thể rơi vào trạng thái buồn bã suốt một quãng thời gian dài.

Tinh thần lẫn thể chất đều kiệt quệ, lê bước ra khỏi phòng mô phỏng thực chiến.

Kết cục của Hạ Ôn Viễn được lan truyền khắp diễn đàn, ai cũng có thể thấy được. 

Các ban khác của khoá 26 vì thế, buộc phải từ bỏ cơ hội bắt chước theo phương pháp huấn luyện của ban 6.

Trái lại biến chuyện này thành đề tài bát quái: ban 6 ‘hình thức huấn luyện như thế nào’?

Khi tiết học kết thúc, những học sinh ở tuyến đầu ‘lướt sóng đạp gió’ lập tức phát huy nhân mạch.

Tìm cách nhờ người quen trong ban 6 hỏi thăm tình hình.

Nhìn thấy ban 6 lần lượt đi ra.Kể cả Hạ Mục Chi sắc mặt ai cũng chẳng khá hơn.

Tiếng nghi hoặc vang lên hết đợt này đến đợt khác:

“Này... Các cậu làm sao thế?”

“Đúng vậy, trông từng người cứ như bị rút sạch linh khí vậy.”

“Tình huống huấn luyện không được lý tưởng à?”

“Các cậu chọc Tần Túc không vui hả?”

“Hay là Tần Túc nổi giận với các cậu?”

“Có thể được Tần Túc phát hỏa cũng là một loại trải nghiệm hiếm có.Các cậu hẳn phải thấy vinh hạnh mới đúng.”

“Nói cũng có lý!”

......

Mọi người xôn xao bàn tán.

Đến khi phản ứng lại mới phát hiện đám học sinh ban 6 đã bị chia nhỏ thành từng tốp.

Bị các ban khác vây quanh ở giữa.

Không có Tần Túc ở đó.

Vòng vây liền chặt chẽ, quyết không đạt được mục đích thì không bỏ qua.Mà đám đông cũng chẳng buồn tản đi.

Ban 6 nghe từng câu hỏi dồn dập, trong lòng không khỏi nghĩ: nếu Tần Túc trực tiếp mắng bọn họ, có lẽ họ còn thấy đỡ uể oải hơn.

Khổ nỗi lúc rời đi, Tần Túc chẳng để lại một câu dư thừa nào.

Cũng chưa đưa ra bất kỳ đánh giá nào về biểu hiện của bọn họ.

Chỉ lạnh lùng với gương mặt u ám.Khiến đáy lòng từng người đều bất an run rẩy.

“Được rồi, được rồi mà.Để cho bọn họ còn có thời gian thở chứ?” 

Tô Chương Hoa cao giọng, ngăn lại chuỗi câu hỏi nối tiếp không dứt.

Mọi người mới chịu giữ yên lặng.Nhưng ánh mắt nóng bỏng vẫn không đổi, dồn dập nhìn chằm chằm vào học sinh ban 6.

Ban 6 mím môi, muốn nói rồi lại thôi.

Có người sốt ruột hỏi: 

“Nói chứ, rốt cuộc các cậu đã làm cái gì, khiến Tần Túc của chúng ta tức giận như vậy?”

Ban (6): “?”

“Cái gì mà Tần Túc của chúng ta.”

“Rõ ràng là Tần Túc của ban chúng tôi!”

“Đúng vậy, đó là lớp trưởng của chúng tôi. Khuyên các cậu tốt nhất đừng ôm cái tâm tư nhân lúc cháy nhà mà hôi của!”

“Chính xác, ngay cả tư cách để Tần Túc lạnh mặt với mình, các cậu cũng không có!”

......

Bình Luận (0)
Comment