………………..
Thanh âm khàn nghẹn bật ra:
“Mày biết gì?”
“Biết hắn là ai.”
Khóe môi Hạ Ôn Viễn nhếch lên, thản nhiên buông lời dối gạt, mặt không đỏ tim không run.
“Là ai? Mau nói cho tao!”
Trong khi giãy giụa, vô số luồng điện lưu truyền khắp người, khiến tứ chi Nguyễn Thành Diệp run rẩy không ngừng.
Nhưng hắn ta hoàn toàn không để tâm.
Người Địa Cầu là ở tinh cầu nào? Hạ Ôn Viễn vốn chưa từng nghe qua.
Trong tinh tế rộng lớn có biết bao tinh cầu, nhưng chưa từng có ai nói đến cái gọi là “Địa Cầu”.
Nguyễn Thành Diệp chẳng khác nào kiểu người từng trải.Lại có tinh thần luôn giữ bình tĩnh quá mức.
Đây điển hình là chứng khiếm khuyết tuyến thể bẩm sinh.
Hắn ta sinh ra đã không có tuyến thể Alpha hay Omega.Đối với tin tức tố lại hoàn toàn không có cảm giác.
Cũng chính vì thế mà trong lòng hắn tích tụ căm hận mãnh liệt.Hận đến mức tinh thần lệch lạc.
Sinh ra chứng ảo tưởng, bộc lộ nhân cách phản xã hội từ trong xương.
Quan trọng là kẻ điên đã đến mức này.Không lợi dụng một chút thì đúng là đáng tiếc.
“Xem đi.”
Lẳng lặng thưởng thức dáng vẻ nôn nóng, hổn hển của Nguyễn Thành Diệp vài giây.
Hạ Ôn Viễn đưa tay đặt lên môi mình, khẽ kéo xuống.
Trong lòng bàn tay, một tấm ảnh chụp hiện ra. Đó là hình của Tần Túc mà cậu ta đã lén tải về từ diễn đàn Trường quân sự số 4.
Chỉ liếc mắt một cái, ngay lập tức Hạ Ôn Viễn bình tĩnh thu hồi lòng bàn tay.
Che giấu kín đáo đến mức dù trong phòng có cài đặt camera giám sát, cũng không phát hiện được.
Nguyễn Thành Diệp nhìn rõ ràng.
Trên tấm ảnh nhỏ kia, gương mặt tuấn mỹ của thiếu niên hiện ra.
Thần sắc lạnh lùng, bình tĩnh mà lạnh lẽo, khí thế nguy hiểm.Tính công kính đến 10 phần.
Chính là người hắn ta đã gặp trên tàu, ấn tượng khắc sâu đến tận xương.
Nguyễn Thành Diệp hít sâu một hơi.Ngẩng đầu, ánh mắt dữ tợn, oán hận rống lên:
“Dám chơi bố mày à? Cút!”
Vừa nhìn thấy chính là Alpha, hắn ta có ngu ngốc đến đâu cũng phải nhận ra được chứ?!
Hạ Ôn Viễn nhướng mày, cười hì hì nhìn gương mặt đầy cơ bắp đang co giật bất thường của Nguyễn Thành Diệp.
Tần Túc từ dáng người đến khí chất, vừa nhìn đã thấy là kiểu Alpha điển hình.
Sao có thể là “người Địa Cầu” mà kẻ đầu óc không bình thường như Nguyễn Thành Diệp tự bịa ra được?
Đừng nói Nguyễn Thành Diệp, ngay cả bản thân cậu ta cũng không tin.
Các tiền bối trong trường từng nói, tinh thần của Nguyễn Thành Diệp đã sớm đứng trên bờ vực sụp đổ.
Trong ngục giam, hắn ta thường xuyên cả đêm không ngủ, bồn chồn bất an.
Hết lần này đến lần khác lặp đi lặp lại mấy câu:
“Thời gian không còn nhiều”, “Phải mau chóng tìm được kẻ kia”, “Hắn ở đâu?”, “Rốt cuộc là ai?”...
“Những điều tôi biết đều đã nói cả rồi. Tôi lừa ông thì được lợi gì?”
Che đi động tác ở môi, Hạ Ôn Viễn không ở lại thêm.
Quay người rời đi, mặc kệ phía sau Nguyễn Thành Diệp gào rống điên cuồng.
Với một kẻ luôn cho rằng “thời gian của mình không nhiều”, chỉ cần gieo một hạt giống nghi ngờ.
Sớm muộn gì nó cũng sẽ mọc rễ nảy mầm.
Bệnh tâm thần mà, chuyện gì người thường không thể hiểu nổi hắn ta cũng đều có thể làm ra.
Hy vọng lần sau bước vào thực chiến, Tần Túc sẽ vừa ý với “lễ vật” này.
【??? Hạ Ôn Viễn, khuyên ngươi nên thiện lương một chút!】
【Cứu mạng, trong lòng tôi bất an quá!】
【A a a, chỉ hận Túc Bảo của tôi không nhìn thấy làn đạn bình luận.Huhu chết tôi mất!】
......
Thế giới truyện tranh , rạng sáng lúc 1 giờ.
Trên đường rời khỏi tinh cầu Ikruth, Nguyễn Thành Diệp bị hải tặc tinh vực cướp đi, từ đó mất tích.
Liên Bang lập tức nhận ra điều bất thường. Chưa kịp chờ hắn ta biến mất khỏi tầm kiểm soát.
Liên Bang kích hoạt ngay cơ chế tự hủy trên vòng cổ cùng bộ đồ tù nhân của hắn ta.
Bình thường một khi khởi động, tội phạm sẽ bị nổ tan xác.
Để phòng ngừa bất trắc, Liên Bang còn ngay lập tức ban bố lệnh truy nã khẩn cấp.
Toàn bộ công dân trong phạm vi quản lý đều nhận được cảnh báo trên quang não: nguy hiểm tối cao, tội phạm Nguyễn Thành Diệp đã bỏ trốn.
Đồng thời, Liên Bang tiến hành thanh tra nội bộ, phòng ngừa khả năng xuất hiện nội gián.
——
Thế giới hiện thực, 12:20.
Trong phòng thí nghiệm, người phụ trách nghiên cứu “tuyến thể” mặt mày rạng rỡ.
Vừa báo cáo, vừa giới thiệu với Tần Túc:
“...... Đây là thành quả từ chỉ thị của thiếu gia. Chúng tôi đã hội tụ lượng lớn tin tức tố, dùng mẫu mạnh nhất ở mức 2 để chế tác thành tuyến thể số 9. Ngoài ra, còn có......”
Người phụ trách lần lượt giới thiệu mười sáu loại hình tuyến thể sơ cấp khác nhau.
Kết thúc phần báo cáo, người phụ trách đầy mong chờ hỏi:
“Thiếu gia xem, khi nào có thời gian sắp xếp thử một lần?”
Theo mệnh lệnh của Tần Túc, bất kỳ ai cũng không được phép tự mình thử nghiệm.
Trong và ngoài phòng thí nghiệm luôn có người thay phiên nhau giám sát, hai lớp kiểm tra chéo, bảo đảm tuyệt đối an toàn.
Tần Túc rời ánh mắt khỏi loạt tuyến thể trước mặt.
Ngăn lại niềm vui trào dâng trong lòng, giọng điệu vẫn lạnh nhạt, không chút cảm xúc:
“Ngay bây giờ.”