Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 178

……………

【 Các người – fan của Tần Túc cũng quá ngây thơ rồi. Gửi bao nhiêu bình luận thế này.Tin ai không tin, lại tin lời tên bệnh thần kinh Nguyễn Thành Diệp? Hắn nói hắn nhìn thấy bình luận, thì các người cũng cho rằng Tần Túc nhìn thấy à? Nực cười! 】

【 Một màn thật yên bình 】

【 Nguyễn Thành Diệp có thể nào đầu óc bình thường một chút không? Túc Bảo nhìn ngang nhìn dọc, nhìn trái nhìn phải, nhìn xa hay nhìn gần thì rõ ràng là Alpha mạnh mẽ kia mà! 】

【 Đừng trông mong gì vào một kẻ điên. Nếu hắn biết suy nghĩ thì đã chẳng giết hại nhiều người vô tội như vậy! 】

……

Tần Túc: “?”

Vừa mới vui mừng thoát khỏi Nguyễn Thành Diệp, anh lại vướng phải Hạ Ôn Viễn. 

Cuối cùng, Hạ Ôn Viễn lại thả Nguyễn Thành Diệp đi.Còn cố ý châm ngòi để hắn quay sang đối phó anh.

Theo như lời làn đạn bình luận, Hạ Ôn Viễn đúng là mèo mù vớ phải cá rán, nhưng lần này lại châm đúng chỗ hiểm.

Anh quả thật chính là người Địa Cầu mà Nguyễn Thành Diệp đang tìm.

Hạ Ôn Viễn muốn tuyến thể của anh đã đành, giờ còn muốn mượn đao giết người.Để Nguyễn Thành Diệp ra tay với anh.

“……”

Xét theo kiểu mánh khoé đều đẩy sang đối phương thế này.

Ở một ý nghĩa nào đó, bọn họ cũng xem như “song phương cùng bệnh”.

“777, Nguyễn Thành Diệp đang ở đâu?”

【 Đang bị phong tỏa. Hiện tại hắn không ở bất kỳ khu vực nào nằm trong phạm vi giám sát của mắt điện tử.Hoàn toàn không thể theo dõi được. 】 777 lập tức trả lời.

Trong thế giới tinh tế có vô số tinh cầu có nhân loại cư trú. Không phải tinh cầu nào cũng đạt trình độ khoa học kỹ thuật cao như tinh cầu Ikruth. 

Những khu vực không được bao phủ bởi mắt điện tử vốn rất nhiều. Vì thế, câu trả lời này của hệ thống đối với Tần Túc cũng không ngoài dự đoán.

Hạ Ôn Viễn có lẽ bởi vì trước đó anh từng nhằm vào Liên Bang với hành động “len lỏi khắp nơi”*.

(Vô khổng bất nhập (無孔不入): thành ngữ, nghĩa là chỗ nào cũng có thể chui vào.Ám chỉ hành động thâm nhập kín đáo, không chừa sơ hở.)

Nên để phòng ngừa vạn nhất, đã cướp Nguyễn Thành Diệp đi và sắp xếp cho hắn ta trong khoảng thời gian này, tuyệt đối không để mắt điện tử phát hiện.

Đã không tìm được, vậy thì chờ hắn ta tự mình xuất hiện.

Căn cứ lần trước trên đoàn tàu từng gặp mặt, tính theo giá trị sinh mệnh còn lại của Nguyễn Thành Diệp đang đếm ngược từng phút.

Hắn ta chỉ có thể sống khoảng 68 ngày nữa… Từ từ, 6 với 8?

Tần Túc: “……”

Không trách được việc thoát thân lại thuận lợi đến vậy, thì ra còn có “huyền học buff”.

Nghĩ đến mỗi lần gieo quẻ bản thân đều xui xẻo, trong lòng Tần Túc không hề lẫn chút chân thành nào.

Toàn bộ đều gắng gửi thêm những lời “chúc mừng lén lút” dành cho Nguyễn Thành Diệp. Sau đó anh thu hồi suy nghĩ, tiếp tục phân tích.

Tóm lại, bản thân đang ở trong Trường quân đội số 4.Hạ Ôn Viễn cho dù có cướp Nguyễn Thành Diệp đi, cũng không thể nào giấu người ở đây.

Bất kể khi nào Nguyễn Thành Diệp ra tay với anh.Xác suất lớn nhất sẽ là trong lần thực chiến thứ hai của tân sinh khoá 26.

Tạm thời bản thân anh vẫn an toàn.

Suy nghĩ thấu đáo, Tần Túc tạm an tâm.Tiếp tục dồn toàn bộ chú ý vào huấn luyện của ban 6.

Có kinh nghiệm lần đầu thao túng máy bay ngụy trang.

Những ngày huấn luyện sau đó não bộ anh không còn đau đớn dữ dội như trước. Tần Túc dựa vào kinh nghiệm, điều chỉnh lại kế hoạch huấn luyện.

Buổi chiều trong tiết học chiến thuật của Trương Minh Lãng.Ngay từ khi Tần Túc bước vào lớp, ánh mắt mọi người đều căng thẳng dồn hết về phía anh.

Bị “nhìn chăm chú” vốn là chuyện thường ngày với Tần Túc.

Nhưng hôm nay anh lại phát hiện, ngay khi mình sải bước tiến vào phòng học.Các bạn học đều ngồi nghiêm chỉnh, nín thở, rõ ràng thấp thỏm không yên.

Thậm chí có người vừa lén nhìn anh, vừa vỗ ngực với dáng vẻ chột dạ.

“?”

 “Trẻ con mà yên tĩnh tám chín phần mười là đang làm chuyện xấu.”

Hay là bởi vì chuyện anh từng làm “phản đồ” trong phòng mô phỏng thực chiến.

Các bạn học vẫn cảm thấy áy náy, lén lút làm điều gì có lỗi với anh?

Khuôn mặt Tần Túc trầm lặng như nước, không một gợn sóng.Trong lòng thì căng lên, áp lực tăng gấp đôi..

Các học sinh ban 6 phát hiện, tuy gương mặt Tần Túc vẫn lạnh lùng.Nhưng đã không còn âm trầm như lúc rời khỏi phòng mô phỏng thực chiến ngày hôm qua.

Nên sự bất an trong lòng bọn họ mới dần lắng xuống.

Cả lớp thận trọng đến mức kỳ lạ, khiến Tần Túc vừa khó hiểu vừa bất đắc dĩ. 

Anh chỉ có thể đội lên đầu một đống dấu chấm hỏi.

Ngồi xuống, anh vừa giả vờ trầm ổn để ứng phó với những ánh mắt thỉnh thoảng liếc trộm.

Vừa lặng lẽ chia tâm trí để xem bình luận.

Bình Luận (0)
Comment