Chương 16:
Lảm nhảm lắp bắp, miệng nhanh hơn não, đang cố gắng hít thở lấy lại bình tĩnh, nhưng vừa hít vào đã lập tức mất kiểm soát. Giang Lộ buột miệng nói ngay trước đám đông:
“Tin tức tố!”
Âm thanh leng keng vang lên. Không chỉ Tần Túc, mà cả đám học sinh đang vội vã bước tới phòng học cũng đều nghe thấy.
Ba chữ "tin tức tố" này, vốn chỉ thường thấy trong truyện tranh hay tiểu thuyết, bỗng dưng vang lên giữa đời thực, có người thật sự hô to một câu "khẩu xuất cuồng ngôn" đầy khí thế như vậy. Tức khắc, những bạn học cách đó không xa liền đồng loạt dành cho Giang Lộ những ánh nhìn phức tạp, kiểu như muốn nói mà lại thôi.
Đám bạn học xung quanh: “……”
Hầy, XP* ngay trước mặt bao người, thật sự can đảm. Chẳng lẽ thế giới này không còn ai mà Giang Lộ để ý đến nữa sao? Bọn họ cả đêm suy nghĩ khổ sở, cũng không bằng Giang Lộ trời sinh bản lĩnh trừu tượng hóa sự việc.
(*XP: chỉ khẩu vị, sở thích đặc biệt trong giới fanfiction hoặc fandom.)
Nhưng mà lời "cuồng ngôn" kia của Giang Lộ lại nhắm thẳng vào Tần Túc, người đã bị chụp ảnh treo lên tường tỏ tình, khiến vô số bạn học phải thốt lên: “Này này! Hôm nay lý trí ở đâu? Đạo đức ở đâu? Địa chỉ ở đâu? Có phương thức liên lạc không?”
Nhờ ánh hào quang của Tần Túc, nên bạn cùng phòng là Giang Lộ cũng được rất nhiều bạn học cùng môn tự chọn để ý tới.
Các bạn học: “......”
Cũng là lẽ thường tình thôi.
Này… lui về một vạn bước mà nói, Giang Lộ chỉ là đang thuật lại một sự thật, điều mà tất cả bọn họ cũng không dám hỏi Tần Túc. Vậy thì… Giang Lộ có gì sai?
“......”
Ba chữ "tin tức tố" kia khiến tim Tần Túc khẽ lỡ một nhịp, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Điều khiến Tần Túc cảm thấy may mắn là giờ học sắp bắt đầu. Mọi người cũng chỉ vội vàng liếc nhìn họ một cái, sợ đến trễ sẽ bị trừ điểm nên bước chân cũng không dừng lại.
Dưới ánh mắt chăm chú của các bạn học, Giang Lộ thể nghiệm sâu sắc cảm giác gọi là “thẹn đến mức muốn tìm cái lỗ để chui xuống”. Ánh mắt lảng tránh, cậu nhìn về phía Tần Túc vẫn bình tĩnh sải bước về hướng lớp học.
“Vừa rồi…” Giang Lộ ngượng ngùng, hạ giọng nói nhỏ “Thực xin lỗi.”
Các bạn học cùng chuyên ngành đều từng xem 《Truyền Thuyết Tinh Tế》như Giang Lộ cũng không hiếm. Cậu đáng lẽ không nên tin lời đám bạn học rằng: Tần Túc không đi học buổi sáng, rồi hay vắng mặt ở ký túc xá, gần đây lại rút khỏi danh sách được giảng viên chấm điểm cao. Những hành vi này quá khác thường. Cho nên … có khi nào cậu ấy là người đến từ thế giới truyện tranh?
Bát quái lan rộng, cuối cùng tất cả bạn học đều thống nhất cầu tình: lần sau nếu gặp Tần Túc, nhớ tranh thủ ngửi thử xem trên người Tần Túc có mùi "tin tức tố" đặc trưng như trong 《Truyền Thuyết Tinh Tế》hay không.
Tần Túc không biết dùng loại sữa tắm gì, trên người chỉ có mùi mát lạnh sạch sẽ sau khi tắm, ngoài ra… chẳng có gì khác.
“Không sao cả.”
Tần Túc vẫn không đổi sắc mặt, giọng nói phẳng lặng, không hề lộ ra chút ngượng ngùng nào.
Trong thế giới truyện tranh, loại nước hoa "tin tức tố" dùng một lần chỉ phát huy hiệu quả bùng nổ trong 5 giây. Sau đó, sẽ cùng với bom khí lạnh bị phân giải hoàn toàn, biến mất sạch sẽ.
Mà trước đó, anh đã tắm và thay đồ khi quay lại ký túc xá.
Giang Lộ căn bản không thể ngửi thấy bất kỳ thứ gì mà anh từng dùng trong thế giới truyện tranh.
Tần Túc hiểu rất rõ Giang Lộ cực kỳ thích truyện tranh《Truyền Thuyết Tinh Tế》. Mà anh và nhân vật “Tần Túc” trong truyện ấy vốn đã có vẻ ngoài giống nhau gần như tuyệt đối, chỉ khác giữa 2D và 3D thậm chí ngoài đời còn có phần xuất sắc hơn. Đã vậy, Tần Túc lại còn là bạn cùng phòng. Kể từ khi truyện tranh xuất hiện nhân vật Tần Túc, Giang Lộ bắt đầu để ý thấy anh thường xuyên không về ký túc xá vào buổi tối nữa.
Có nghi ngờ… cũng là chuyện quá đỗi bình thường.
Nhưng
Thì đã sao? Dù Giang Lộ có hoài nghi thế nào, cũng chỉ có thể dừng lại ở mức "nghi ngờ". Cậu không có chứng cứ xác thực.
“...... Cảm ơn.”
Tâm trạng bất ổn của Giang Lộ dần dần ổn định trở lại. Dù sao thì... thái độ thản nhiên như không của Tần Túc, rõ ràng là biểu hiện của người "trong lòng không có quỷ".
Là cậu bị dụ dỗ tin vào mấy lời ma quỷ của đám bạn học!
Vì nghe thấy câu “độc mồm độc miệng” mà Giang Lộ lỡ lời nói ra, các bạn học tuy vội vã bước nhanh, nhưng vẫn không nhịn được thì thầm với nhau:
“Không hổ là Tần Túc, cảm xúc đúng là ổn định thật sự. Mặc kệ Giang Lộ nhảy nhót náo động cỡ nào, cậu ấy cũng không mảy may kinh ngạc.”
“Chắc vì Tần Túc thật sự không hiểu, nhưng vẫn tôn trọng XP của bạn cùng phòng. Cậu ấy nghĩ Giang Lộ nói gì cũng chẳng liên quan tới mình, nên mới lạnh nhạt như vậy. Mà tôi nghi ngờ là Tần Túc căn bản không biết truyện tranh, tiểu thuyết, càng không biết cái gì gọi là “ABO”, cũng chẳng hiểu Giang Lộ nói ‘tin tức tố’ là có ý gì.”
“Chuẩn luôn. Tần Túc trong đầu toàn là học với hành, làm sao mà biết mấy thứ đó.”
Thính lực tốt Tần Túc: “......”
Thực ra... anh biết.
Không chỉ biết, mà còn bị bắt buộc dấn thân tham dự mỗi ngày.
Kết thúc hai tiết học chiều, còn vô số kiến thức muốn tiếp thu, Tần Túc chỉ hận không thể bẻ một giờ thành hai mươi bốn giờ để dùng. Không chút do dự, anh rời khỏi trường, về thẳng chung cư.
“Thế nào? Thế nào rồi?!”
“Nghe được gì không?!”
Dù học cùng một lớp, nhưng mọi người đều rất ăn ý tránh ngồi gần vị trí của Tần Túc. Sau khi thấy bóng lưng cậu khuất dần khỏi tầm mắt, các bạn học đồng loạt nhào tới bên cạnh Giang Lộ, ánh mắt sáng rỡ mang theo tâm trạng hóng chuyện cực kỳ mãnh liệt.
“...... Tần Túc trên người hoàn toàn không có hơi thở tin tức tố như mấy cậu nói!” – Giang Lộ che mặt
“Miệng các cậu gạt người như quỷ, nói nghe như thật, hại tôi mất mặt ngay trước mặt mọi người.”
“A?”
Các bạn học ngơ ngác không hiểu gì.
Vài giây sau khi nghe Giang Lộ thuật lại sự kiện "hành vi nghệ thuật" vừa rồi, cả đám ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Ha ha ha! Quả là một câu chuyện xưa buồn …..cười!”
“Không hổ là cậu, Giang Lộ! Đúng là có tố chất trừu tượng bẩm sinh!”
Mà cũng chỉ có Giang Lộ mới có thể làm như vậy. Nói dễ nghe là vì c** nh* tuổi hơn, tính cách đơn thuần, một lòng đọc sách, không nghĩ nhiều. Nói khó nghe... thì đúng là kiểu người chỉ có một sợi dây thần kinh thô, nên mới có thể vô tư trước mặt Tần Túc đến như vậy, so với bọn họ còn tự nhiên hơn gấp bội.
Nếu không thì, lúc trước khi phân ký túc xá, người khác vừa nghe phải ở chung phòng với Tần Túc là tìm giáo viên xin đổi ngay. Riêng Giang Lộ không chút do dự liền đồng ý.
Tuy rằng Tần Túc phần lớn thời gian đều ăn ở căn-tin, sinh hoạt không khác biệt gì với bọn họ, nhưng cậu... chỉ cần đứng yên cũng đã thấy khác biệt. Huống chi, Giang Lộ và một bạn học khác cùng lớp không lâu trước còn đạt được cơ hội đến D&S tham quan và học tập. Sau đó, giáo viên chủ nhiệm từng nói với những học sinh được tham gia rằng nên cảm ơn Tần Túc, nói mấy lời linh tinh này nọ...
Đủ loại dấu hiệu đều cho thấy Tần Túc gia cảnh chắc chắn không hề bình thường.
Từ thái độ Tần Túc đối đãi với Giang Lộ có thể thấy, nếu Giang Lộ cứ giữ vững tinh thần học tập như hiện tại, thì sau này chuyện thực tập hay nhận được công việc đều không cần phải lo lắng gì cả.
Cậu nam sinh từng đổi ký túc xá với Giang Lộ trước đây, sau lưng đã không ít lần bày tỏ hối hận. Nhưng trên đời này, làm gì có thuốc hối hận để mà uống?
Các bạn học cười rộ lên khiến Giang Lộ càng thêm xấu hổ: “Chủ yếu là... tôi cũng không ngờ Tần Túc lại đột nhiên nói chuyện với tôi mà.”
Một thoáng ngắn ngủi không kịp phản ứng, cậu liền bản năng mà đáp lời.
“Ha ha ha, được rồi được rồi.” Có bạn học vỗ vỗ vai cậu, “ Nào đi thôi, tụi tôi mời cậu ăn kem, an ủi trái tim nhỏ bé vừa bị kinh hãi của cậu chút.”
Điều kiện gia đình Giang Lộ không mấy khá giả, lần nào nhận được học bổng mời mọi người ăn gì thì cũng chỉ là kem. Bọn họ trong lớp vốn vui vẻ hòa đồng, để tránh Giang Lộ ngại ngùng, thường là kiểu hai nghìn mua ba tặng một kem, cả nhóm ăn cùng nhau.
“A?” Thấy bạn học nhanh chóng vạch trần mình như vậy, Giang Lộ hơi kinh ngạc, “Các cậu không còn nghi ngờ Tần Túc có phải là phiên bản đời thực của ‘Alpha Tần Túc’ trong truyện tranh nữa à?”
“Tuy rằng hôm nay tôi không hề ngửi được bất kỳ dấu vết tin tức tố nào từ người Tần Túc, từ đầu đến chân quần áo cậu ấy mặc cũng chẳng có điểm nào giống trong truyện tranh, thậm chí cũng không dán miếng ngăn cách tin tức tố... nhưng mà...”
Giang Lộ nghiêm túc nói: “Không hiểu sao, mỗi lần nhìn Tần Túc, tôi luôn không tự chủ mà liên tưởng đến hình tượng ‘Tần Túc’ trong truyện tranh 《Truyền Thuyết Tinh tế》! Có khi nào do tôi đọc truyện nhiều đến độ hoang tưởng rồi không?”
Cả nhóm bạn học nhìn nhau: “......”
Không hổ là Giang Lộ. Bọn họ dám chắc Giang Lộ đã thật sự tin là thật... nhưng mà... ai trong bọn họ chẳng từng có ảo giác đó.
Thế nhưng hiện thực là hiện thực, không thể nào giống hệt truyện tranh được. Để tránh cho Giang Lộ càng lún càng sâu, mấy người mặt dày gật đầu phụ họa.
“Chắc là vậy đó, không sai đâu.”
“Đúng rồi, Giang Lộ à, chắc là dạo này cậu đọc truyện hơi nhiều.”
“Hay là, tạm thời dừng một thời gian đi, để lâu rồi đọc lại sẽ bớt ảo giác hơn.”
Giang Lộ: ...... Thật không?
Thôi thì cứ thử một lần vậy, dù sao tiếp tục thế này cũng không ổn. Dù Tần Túc chẳng để ý cậu thao thao bất tuyệt nói linh tinh, nhưng bản thân cậu không thể ỷ lại vào sự kiên nhẫn của người ta mãi được.
——
Về đến chung cư, Tần Túc thấy trợ lý Khương mới gửi tới một bộ quần áo. Xác nhận không vấn đề gì, anh mở notebook, đơn giản viết lại một số đặc điểm của Trùng tộc.
Một bên đánh máy, một bên hồi tưởng lại giao diện quang não trong truyện, để xác định chính xác vị trí từng tính năng.
Cơ hội là dành cho người có chuẩn bị. Anh không biết khi nào sẽ phải triển khai quang não trong thế giới truyện tranh, nhưng lúc nào cũng phải trong tư thế sẵn sàng.
Tới 9 giờ tối, đoán rằng yến hội trợ lý Khương đề cập đã kết thúc, Tần Túc gọi điện về nhà.
“Tần Túc?”
Giọng quen thuộc nhanh chóng vang lên từ đầu dây bên kia.
“Chị à.” Tần Túc đi thẳng vào vấn đề, “Bắt đầu từ ngày mai, từ 12 giờ trưa đến 12 giờ đêm, trong 23 ngày tới, em muốn tiến hành một khóa huấn luyện đặc biệt toàn diện, kỹ lưỡng và chặt chẽ.”
Tuy chưa rõ đối thủ sẽ là loài sâu nào, nhưng chiến tranh chưa bao giờ là trò đùa. Cần thiết trận địa sẵn sàng đón quân địch..
Tuy rằng bọn họ từ nhỏ đã được học đủ loại như Taekwondo, Karate, Judo, boxing tự do, vật lộn, cách đấu... nhưng đây là lần đầu tiên anh ra chiến trường, lại không phải bất kỳ giới tính nào trong sáu giới tính ở thế giới truyện tranh, nên không rõ ABO có bị ảnh hưởng gì khi đối đầu Trùng tộc hay không.
Anh không dám chủ quan, chỉ có thể gia tăng “buff” cho bản thân càng nhiều càng tốt.
Dù sao thì... tới giờ anh vẫn không thật sự hiểu được, tại sao ba mẹ lại ép buộc bọn họ học đủ thứ đó từ khi còn nhỏ.
Tần Đại đáp: “Được, em gửi yêu cầu và lịch huấn luyện cho trợ lý Khương, tiểu Khương sẽ sắp xếp.”
“Vâng.” Vừa nói xong, trợ lý Khương bên kia đã nhận được thông báo.
Xử lý xong phần “giá trị vũ lực”, hai anh em trò chuyện vài câu, rồi Tần Đại như chợt nhớ ra điều gì, bỗng dưng lên tiếng:
“Khoan đã... có phải tụi mình lâu rồi chưa nhận được tin gì từ ba mẹ không?”
“Hả?” Tần Túc hơi giật mình.
Một lúc sau, Tần Đại đập bàn: “Tần Túc, hình như tụi mình đã... 18 ngày không nghe tin gì từ ba mẹ!”
Tần Túc nhớ lại lần gần nhất được liên hệ: “...... Mười tám ngày.”
“Tới bao nhiêu lần rồi vậy?” Tần Đại thở dài, “Rõ ràng chính họ nói, cứ mỗi mười ngày sẽ gửi một đoạn ghi âm mà?”
Tình huống như vậy không phải lần đầu xảy ra. Tần Túc đã quen với việc phản xạ có điều kiện, trả lời một cách thuần thục: “Lần thứ 168.”
Tần Túc không thể không cảm thấy bất an. Dù ba mẹ họ thường xuyên “mất tích” cả nửa tháng vì đi nước ngoài chơi, cũng chưa từng báo trước, nhưng mỗi lần như vậy, anh vẫn không thể hoàn toàn yên tâm.
Tần Đại nghe con số kia, bản năng DNA bị đánh thức: “168 nghe thuận lợi thật... nhưng con số 18 này nghe hơi gở. Thôi để chị bói một quẻ!”
“...... Được.”
Tần Túc như nhớ tới điều gì, mở ngăn kéo dưới bàn, nhìn chằm chằm vào bộ xu và bài Tarot trong đó một lúc, sau đó cầm lấy đồng xu.
Trước khi ra chiến trường, tốt nhất là xem một quẻ.
Chẳng mấy chốc, đầu dây bên kia đã truyền đến âm thanh lạch cạch của bài Tarot lẫn tiếng xu rơi trên mặt đất.
“......”
Chị của anh đúng là trước sau như một, kiến thức uyên bác, thần thần đạo đạo mà cũng hiểu, nhờ chị gái mà anh học lỏm được kha khá.
Một lát sau, giọng Tần Đại lại vang lên: “Ổn rồi!”
“Không cần lo lắng, quẻ tượng cho thấy có quanh co nhưng nguy cơ dễ hóa giải. Qua vài ngày nữa chắc là sẽ có tin từ ba mẹ thôi.”
“Ừ.” Tần Túc gật đầu, trong lòng càng thêm kiên định: Phải mang từ thế giới truyện tranh về một vài món khoa học kỹ thuật vượt trội hơn thế giới hiện thực.
Tất cả sợ hãi và nguy hiểm, rốt cuộc đều đến từ việc... lực lượng không đủ.Nếu anh mang đồ vật gì về có thể hàn gắn nhà vốn đang “chia năm xẻ bảy” của bọn họ thì sao.