Chương 18:
“Đương nhiên.” Chu Khai Vũ lại bổ sung:
“Thầy chỉ là bất chợt nhớ tới Săn 樇, tiện miệng hỏi một chút thôi. Nếu trò không biết thì cũng không sao.”
Mặc dù trong lòng dâng lên chút kích động, nhưng Tần Túc vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, gật đầu với giáo sư Chu, không nhanh không chậm đáp lời:
“Biết.”
Tần Túc hiểu rõ, câu hỏi của Giáo sư Chu không đơn thuần xuất phát từ sự hiếu kỳ, trong đó mang theo thăm dò và thử nghiệm. Nhưng anh chẳng ngại gì, thậm chí còn muốn cảm ơn giáo sư Chu đã cho anh một cơ hội thể hiện.
Chu Khai Vũ vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng Tần Túc sẽ không trả lời được, ai ngờ ngay giây tiếp theo lại nghe được câu "biết" vang lên từ miệng đối phương, sắc mặt dửng dưng, không hề chột dạ.
Chu Khai Vũ: “???”
Câu trả lời hoàn toàn ngoài dự liệu, khiến Chu Khai Vũ nhất thời không biết nên phản ứng ra sao, trừng to mắt kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh sau đó, ông cũng tự điều chỉnh lại tâm trạng. Có lẽ cái "biết" của Tần Túc, chắc cũng như ông một giảng viên lâu năm chỉ biết tên gọi Săn 樇, còn những thứ khác thì không rõ. Nghĩ vậy, thần sắc Chu Khai Vũ mới dần hòa hoãn trở lại.
Ngay lúc ông chuẩn bị mở miệng nói tiếp, thì giọng nói lãnh đạm của Tần Túc vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ truyền vào tai mọi người trong phòng học.
Anh lặng lẽ thanh giọng, đảm bảo âm thanh rõ ràng, sau đó bắt đầu thuật lại phần miêu tả về Săn 樇 mà mình từng đọc được:
“Săn 樇, là một loại trùng có dạng sợi không theo quy luật, lan ra bốn phía. Toàn thân màu đỏ sậm, trên mỗi sợi dây đều mọc đầy xúc tu nhỏ. Khi bao vây và siết cổ con mồi, những xúc tu ấy sẽ tiết ra dịch nhầy có khả năng hòa tan xương cốt và thân thể.”
“Săn 樇 cực kỳ giảo hoạt, giỏi ẩn nấp. Mỗi cá thể sau khi thành công bắt giết con mồi và hấp thu đầy đủ dinh dưỡng, sẽ lập tức chui xuống đất, rơi vào trạng thái ngủ say. Trong trạng thái này, cơ thể Săn 樇 co lại khô héo, nhìn không khác gì rễ cây thực vật đã mục nát. Bình thường ẩn trong đất, nếu không cố tình đào lên, kể cả dùng thiết bị chuyên dụng cũng chỉ cho ra kết quả: ‘bộ rễ khô của thực vật không rõ nguồn gốc’.”
Giọng nói trầm thấp, lành lạnh của Tần Túc khiến cả lớp lặng im lắng nghe, vẻ mặt dần hiện lên sự ngỡ ngàng.
Vừa rồi khi xem hình ảnh, ngoài cái tên được chú thích ra, không hề có tư liệu giới thiệu.
Nên bọn họ chẳng biết lời Tần Túc nói có chính xác hay không, học sinh đồng loạt đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía giáo sư hướng dẫn Chu Khai Vũ.
Chỉ là…
Vì sao trên mặt giáo sư Chu, cũng đầy vẻ ngạc nhiên không kém?
Chẳng lẽ lời Tần Túc vừa nói thật sự gây chấn động đến vậy?
Thật khó chịu! Vì không hiểu rõ về Săn 樇, bọn họ thậm chí ăn dưa còn không theo nổi... kịch tính đang diễn ra!
Chu Khai Vũ: “……?”
Thật hay giả vậy?
Những gì Tần Túc vừa nói, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ông. Một lần nữa, lại khiến ông mất kiểm soát biểu cảm. Nhưng ông cũng không ý thức được rằng, hiện tại ánh mắt nghi ngờ nhân sinh bất định của cả lớp đều đang luân phiên đảo qua lại giữa ông và Tần Túc.
【 Ê Khoan, cái phản ứng này của giáo sư là sao nữa..? 】
【 Rốt cuộc thì đại lão số 1 là giáo viên hay Chu Khai Vũ là giáo viên vậy trời? 】
……
Tần Túc: “……”
Phản ứng của các bạn học, anh có thể hiểu được. Nhưng bình luận nói đúng, Giáo sư Chu cũng có biểu cảm y như mọi người là sao?
“777” đơn thuần như một đứa trẻ, nó sẽ không lừa anh. Tư liệu anh nhớ được có độ chính xác đến 99%. Như vậy...
Đáp án chỉ có một.
Giáo sư Chu cũng giống với các bạn học hoàn toàn chẳng có tư liệu nào về Săn 樇.
Tần Túc: “……”
Anh vô tình va vào một "điểm mù tri thức" của tất cả mọi người, khiến Giáo sư Chu đang muốn làm khó anh ngược lại rơi vào thế bị động.
Tuy đã đoán ra nguyên nhân khiến Chu Khai Vũ bối rối, nhưng Tần Túc vẫn không thay đổi sắc mặt, giọng nói không hề dao động, tiếp tục giảng giải:
“Săn 樇 không có cảm giác đau. Khi ngủ say, cơ thể sẽ bị môi trường đất xung quanh kéo căng và phân tán khắp nơi. Những mảnh rời rạc này dù chỉ là xúc tu khô héo khi gặp điều kiện thích hợp sẽ tự tái sinh thành một cá thể Săn 樇 mới, rồi tiếp tục một vòng bắt giết và hấp thu dinh dưỡng tiếp theo.”
“Vì vậy, cách sinh sản của Săn 樇 là phân tán theo bùn đất. Nơi nào có đất, nơi đó có khả năng là nơi trú ẩn hoặc phát tán của loài này.”
“Không thể tin được! Cách sinh sản kiểu gì mà nghịch thiên thế này?” – Có người thốt lên.
“Bảo sao nhà tôi trước kia từng có người biến mất trong hoa viên. Cảnh hiện trường chỉ còn lại vài vết sợi đỏ kỳ quái thì ra là do trong đất có tàn dư của Săn 樇!?”
“May mà nhà tôi nghèo. Chẳng đủ tiền mà mua mấy thứ đất trồng hoa cao cấp như vậy!”
“Tính ra nhà tôi trồng rau cũng chỉ dùng dịch dinh dưỡng thôi. Không ngờ cái nghèo lại giúp nhà tôi vượt qua một kiếp nạn này!”
Ngoại trừ những tinh cầu lạc hậu, trình độ khoa học kỹ thuật chưa phát triển, người dân vẫn còn phải sống giữa đống đổ nát và ô nhiễm lan tràn trên mặt đất, thì đại đa số công dân ở các tinh cầu phát triển đều sinh hoạt trên không trung.
Bùn đất sạch đã trở thành tài nguyên quý giá. Trong xã hội sống lơ lửng giữa không trung kia, nếu có thể sở hữu một mảnh đất màu mỡ để trồng hoa và thực vật, được chăm sóc bằng loại bùn cao cấp, thì đó chính là biểu tượng thân phận của giới quyền quý. (Edit: lại dễ cho anh tôi quá.. )
Để thể hiện tài phú và "đẳng cấp" của mình, các buổi tiệc giao lưu đều được tổ chức tại khu hoa viên riêng tư nơi sử dụng bùn đất tinh khiết để nuôi trồng cây cỏ, hoa lá.
Còn những gia đình không đủ giàu có thì chỉ có thể sử dụng dịch dinh dưỡng được điều chế không mùi, không màu để trồng cây như một hình thức chăm trồng thay thế.
【??? Đảo phản Thiên Cương, không ai nói cho tôi biết là mảnh vườn nhỏ sau nhà tôi lại đáng giá cỡ này nha 】
【 Nếu tôi nhớ không lầm, gần đây chúng ta đang đẩy mạnh trồng trọt không sử dụng đất chính là dùng các loại dịch dinh dưỡng. Vậy mà tinh tế lại bắt đầu tôn sùng trồng bằng đất thật, bùn đất giờ cũng thành hàng xa xỉ? Chỉ nghe thời thượng là một vòng tuần hoàn, không ngờ trồng rau cũng luân hồi lặp lại. 】
【 Lần sau có giận ai cũng méo dám mắng “về nhà mà chơi bùn đi”, bởi vì… chơi không nổi. Thiệt đó, chơi không nổi luôn á (emoji đầu chó) 】
【 Tôi bệnh sắp chết mà còn bật dậy luôn rồi. Hóa ra tôi một nông dân có sáu mẫu đất lại là phú hào của tinh hệ?! Vậy câu hỏi đặt ra là: cư đân trên mạng của tôi ơi có ai xuyên được vào 《Truyền thuyết Tinh Tế》 chưa? Cho tôi góp đất, mấy người phụ trách bán cho đám nhà giàu tinh tế kia, online chờ phản hồi, rất cấp bách @Đại Lão số 1 ơi】
【 Dám đầu cơ trục lợi tài nguyên đất hả? Cảnh sát tinh vực đâu? Mau bắt tên này cho tôi 】
【 Comment trên ác quá, nhưng… có thể thương lượng được không? Chuyển đại lão số 1 về thế giới hiện thực của tụi tui cũng được (chớp mắt) 】
Tần Túc: “……”
Đầu cơ trục lợi là chuyện anh không bao giờ làm. Cả đời này, anh chỉ có một lý tưởng duy nhất: mạnh lên.
Với lại… xin đừng dụ dỗ anh nữa, hiện tại anh mỗi bên 12 giờ đều muốn thở oxy đến nơi rồi đây.
Sau phần giảng giải học thuật bằng văn bản vừa rồi, giờ đến phần trình chiếu hình ảnh, chính là triễn lãm "quang não" của anh.
Tần Túc thu hồi lại suy nghĩ, anh làm ba việc cùng lúc: vừa nghe đám bạn học tám chuyện, vừa lặng lẽ lướt bình luận, vừa chuẩn bị thực hiện kế hoạch ban đầu giả vờ triển lãm hình ảnh, nhưng thực chất là triển lãm quang não cá nhân.
Anh mở miệng:
“Các bạn học……”
Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, thì Chu Khai Vũ như chợt bừng tỉnh, đột ngột lên tiếng cắt ngang:
“Trò… sao lại có những thông tin này?!”
Ngay đến cả ông một giảng viên dạy chương trình nghiên cứu Trùng tộc suốt 80 năm qua, cũng chưa từng được tiếp cận với những tư liệu ấy. Vậy mà Tần Túc không chỉ biết, mà còn trình bày mạch lạc rõ ràng, từng chi tiết đều vô cùng chân thực. Đặc biệt là đoạn miêu tả hiện trường con mồi bị Săn 樇 g**t ch*t để lại kia.Đúng y hệt với những gì Liên Bang từng ghi nhận được.
Trên thực tế, Liên Bang gọi nó là Săn 樇 chính là vì tại nơi nó từng đi qua, mặt đất luôn lưu lại những dấu vết giống như sợi dây lan tỏa bất quy tắc, giống như mạng nhện bị xé vụn bám ở khắp nơi.
Nhưng… hình dạng thực sự của Săn 樇, thì bọn họ ít nhất là trong hệ thống dữ liệu tổng hợp của các tinh cầu thuộc Liên Bang chưa bao giờ từng thấy qua.
Huống chi những thông tin tường tận như phương thức sinh sản, màu sắc cơ thể, địa điểm làm tổ của Săn 樇, lại càng là những tư liệu tuyệt mật, ít ai biết đến.
Còn về phần các tinh cầu tự do không thuộc phạm vi quản lý của Liên Bang, hay những tinh hệ theo chế độ riêng biệt bởi vì hệ thống thông tin không liên thông, việc bọn họ có biết đến Săn 樇 hay sở hữu hình ảnh, tài liệu liên quan hay không, e rằng cũng là điều khó xác định.
Giáo sư Chu bất ngờ liên tiếng cũng không làm ảnh hưởng đến kế hoạch ban đầu của Tần Túc. Anh mặt không đổi sắc, đáp lại rất tự nhiên:
“Là từ nơi này.”
【Không hiểu thì phải hỏi: “nơi này” là nơi nào vậy?】
【Chỉ là biết một con trùng thôi! Mà cũng làm quá lên? Giáo sư này đúng là vô dụng, thế mà còn là giảng viên! Có cần phải làm cái vẻ mặt như bị dọa sợ thế kia không?】
【Lầu trên đừng đùa nữa ~ Lại là fan của thần tượng nhà nào đây mà (liếc mắt) Nhưng nghiêm túc mà nói, tôi cũng tò mò sao giáo sư Chu lại có biểu cảm đó...】
【Kệ đi, tôi chỉ càng tò mò cái “nơi này” mà đại lão số 1 nói là ở đâu. Có một dự cảm mãnh liệt là lát nữa “nơi này” sẽ... nổi danh lắm đây….(mắt sáng rực)】
Khán giả cả bên trong lẫn bên ngoài truyện tranh, mọi ánh nhìn đều ngập tràn nghi vấn, không tự chủ được mà dõi theo từng hành động của Tần Túc.
Tần Túc cố ý dừng lại một chút, cho người xem có đủ thời gian tập trung vào mình.
Sau đó dưới ánh nhìn chờ đợi của toàn bộ lớp học và cả khán giả trực tuyến anh thao tác đơn giản mượt mà, kéo phần quang não mà mình từng “vô tình để lộ” trước đây, chuyển thành chế độ triển lãm công khai.
Toàn bộ phòng học lập tức bị choáng ngợp.
Phần hiển thị của quang não được chia thành nhiều khu vực với nội dung khác nhau, đột nhiên hiện ra chiếm trọn không gian từ bàn của Tần Túc cho đến khu trống phía trước bục giảng, từng giao diện, từng hiệu ứng chuyển đổi bùng nổ.
“Ba ...”
Tần Túc trong lòng thầm đếm ba giây, để tất cả học sinh đều nhìn thấy rõ giao diện quang não của mình, rồi mới chuẩn bị thu lại.
Ai bảo khái niệm “cấp bậc quang não” quá trừu tượng, không dễ diễn giải bằng lời thì anh sẽ trình bày theo cách trực quan nhất!
Tần Túc tự biết mình không có tế bào nghệ thuật gì, nên chỉ chọn phong cách đơn giản – thô bạo – hiệu quả nhất.
Mặc kệ người xem có để ý hay không, anh vẫn chỉnh màu nền giao diện cẩn thận, sắp xếp bố cục gọn gàng, đường phân cách rõ ràng, thiết kế tinh tế dù hiện tại không ai chú ý, nhưng biết đâu sau này hồi tưởng lại, sẽ có người ấn tượng.
Anh ngồi ở bàn đầu phía lối đi giữa góc trái. Toàn bộ khoảng trống phía trước bục giảng, từ mặt bàn đến tầm mắt, giờ phút này đã hoàn toàn bị giao diện quang não của Tần Túc phủ kín.
Bên trong những khung hình kia, tràn ngập văn bản dày đặc, hình ảnh phức tạp, có cả tư liệu được giáo sư Chu công khai trong buổi học và... thậm chí là những hình ảnh Trùng tộc cao cấp mà giáo sư đã định không cho học sinh xem vì quá kinh dị.
Đôi mắt vốn là thứ luôn dễ bị hấp dẫn bởi những hình ảnh “k*ch th*ch”.
Chưa cần đọc kỹ, chỉ cần liếc mắt các học sinh đã nhìn thấy vô số hình ảnh “sâu” khủng khiếp. Những hình ảnh này lẽ ra không nên xuất hiện trước mắt bọn họ.
Các học sinh còn chưa kịp phản ứng về mặt ý thức, thì thị giác đã lãnh trọn “cú đánh” trí mạng này.
“!”
“!!”
“!!!”