Tinh tệ đã được chuẩn bị từ trước, nhưng vì chưa nhận được tư liệu nên Ellis vẫn cẩn trọng.
Chưa lập tức thanh toán hết, mà chỉ chọn thực hiện mua sắm ở liên kết đầu tiên.
Khi Ellis thực hiện trả tiền, đồng sự của anh cũng đồng thời truy xét thông tin tài khoản nhận tiền.
Gần như ngay giây sau khi Ellis hoàn tất giao dịch, một liên kết mới được gửi tới quang não của anh.
Dưới ánh mắt đầy mong đợi của đồng sự, Ellis click mở liên kết.
Rồi tiếp tục nhấn mở và phát hiện giao diện quang não của mình xuất hiện một thư mục mới.
Ellis thấy thư mục bên trong chính là tư liệu đồ họa chi tiết về loài sâu trùng tương ứng với đơn hàng đầu tiên.
“!”
Tinh tệ không bị ném xuống sông. Có Tần Túc làm người trung gian bảo chứng, bên bán quả thật đáng tin.
Sau cơn kinh hỉ ngắn ngủi, Ellis lập tức nói với đồng sự:
“Mau tra nguồn gửi liên kết này đi!”
“Đang tra, đang tra!” Đồng sự của Ellis tập trung tinh thần, giao diện quang não liên tục thay đổi theo dòng dữ liệu đang nhảy nhót.
Ellis tiếp tục tiến hành mua sắm ở các liên kết còn lại.
Mỗi lần mua xong một lượt, giao diện của Ellis lại xuất hiện một bộ tư liệu sâu trùng mới được xác nhận giao dịch thành công, trong khi đồng sự tiếp tục truy ngược đường đi của các liên kết.
Cả căn phòng trở nên yên tĩnh, mỗi người đều có phân công rõ ràng, bận rộn với nhiệm vụ, hồi lâu cũng không ai lên tiếng.
Bọn họ nhận được mệnh lệnh bằng bất cứ giá nào, phải truy tìm cho bằng được nguồn gốc cuối cùng.
Trong quá trình giao dịch, bọn họ rất nhanh phát hiện: mỗi lần chuyển khoản, tài khoản nhận tiền đều không giống nhau.
Nhưng….
Thời gian giao dịch cũng chưa tính là quá dài, vậy mà những người phụ trách truy tìm khi nhìn nhau, lại đều thấy trong mắt đối phương cùng một loại cảm xúc phức tạp: mờ mịt, khiếp sợ, bối rối, không thể tin được...
Ellis: “Mấy người... đây là biểu cảm gì vậy?”
Sau khi hoàn tất giao dịch tư liệu trùng tộc, Ellis đóng gói toàn bộ và chuyển cho các chuyên gia tiến hành sàng lọc, kiểm chứng thật giả.
Đồng thời, đúng như thỏa thuận ban đầu, anh gửi lời tạm biệt lịch sự đến Tần Túc.
Dĩ nhiên, trước sự thao thao bất tuyệt cảm tạ của anh, Tần Túc vẫn giữ phong cách cao lãnh nhưng lễ phép, chỉ đáp ba chữ: “Hẹn gặp lại.”
Tóm lại, sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình, Ellis bất ngờ thấy các đồng sự đều đồng loạt dừng tay, trao cho nhau những ánh mắt phức tạp mà anh không thể hiểu nổi.
Một người trong số đó nuốt nước bọt, rồi mở lời:
“Các cậu để tôi nói trước. Nói xong, nếu ai gặp tình huống giống tôi thì giơ tay, để tôi biết là mình không phải người duy nhất.”
Anh ta bắt đầu hoài nghi bản thân đã rơi vào trạng thái “quỷ đánh tường” trên Tinh Võng.
“Được rồi.”
“Cậu nói đi.”
……
Dưới ánh mắt đồng tình của các đồng sự, Margaery Corian nghiêm túc báo cáo “chiến tích” của mình:
“Tin tốt là, sau quá trình truy vết không ngừng nghỉ, tôi thực sự đã truy được đến tận nguồn gốc của bên kia… Đáng tiếc là đích đến cuối cùng lại chính là server của Liên Bang chúng ta.”
“!!!”
Những người khác cũng đảm nhiệm truy tìm lập tức phản ứng kịch liệt, nhao nhao giơ tay:
“Nói ra thì có lẽ mấy người các cậu không tin, nhưng tôi cũng giống Margaery.”
“Tôi cũng vậy…”
“Còn có tôi.”
“+1.”
……
Không bao lâu, trong mắt của những người không tham gia nhiệm vụ này, toàn bộ nhóm truy tìm tung tích đều giơ tay không một ai thoát được.
Tập thể “toàn quân bị diệt”, không gian trong phòng như đông đặc lại, ngập tràn cảm giác nghẹt thở.
Không biết đã trôi qua bao lâu, một giọng nói đầy trầm lắng vang lên:
“Vậy là… toàn bộ chuỗi thao tác dũng mãnh như hổ của chúng ta, cuối cùng nhìn lại ‘chiến tích’ chỉ là con số không???”
Có những nỗi đau, tốt nhất là đừng nói ra. (Edit: game over..)
Mọi người xấu hổ đến mức đồng loạt im lặng.
Nói ra ai mà tin được chứ? Bọn họ hừng hực khí thế chuẩn bị đại sát tứ phương, không ngờ vừa vung dao lên đã “đâm trúng cửa nhà mình”.
Điều này gần như chắc chắn là do Tần Túc - người trung gian làm, một mặt là để bảo vệ an toàn cho người phía sau màn, mặt khác cũng là một loại cảnh cáo rõ ràng và đầy uy lực:
Anh ta biết rõ tất cả suy nghĩ của bọn họ, không những không sợ bị điều tra, mà còn có thể dùng cách này nhẹ nhàng mà đánh trả.
Không biết bao lâu sau, Ellis mới u oán mở lời:
“Không dám tưởng tượng… chút nữa nếu phía bên kia điều tra ra đầu mối về chúng ta, họ sẽ có biểu cảm thế nào.”
“…… Đến nước này rồi. Mọi người nói nếu lát nữa có bị hỏi tội, chúng ta có thể… không nhận không?”
“Đồng sự mấy chục năm, ai còn không rõ đường đi nước bước của ai, thay vì cầu mong bản thân có thể tránh được một kiếp, chẳng bằng nghĩ cách làm sao giữ được chút thể diện cuối cùng đi.”
“Trước hết, việc này chắc chắn sẽ bị thông báo toàn Liên Bang, không cách nào giấu được. Tốt hơn nên tính xem sau này phải giải thích thế nào, khi đang yên đang lành lại quay đầu rút đao hướng về ‘cố chủ’.”
“…… Cậu nói rất đúng, nhưng lần sau đừng nói nữa, tôi tâm là thuỷ tinh nha.”
“Trong lòng lạnh ngắt, sốt ruột không chịu nổi.”
“Quả nhiên không nên sớm khui champagne ăn mừng, giờ thì hay rồi niềm vui chết yểu.”
Mọi người anh một câu, tôi một câu, cả người tràn ngập cảm giác sống không bằng chết.
Ai mà ngờ được những người trung thành tận tâm vì Liên Bang như bọn họ, có một ngày lại bị phản công đến mức không kịp trở tay.
Cái giá này… quá đắt.
“Mấy người nghĩ thoáng ra một chút.” Ellis cố gắng trấn an,
“Dù gì chúng ta cũng đã hoàn thành giao dịch, lấy được tư liệu quý giá, không phải sao?”
“Phải đó!”
Tâm trạng u ám lập tức bốc cháy lên một tia hy vọng:
“Chúng ta vẫn có thể… cứu vãn được một chút hình tượng!”
——
Bộ An Ninh mạng của Liên Bang bất ngờ phát hiện server bị tấn công dữ dội.
‘Là kẻ nào to gan vậy trời? Dám công kích server của Liên Bang?’
‘Tìm được rồi, nhất định phải cho chúng nó biết mùi!’
‘Tôi thề, nếu tra ra được là ai thì... đừng trách tôi không khách khí!’
‘Bớt la hét đi!?’
……
Công việc căng thẳng làm cảm xúc mọi người trở nên bức bối, oán khí lan rộng, các đoạn đối thoại đầy bực dọc vang lên trong tai mỗi người đang chiến đấu với “kẻ xâm nhập”.
Nhưng sau một thời gian chống đỡ gian khổ, bọn họ đột nhiên nhận ra đường link tấn công này… sao mà quen thuộc đến thế.
“Khoan đã… Không đúng rồi, đường link này sao giống đường kết nối của Fiona vậy?”
“Cái IP này… sao mà nhìn quen thế nhỉ? Má ơi, không phải… bọn Ellis sao?!”
Lần lượt phát hiện ra sự bất thường, khóe miệng mọi người đồng loạt co giật.
Chưa đầy năm phút sau, hai bên cùng ngồi trong một phòng hội nghị, lặng im nghe nhóm “người trong cuộc” thuật lại sự việc.
“……”
“……………”
Phải rồi, những người mà họ vừa kịch liệt ngăn chặn… chính là đồng nghiệp của mình.
Một bài học kiểu “lấy ân báo oán”, khiến bọn họ từ giờ trở đi đã có nhận thức hoàn toàn mới về Tần Túc.
Lúc trước còn do dự, giờ thì… không dám động vào nữa.
Sự thật “Tần Túc không thể khinh thường” đã khắc sâu vào lòng bọn họ.
Lần sau, nếu tiếp tục có phê duyệt dự toán mua tin tức, nếu vẫn là mời Tần Túc làm người trung gian bọn họ chắc chắn sẽ không tái phạm sai lầm lần này.
Thành kính… cũng là một cách thể hiện hảo cảm. (Edit: ảnh sắp được phong thần ..)
Ký túc xá.
【Chúc mừng, giá trị hảo cảm từ cư dân bản địa +800, giá trị sinh mệnh +160 phút, tổng giá trị sinh mệnh hiện tại...】
【Chúc mừng..., tổng giá trị sinh mệnh hiện tại: 93.666 phút 08 giây.】
……
Tổng cộng: 65 ngày.
Trải qua thống kê, Tần Túc phát hiện lượng “giá trị sinh mệnh” mới tăng gần đây không chỉ đủ bù mà còn vượt xa lượng đã tiêu hao cho việc tạo liên kết giao dịch.
Ngay cả giá trị sinh mệnh tiêu tốn để đổi lấy tài khoản tinh tệ, anh cũng có thể dễ dàng bù đắp hoàn toàn.
Mà tinh tệ đến từ Liên Bang, giá trị sinh mệnh tiêu hao để sinh thành liên kết, về bản chất… cũng đến từ Liên Bang.
Vậy có phải là... anh vừa túm được một con dê, lại còn dám trơ mặt ra vặt lông? (Edit: ..haha..)
Tần Túc: “……”
Anh… thật đúng là quá xấu tính rồi.
Giá trị hảo cảm vẫn đang tiếp tục tăng, xem chừng có thể tích lũy đến mức tương đương với 70 ngày giá trị sinh mệnh.
Thế giới không bức tường nào là không rò rỉ.
Dù Học viện Quân sự số 4 ở tinh cầu Ikruth, cách xa Liên Bang đặt tại tinh cầu Khải Đức Tháp Nhĩ, nhưng Tinh Võng thông suốt khắp nơi, chuyện thị phi cũng chẳng có khoảng cách nào.
Một khi “quả dưa” này truyền về Học viện Quân sự số 4, lọt đến tai nhóm vai chính, rồi từ thị giác Hạ Mục Chi lộ ra ngoài cho người xem truyện tranh biết.
Chuyện “Liên Bang liên hệ với anh” lại càng làm nhiệt độ tăng lên, giá trị sinh mệnh của anh chắc chắn sẽ có thêm một đợt tăng trưởng mới.
Đến lúc đó, giá trị sinh mệnh của anh có thể đủ để duy trì ba tháng trong thế giới truyện tranh.
Nghĩa là bắt đầu từ thời điểm đó, anh có thể tiêu tốn mười lăm ngày giá trị sinh mệnh để đổi lấy một lần chọn vị trí “rơi xuống”.
Mà một khi ra chiến trường… khả năng cao sẽ phát sinh tình huống anh buộc phải xuất hiện trong thế giới truyện tranh trước 12:00.
Anh cần không chỉ là vị trí riêng để rơi xuống, mà còn cần…
“Hệ thống, nếu tôi muốn trong thời điểm thế giới hiện thực, trực tiếp xuyên qua thế giới truyện tranh, cần bao nhiêu giá trị sinh mệnh?”
【Mỗi lần cưỡng ép xuyên thời không cần 43.200 phút giá trị sinh mệnh.】
Tương đương với… 30 ngày.
Nghe thấy tin tức này, đáy lòng Tần Túc hít vào một hơi, suýt nữa muốn gọi cấp cứu cho chính mình.
Nhưng…
Điều này có phải cũng chứng minh rằng trong thế giới hiện thực, anh kỳ thật vẫn có thể “đánh thức hệ thống”?
Nếu không thì làm sao anh có thể thực hiện “xuyên thời không” cưỡng chế này?
Nói đi cũng phải nói lại, hệ thống… thật sự giống một học sinh tiểu học đơn thuần. Mỗi lần anh nói bóng gió ám chỉ, hệ thống đều ngơ ngác không hiểu gì.
Tần Túc sinh lòng hiếu kỳ. Một hệ thống ngoan ngoãn, đơn thuần mà lại mạnh mẽ như vậy, rốt cuộc trước kia đã bị đám ký chủ sử dụng kiểu gì?
Giờ đã nắm toàn bộ quyền hạn, chẳng cần che giấu anh dứt khoát hỏi thẳng:
“777, tôi có thể biết cậu và các ký chủ trước kia sống chung như thế nào không?”
【……】
Đang mải kiểm kê chiến lược công lược vừa thu được, 777 nghe vậy trong lòng lập tức… không vui.
5 giây trôi qua vượt xa thời gian phản hồi thông thường của nó.
Tần Túc lập tức nhạy bén nhận ra có điều không ổn, áy náy mở miệng: “Tôi thật sự… xin lỗi.”
【Bọn họ… mắng tôi.】777 nói khẽ, giọng điệu rõ ràng mang theo ấm ức. (Edit: thương nhỏ quá.Ẻm dễ thương vậy mà)
Tần Túc: “………”
Anh quả thật rất đáng chết.
【Tôi thường xuyên nghi ngờ bọn họ, bên thế giới hiện thực vốn là huấn luyện viên, mắng tôi xong liền chẳng bao giờ mắng ai khác. Như thế không công bằng chút nào……】
Nó thậm chí còn chẳng có bạn đồng hành để thở than.
【Không giống cậu, ít nhất cũng chưa từng mắng tôi.】
Điển hình của việc bắt nạt kẻ yếu.
Tần đã từng lừa hệ thống Túc: “……”
Anh đúng là quá tệ.
Nhưng… ngay cả việc bị mắng mà cũng không đòi công bằng? Không hổ là 777, lối suy nghĩ ngây thơ đến mức có thể cùng nhóm vai chính đi liều mạng.
“Xin lỗi.”
Tần Túc nghiêm túc xin lỗi vì đã khơi lại chuyện thương tâm của hệ thống và từng lừa dối nó.
Sau đó, để kéo nó ra khỏi cảm xúc u ám, anh dời đi sự chú ý:
“777, tôi cần đổi giá trị sinh mệnh lấy toàn bộ danh sách vật phẩm có thể đổi. Một bảng giá chi tiết.”
Hỏi từng món mỗi lần rất phiền, lỡ như hỏi quá nhiều khiến chính mình bị “hỏi chết” thì không đáng.
【Chờ một lát.】
777 quả nhiên bị chuyển hướng, dù đây là lần đầu tiên có người hỏi loại yêu cầu này, nó vẫn ngoan ngoãn bắt đầu xử lý.
Rất nhanh, một tệp văn kiện mới xuất hiện trên giao diện của Tần Túc.
Anh ấn mở. Trên cùng là mục hướng dẫn cách lưu trữ vật phẩm vào không giam, phần dưới là bảng giá dài dằng dặc khiến anh hoa cả mắt. Tần Túc lập tức nhập từ khóa “chậu hoa”.
Dựa theo lời đám bạn học khi học chương trình “Nghiên cứu trùng tộc”, đất ở thế giới hiện thực vốn chẳng đáng giá.
Nhưng ở đây lại là mặt hàng xa xỉ để “quý tộc” khoe khoang, một dạng thể hiện phong cách sống đẳng cấp.
Anh cũng phải có một cái mới được.
Nhưng nếu chỉ đổi đất lại quá đơn điệu. Một chậu hoa dùng đất quý giá trồng hoa bình thường, vừa khéo phô diễn vẻ “cao ngạo mà khiêm nhường”, lại dễ đưa đi làm quà tặng mà không khiến người ta nghi ngờ.
Chỉ là…
Ánh mắt Tần Túc dừng lại ở dòng giá đổi:
Một chậu hoa đường kính 30cm, cao 100cm cần 1.440 phút giá trị sinh mệnh .
Anh lập tức xoá từ khóa “chậu hoa” thử gõ từ khác.
Sau khi thấy kết quả, Tần Túc quyết định được rồi, chậu hoa này… anh sẽ nghĩ cách khác để có được.
Còn cây X-13648G mà anh đã nhìn thấy trong nghi thức khai giảng vẫn nhớ mãi không quên… muốn đổi được nó, cần tới… một năm giá trị sinh mệnh .
Tần Túc: “……”
Đây mới là “băng giá tận tâm can” thật sự, không phải kiểu bi lụy dằn vặt gì nữa.
“Chớ khinh thiếu niên nghèo!” (Edit: đã tưởng ảnh trầm tính..)
Tự mình hô khẩu hiệu cho bản thân xong, Tần Túc đóng bảng giá sinh mệnh lại.
Thừa dịp còn vài giờ trước khi về hiện thực, anh tiếp tục tra tư liệu về trùng tộc để tìm kiếm phương án “diệt trùng”.
Thế giới hiện thực: 12:00.
Tần Túc mở mắt, phát hiện mình đang ngồi trong căn hộ quen thuộc.
Nhớ tới chuyện “chậu hoa” anh lấy điện thoại ra, yên lặng gửi một tin nhắn cho Khương Thành.
Khương Thành vốn đã quen với việc Tần Túc nhắn tin không đầu không đuôi tùy tiện mở ra.
Giây tiếp theo cổ anh ta co lại, lập tức lộ ra biểu cảm kinh điển kiểu “ông lão ngồi tàu điện ngầm nhìn điện thoại”.