——
Luồng ánh sáng trắng quen thuộc lóe lên. Tiếng ồn ào từ xa vọng lại, càng lúc càng gần, dần dần truyền vào tai Tần Túc.
“Đáng giận thật, tôi biết rõ Tần Túc không phải người bình thường mà! Tôi không hiểu vì sao ba tôi, lại ân cần khuyên nhủ tôi phải đi nịnh bợ cái tên Alpha ở ban 6 kia. Ông ấy không động não suy nghĩ chút nào à? Đừng nói là tôi ở tận ban 18, cách xa ban 6 của Tần Túc cả cây số, mà ngay cả nhìn cái bộ dạng lạnh như băng, không dễ tiếp cận kia của Tần Túc cũng đủ khiến người ta không dám tới gần rồi! Tôi từ chối ba tôi, ba tôi còn nói tôi không có tiền đồ. Thật chịu hết nổi! Phụ huynh thời nay có thể đừng áp tiêu chuẩn thời đại của họ lên tụi mình nữa được không?!”
“Cậu từ chối là đúng rồi. Tôi nghe giáo viên trong trường nói, ai ở Liên Bang muốn gặp Tần Túc đều bị anh ta lạnh lùng từ chối. Nghe đâu còn có chuyện người trong Liên Bang từng liên lạc với Tần Túc rồi xảy ra biến cố nghiêm trọng, dẫn tới hàng loạt nhân viên bị báo cáo.”
“Cậu nói cái này thì tôi cũng biết! Ba tôi kể là có kẻ ý đồ xấu, muốn xâm nhập quang não của Tần Túc rồi chiếm đoạt làm của riêng. Kết quả không biết bằng cách nào, lại bị Tần Túc phản đòn, cuối cùng tự chuốc lấy họa, thậm chí làm hỏng luôn cả server trung tâm của Liên Bang.”
Tần Túc: “......”
Nếu không phải anh là người trong cuộc, anh cũng tin mấy lời này là thật.
Tính từ lần trước lặng lẽ đánh dấu bản đồ của Học viên quân sự số 4, lại kết hợp với khả năng “ẩn thân tránh Thiên Nhãn” của mình, Tần Túc vừa định rời đi thì lập tức nghe thấy một giọng quen thuộc vang lên lần nữa.
“Mục Chi, chuyện đó thật sự là như vậy hả?”
Samuel quay sang hỏi người đang đi song song bên cạnh Hạ Mục Chi.
Hai người vừa kết thúc buổi huấn luyện thể năng cơ bản buổi sáng, Lận Nhân và Laris đã có kế hoạch riêng nên giờ chỉ còn bọn họ đi chung với nhau.
Nghe đến đây, Tần Túc vô thức dừng bước. Anh rất tò mò trong mắt Hạ Mục Chi chân tướng thật sự là như thế nào.
Hạ Mục Chi nhớ lại những thông tin biết được từ anh trai, cẩn thận nói:
“Tôi không dám chắc bọn họ nói có đúng không, nhưng điều tôi nghe được là Tần Túc đã hào phóng cung cấp rất nhiều tài liệu về Trùng tộc cho Liên Bang.”
Tần Túc: “......”
Hào phóng? Không có đâu. Anh thu phí đàng hoàng mà.
Samuel đôi mắt lấp lánh thốt lên cảm thán: “Quả nhiên là Tần Túc!”
Hạ Mục Chi nói tiếp:
“Những người bị báo cáo là do trong nội bộ Liên Bang, có người vì muốn giành được cơ hội kết bạn với Tần Túc, liên tục quấy nhiễu nơi làm việc thậm chí ẩu đả ngay tại cơ quan, làm hỏng hàng loạt server quan trọng. Vì vậy mới bị thong báo tập thể.”
Tần Túc: “?”
Sự tình phát triển tới nước này rồi à?!
Tin đồn lan rộng. Làn đạn bình luận cũng hỗn loạn vô cùng:
【Rốt cuộc bên nào mới là thật?!】
【Nghe cái nào cũng thấy hợp lý ghê luôn. Từ lúc Liên Bang liên hệ với Tần Túc, vô số học sinh ở Trường Quân đội số 4 nhận được lệnh từ gia đình, phải làm quen bằng được với Tần Túc! Không phải yêu cầu, mà là mệnh lệnh!】
【Liên Bang điên vì Túc Bảo! Cuồng vì Túc Bảo! Đâm đầu vào tường vì Túc Bảo!】
【Thật á? Nhưng Raymond hỏi ba mình thì nghe nói là, phía Liên Bang thỉnh cầu đại lão số 1 đứng ra bảo đảm, huy động toàn bộ nhân mạch ngầm để giúp Liên Bang thu được những bí mật trước nay không thể chạm tới.】
【Mặc kệ thật hay giả, tất cả những tin tức này đều dẫn đến cùng một kết luận: Đại lão số 1 mạng lưới quan hệ lớn tới mức khiến cả Liên Bang phải dè chừng. Đại lão số 1 vĩnh viễn là thần!】
【Thần? Hư hư thật thật.. fan nhân vật mới cẩn thận mấy người ăn nhiều cơm hộp bị trúng độc sinh ảo giác rồi đó!】
......
Giao diện tràn ngập một dòng chữ:
“Đại lão số 1… vĩnh viễn là thần”
Dòng “fan x cơm hộp bị trúng độc” nhanh chóng bị nhấn chìm trong làn đạn.
......
Thoáng nhìn làn đạn thật giả lẫn lộn, Tần Túc: “......”
Thôi kệ. Tin đồn mặc nó, chỉ cần làn đạn cùng giá trị hảo cảm của cư dân bản địa tăng là được.
Samuel và Hạ Mục Chi vẫn đang câu được câu không nói chuyện phiếm.
Tần Túc phán đoán từ âm thanh giờ bọn họ cách anh không xa lắm.
Nghĩ đến việc quay về ký túc xá nhất định phải đi qua tuyến đường cố định, không tránh khỏi việc sẽ chạm mặt Hạ Mục Chi và Samuel, Tần Túc liếc mắt nhìn chậu hoa hồng đang nghiêng tựa vào khuỷu tay.
Anh khẽ động tay điều chỉnh lại vị trí nụ hoa, chỉnh lại áo gió trên người cho ngay ngắn.
Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Tần Túc đợi đến khi Hạ Mục Chi sắp rẽ vào lối đi phía trước mới quan sát động tĩnh xung quanh.
Chọn tuyến đường ít người nhất, cũng là nơi có thể kéo dài thời gian chú ý lâu nhất, từ chỗ ẩn nấp bước ra, thản nhiên xuất hiện dưới ống kính.
Anh thẳng hướng góc ngoặt bước tới. Khi đi ngang qua khu vực trồng cây bằng dung dịch dinh dưỡng không rõ tên gọi, chỉ thấy một màu xanh tươi tốt bao phủ như “vành đai xanh” vừa vặn đối mặt với nhóm nhân vật chính: Hạ Mục Chi và Samuel.
Cảnh tượng này lập tức bị màn ảnh của thế giới truyện tranh tự động nắm bắt.
“Cái người kia thật sự...quá xấu... hỏng rồi...”
Bỗng nhiên không kịp phòng bị nhìn thấy Tần Túc xuất hiện ngay trước mặt mình.
Samuel hai mắt mở to vì kinh ngạc, trong chốc lát còn quên mất việc ban nãy đang chuẩn bị cùng Hạ Mục Chi nói xấu Hạ Ôn Viễn.
Bạn học “oan gia ngõ hẹp” gặp nhau ở hành lang, trừ phi có “huyết hải thâm thù” còn không thì đều sẽ lịch sự chào hỏi.
Bọn họ bắt đầu bước vào một màn hỏi thăm xấu hổ nhưng lịch thiệp.
Đối diện “tình cờ gặp gỡ”, Tần Túc sắc mặt bình tĩnh, hơi rũ mắt lạnh nhạt lướt qua Hạ Mục Chi và Samuel.
Đồng thời, các học sinh đang rải rác ở những tuyến đường gần đó cũng phát hiện ra cảnh tượng “giằng co” giữa Tần Túc và nhóm Hạ Mục Chi – Samuel ở khúc ngoặt.
"Là Tần Túc!!!"
Tên của Tần Túc vừa lóe qua trong đầu bọn họ, chẳng cần trao đổi với nhau, chỉ bằng ánh mắt đã ăn ý kéo nhau tiến về khu vực gần đó.
Nhìn trời, nhìn đất, chạm vào vành đai xanh, sờ cằm giả vờ đang suy tư...
Một đám học sinh đồng loạt triển khai kỹ năng làm “người qua đường chuyên nghiệp”.
Thật ra thì toàn bộ đều dựng thẳng lỗ tai, âm thầm hóng hết tất cả mọi chuyện có liên quan đến “Tần Túc”.
Càng chú ý tới khuỷu tay Tần Túc đang ôm chậu hoa được nuôi bằng thổ nhưỡng quý hiếm kia. Một loại hoa hồng mà trước đây bọn họ chưa từng thấy.
【!!! Đại lão xuất hiện rồi! Khí chất bá đạo ép người! Bảo bối số 1 của chúng ta hôm nay vẫn đẹp trai như thần luôn!】
【Nhưng mà… hoa hồng trong tay đại lão số 1 là giống gì vậy? Sao chưa từng thấy bán ngoài thị trường? Còn biểu cảm của đại lão nữa... Nhìn kiểu gì cũng giống như đã nghe được bọn Mục Bảo nói chuyện.】
【Ách… Cảm giác như lúc mình và bạn thân đứng trước mặt nói xấu thầy chủ nhiệm, ai dè ổng đi ngay sau lưng... Đau lòng thay.】
【Khuyên mọi người xoá đi.Bạn tôi từng vì một lời nói mà tan vỡ thanh danh.】
【Mấy học sinh ăn dưa đúng là đang diễn chính tôi á! Cho nên để tôi vào diễn tiếp tập 2 cho!】
...
Mặt ngoài thì tỏ vẻ bình tĩnh, kỳ thực đang lén nhìn làn đạn, thầm chờ vai chính chủ động gọi mình.
Tần Túc: “……”
Đòi vào diễn á?
Thôi đi, không cẩn thận diễn lệch là... mất mạng như chơi.
Lúc này, Hạ Mục Chi cũng đã quên mất định nói gì với Samuel.
Trong lúc bị Tần Túc nhìn thẳng không gợn sóng, cậu nhớ lại chuyện vừa rồi hai người còn nói xấu Tần Túc. Lập tức xấu hổ đến mức trong lòng muốn đào hang chui xuống.
Ánh mắt Tần Túc nhìn như vậy... không phải là nghe thấy rồi chứ? Trời ạ... thật sự xấu hổ quá đi!
Nhưng càng xấu hổ, khoé miệng Hạ Mục Chi lại càng cứng ngắc giơ lên, cố gắng mỉm cười chào hỏi:
“ Bạn học Tần Túc, thật trùng hợp.”
Quả nhiên, không thể nói xấu ai sau lưng... mới vừa nói xong đã bị vả mặt tại chỗ.
【Mục Bảo: Trầm mặc. Đây là đêm tồi tệ nhất...】
【Samuel: Tôi biết lỗi rồi. Cầu xin tha thứ.jpg】
【Chiếc áo gió này, cộng thêm khí chất trên người, là vừa từ bên ngoài trở về sao? Khuỷu tay lại còn ôm một loại hoa hồng không xác định... từ lá, đến hoa, đến chậu... tất cả đều toát ra hơi thở xa xỉ. Nếu kết hợp với tin tức trước đây rằng đại lão số 1 vừa có liên hệ với Liên bang... lẽ nào đại lão số 1 thật sự là vừa từ Liên bang trở về?】
【Mặc kệ từ đâu trở về, hiện tại nhìn thần sắc của đại lão số 1 thực sự lạnh như băng... Lẽ nào ở Liên bang đã xảy ra chuyện gì không vui?】
...
Tần Túc: “......”
Không không không, nguyên nhân khiến anh toàn thân bao phủ áp suất thấp .... chỉ là do vừa trải qua đợt huấn luyện mệt mỏi ở thế giới thực mà thôi.
Không ngủ không nghỉ, lại phải trải qua huấn luyện cường độ cao, cho dù chết không được, thì áp lực và cảm xúc táo bạo cũng sẽ từ người anh mà tràn ra.
Có anh ở đây, còn cần gì phải "nằm gai nếm mật"?
Không cần thiết.Chỉ cần nếm anh là được.
Vì vậy, khi nghe thấy nhân vật chính rốt cuộc cũng mở lời, Tần Túc không ngoài dự liệu thản nhiên đáp lại với ngữ điệu bình ổn:
“Các cậu, xin chào.”
Samuel vẫn còn chưa kịp thoát khỏi cảm giác nghẹn thở vì xấu hổ “chính chủ chạm mặt chính chủ”, nên nhất thời không mở miệng.
Dù sao thì cũng là đoàn nhân vật chính, bất kể là từ góc độ không muốn đắc tội, hay vì phép lịch sự xã giao, Tần Túc vẫn đáp lại một cách bình đẳng.
Nghe thấy Tần Túc chủ động trả lời, Hạ Mục Chi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tần Túc là kiểu người coi trọng thể diện, cho dù có nghe thấy người khác nói xấu sau lưng mình, vẫn bình tĩnh duy trì thể diện.
Từ một câu “các cậu”, Samuel rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, ý thức được dù vừa rồi mình không lên tiếng, Tần Túc vẫn không hề bỏ sót, vẫn chủ động đưa cậu vào phạm vi chào hỏi cùng với Hạ Mục Chi coi hai người như nhau.
Samuel siết chặt tay buông bên người, cuối cùng cũng rút ra một chút phong độ còn sót lại, vội vàng cười gượng vài tiếng, định chào hỏi lại một câu theo kiểu quen thuộc:
“Ha ha ha đúng vậy, thật là trùng hợp quá ha bạn học Tần Túc, cậu đây là vừa đi đâu về—”
Chưa kịp nói hết câu, Hạ Mục Chi đã vươn tay bịt kín miệng Samuel .
“!”
Giây phút đó, cả trong truyện tranh lẫn khán giả ngoài màn hình đều đồng loạt hiểu ý nhau.
Hôm nay, xin phong cho Samuel danh hiệu: Miệng tốt!
Hạ Mục Chi ho nhẹ một tiếng, thành khẩn nói:
“Khụ khụ, xin lỗi.”
Cậu biết Samuel chỉ là thuận miệng, theo phản xạ tự nhiên mà hỏi thăm chuyện phiếm, không có ý gì khác...
Nhưng Tần Túc căn bản không phải người có thể tuỳ tiện nói chuyện phiếm!
Lời Samuel nói, nhất định sẽ bị Tần Túc hiểu nhầm là đang âm mưu dò la tin tức.
Mà Tần Túc là người đầy bí mật, không thể tuỳ tiện tiết lộ hành tung của chính mình.
Huống hồ xung quanh còn có rất nhiều người đang hóng chuyện.
Ngay lúc này mà hỏi câu đó… thật sự không thích hợp!
Tần Túc sao có thể trả lời?