Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 36

Chương 25: 

【 Tôi cười bay mất, cha thần kinh của ôn thần “còn không mau nói cảm ơn” ha ha ha 】 

【 Mấu chốt là cậu ta thật sự nói kìa, tính ra cũng là kiểu cún con ngoan ngoãn nha (bushi) 】 

【 Huyết mạch áp chế? 】 

【 Nhưng đừng vũ nhục cái từ đó, hai người này căn bản không cùng một loại O sinh ra. 】

 【 Niên độ sảng văn√ 】 

【 Thật sự không để tôi vào diễn hai tập sao? Tôi sử dụng quy tắc bàn tay siêu lắm đó! 】 

【 Bỏ đá xuống giếng chúc các người đều gặp được bệnh tâm thần như vậy nha (mỉm cười) 】

【 Việc nhỏ xíu cũng phục thù... nhưng mà Ôn Thần à, vậy cũng là chuyện thường tình thôi mà.】 

【 Bệnh tâm thần còn biết trả đũa, quả nhiên chỉ có những kẻ bôi nhọ mới biết chính mình đã ủy khuất tới nhường nào. Chị gái thật là cay nghiệt, sao sao (dẩu môi)(tôi là con gái)(nghe không chị gái kia ơi, tôi là con gái)(phần mềm đo ra cũng là mềm O)(mở loa lớn giùm cái) 】

 (*Niên độ sảng văn: là thể loại tiểu thuyết mà nhân vật chính làm mọi việc đều thuận lợi, đánh đâu thắng đó, thăng cấp nhanh chóng) 

...

 Trong làn đạn ngập tràn toàn những từ khóa kiểu “sảng” với “ha”. 

Răng rắc một tiếng, cửa phòng bệnh khép lại. 

Hạ Ôn Viễn l**m máu trong khoang miệng, không gọi ai vào để tiêm dịch trị liệu giúp tái tạo mô miệng bị rách, mà tự mình dùng quang não chụp vài bức ảnh. 

Vài giây sau, Hạ Ôn Viễn chọn ra một tấm có biểu cảm đáng thương nhất, nhưng vẫn không làm tổn hại đến nhan sắc, rồi gửi cho Lận Nhân kèm theo lời nhắn: “Cho cậu ấy xem.”

 Hạ Ôn Viễn không quên, Hạ Mục Chi chẳng những vì tin tức tố của mình mà quay lại, còn ra tay ngăn cản Antony kẻ đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển kia, định nhân cơ hội động tay động chân. 

Chỉ vậy thôi đã đủ để thấy, trong mắt Hạ Mục Chi, cậu vẫn khác biệt với đám Omega bình thường khác.

Hạ Ôn Viễn cũng từng nghĩ đến chuyện chia sẽ cho Hạ Mục Chi, nhưng không phải bạn thân thì không thể hack vào quang não của Hạ Mục Chi được, đành phải thông qua quang não người khác để nắm tin tức của Hạ Mục Chi. 

Laris… 

Tính khí nóng nảy, hoàn toàn không đoán được giới hạn, Hạ Ôn Viễn sợ chọc giận Laris sẽ bị đánh cho tơi tả.

Hiện tại Hạ Ôn Viễn chỉ là một Omega yếu ớt, khác xa thời còn là Beta dám cãi tay đôi.

 Samuel… 

Thoạt nhìn ngốc nghếch hết sức, EQ thấp, vẻ ngoài đần độn, nhưng lại có kỹ thuật quang não khá tốt. 

Không nổi nóng thì thôi, chứ đã nổi giận là yên lặng bới tung quyền riêng tư người khác lên, kiếm chỗ trút giận. 

Lận Nhân… 

Ngoài việc chữa thương ra thì chẳng làm được gì. 

Quả hồng thì phải chọn quả mềm mà bóp, Lận Nhân là lựa chọn phù hợp nhất. 

Cô ấy sẽ không dám đưa ảnh đó cho người khác xem, càng không để ai thương hại Hạ Ôn Viễn thêm, nhưng chắc chắn sẽ không nhịn được mà kể với đám bạn thân để bàn tán một trận. 

Ban 2 lúc ấy đang học ở sân huấn luyện khác. Lận Nhân nhận được một tin nhắn trên quang não, vừa bấm vào thì thấy... 

Ảnh Hạ Ôn Viễn ngồi trên giường bệnh, khóe môi dính máu đỏ tươi, ánh mắt đáng thương nhìn về phía màn hình.

 Lận Nhân trợn to mắt: “......?!” 

Cái “quỷ” gì đây! 

Sau một thoáng kinh ngạc, tấm ảnh mang hiệu ứng chẳng khác gì phim kinh dị khiến cô lập tức xóa kết bạn với Hạ Ôn Viễn, không biết từ lúc nào đã lặng lẽ chui vào danh sách bạn thân của cô. 

“Lận Nhân, biểu cảm của cậu làm sao thế?” 

 Bạn học cùng lớp nhìn thấy cô rụt cổ, cau mày, thì đầy nghi ngờ hỏi. 

Khi chưa được sự cho phép, cô bạn này cũng không dám nhìn giao diện quang não của Lận Nhân.

 Giọng bạn học khiến Lận Nhân giật mình, nhanh chóng đóng giao diện, cười giải thích:

  “Có một tên bệnh thần kinh, tự nhiên gửi cho tôi một tấm ảnh trùng tộc kinh dị, làm tôi hết cả hồn.” 

Bạn học nghe vậy thì nhớ lại chương trình học về Trùng tộc vừa lên lớp gần đây, vẻ mặt lập tức ghê tởm, đồng cảm vỗ vỗ vai Lận Nhân:

 “Tôi hiểu mà, tên đó đúng là quá đáng thật.” 

【Nhân bảo aaaa?】

 【...... Không phải chứ, A Nhân nhà tui có chọc ai đâu?】

 【Nhân Nhân: Ủa trời đậu phộng nhà tôi!】

 【A Nhân vừa click mở hình liền trở thành phiên bản cô bé tóc xù lên sóng ha ha ha】 

—— 

Tuyên Cảnh Tịch rời khỏi phòng bệnh của Hạ Ôn Viễn, vừa ra đã nghe tin Tần Túc vì sự cố trên lớp nên được cho phép tạm ngừng tham gia chương trình học, lập tức quay về ký túc xá. 

Muốn thể hiện thành ý, tốt nhất vẫn là gặp mặt trực tiếp, nhưng cũng không thể vì muốn "gặp mặt" mà cố tình kéo Tần Túc ra ngoài. 

Như vậy chẳng khác nào gây thêm phiền phức không đáng có cho Tần Túc, hoàn toàn đi ngược với ý định muốn thể hiện thành ý ban đầu. 

Thay vì thế… Tuyên Cảnh Tịch nên tìm một dịp khác thích hợp hơn, tốt nhất là không làm phiền đến thời gian riêng tư của Tần Túc. 

Suy nghĩ một lúc, Tuyên Cảnh Tịch quyết định dời việc trực tiếp thay mặt Tuyên gia xin lỗi sang ngày hôm sau. 

Nếu Tuyên Cảnh Tịch nhớ không nhầm, ngày mai là buổi học đầu tiên của các tân sinh khóa 26 về môn “vũ khí và cơ giáp cơ sở”. 

Lĩnh vực này cô có nghiên cứu kha khá, có thể lấy cớ là đại diện lớp trên đến biểu diễn cho học sinh mới, tự nhiên xuất hiện trước mặt Tần Túc.

 Đến lúc đó, cô sẽ tìm cơ hội thay mặt Tuyên gia nói lời xin lỗi với Tần Túc. 

—— 

Buổi học kết thúc, Tần Túc thay ra bộ đồ huấn luyện dùng một lần trong phòng thay đồ. 

Anh tận mắt chứng kiến bộ đồ vừa thay được hệ thống xử lý không khí bên trong hút đi, hoàn toàn biến mất.

Đảm bảo không ai có thể thông qua quần áo anh từng mặc, mà điều tra được dấu vết anh đã sử dụng khuếch tán khí. Rồi mới thay đồ bình thường quay về ký túc xá.

Trong ký túc xá, Tần Túc vừa nhìn phần đồng hồ đếm ngược giá trị sinh mệnh ở góc phải màn hình, vừa hồi tưởng lại từng tình tiết xảy ra trong lớp học hôm nay. 

Anh hỏi hệ thống: “777, tôi cần đổi bao nhiêu giá trị sinh mệnh, mới có thể có được tố chất thân thể giống Alpha trong thế giới truyện tranh?” 

Khi đứng bên ngoài sân, lúc Alpha và Omega đang bị tiêm thuốc ức chế để kiểm soát tình hình, anh đã theo dõi rõ mọi diễn biến. 

Lấy nhân vật chính là Hạ Mục Chi làm đại diện cho Alpha cấp bậc tin tức tố cao, dường như bởi vì cấp bậc vượt trội mà không bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của Omega, vẫn giữ lý trí, có thể cùng nhóm Beta khác phối hợp ngăn chặn Alpha phát cuồng, bảo vệ các Omega bị dẫn dắt vào trạng thái kỳ mẫn cảm. 

Còn các Beta, vì bị những Alpha mất kiểm soát tiết ra tin tức tố hỗn loạn dẫn đến phản ứng bài xích, ai nấy đều nhăn mày, lộ ra biểu cảm khó chịu ở mức độ khác nhau. 

Thế nhưng  

Ngay cả trong tình huống trước đó đã tiêu hao không ít thể lực do chạy nước rút đường dài, nhóm Alpha sau khi bị tin tức tố của Omega k*ch th*ch thì bất kể cảm xúc hay thể lực, đều giống như được uống nước tăng lực, trạng thái như được cường hóa toàn diện. 

Ngay cả với Hạ Mục Chi một Alpha cấp S khi đối phó với nhóm Alpha cấp thấp dễ bị tin tức tố ảnh hưởng, cũng phải tiêu tốn không ít sức lực. 

“Tại sao Hạ Mục Chi không trực tiếp gỡ miếng dán ngăn cách tin tức tố, rồi dùng uy áp đè ép nhóm Alpha cấp thấp hơn khống chế tình hình? Là sợ làm cho các Beta bên cạnh càng khó chịu hơn sao?” 

Trong khoảnh khắc đó, Tần Túc lại nhớ đến dù đối phương có ghét Hạ Ôn Viễn đến đâu, thì vào thời điểm nguy hiểm nhất, Hạ Mục Chi vẫn bỏ qua cảm xúc cá nhân, đối xử với Hạ Ôn Viễn giống như các Omega bị ảnh hưởng khác. 

Tần Túc: “......” 

Không hổ là vai chính nhân phẩm thật sự không có gì để chê. 

Vừa nghĩ đến đây, anh liền nghe được hệ thống trả lời. 

【Cư dân bản địa trong thế giới truyện tranh thể chất là do tuyến thể tin tức tố biến hóa mà thành. Ký chủ, cậu không có tuyến thể, không có tin tức tố, cho nên dù dùng bao nhiêu giá trị sinh mệnh, cũng không thể đổi được thân thể tố chất giống như Alpha trong thế giới truyện tranh.】 

Bình Luận (0)
Comment