——
Bệnh viện.
“Cậu còn ổn chứ?”
Samuel là người đầu tiên vọt vào phòng, thấy Hạ Mục Chi vẫn ngồi yên, mới thở phào nhẹ nhõm.
Lận Nhân và Laris một trước một sau bước vào, trên người vẫn còn mặc đồng phục trên lớp.
Nghe nói ở ban (6) và (7) vừa xảy ra sự cố trong tiết học, nhưng những người khác vẫn chưa rõ rốt cuộc là chuyện gì.
Kết thúc chương trình học xong, ba người lập tức thay đồ, chạy đến với tốc độ nhanh nhất.
Laris và Lận Nhân không lên tiếng, nhưng ánh mắt vừa vào phòng đã ngay lập tức quét từ đầu tới chân Hạ Mục Chi.
“ Không sao.Chỉ là do có hỗn loạn phát sinh nên phải trải qua kiểm tra thông thường thôi.”
“Kia……”
Laris đảo mắt khắp phòng bệnh, nhìn qua toàn là Alpha không có thương tích gì nghiêm trọng.
Nhưng… không thấy Tần Túc.
“Tần Túc đâu rồi?”
Bọn họ chỉ biết có chuyện xảy ra, tình hình cụ thể thì chưa kịp tìm hiểu.
Tuy rằng tiếp xúc với Tần Túc… gần như bằng không.
Nhưng trong mắt bọn họ, Tần Túc không giống kiểu người sẽ thờ ơ trước tình huống khẩn cấp trong lớp học của mình.
Dù sao thì… trước đó, Tần Túc đã từng đứng ra làm cầu nối cho Liên bang, giúp Liên bang thu thập được vô số tư liệu về trùng tộc từ những tinh cầu từng đối địch.
Đáng tin cậy và mạnh mẽ.
Antony liếc nhìn Samuel, tóc và mắt đều hồng nhạt giống hệt Hạ Ôn Viễn, trong lòng vốn đã khó chịu vì trên sân huấn luyện không thể xác minh được thực lực của Tần Túc là thật hay giả, giờ càng thêm bực bội.
Vừa nghe xong, Antony bất chấp lời Samuel cười nhạo một tiếng, giọng điệu hách dịch:
“Người ta chẳng hao tổn gì tất nhiên quay về rồi. Các người tưởng hắn ta sẽ xuất hiện ở mấy nơi như thế này à?”
Nếu lúc đó, Tần Túc chỉ cần bắn thuốc ức chế chậm hơn một giây thôi, Antony đã có thể lợi dụng lý do bị tin tức tố dẫn dắt mà danh chính ngôn thuận chạm vào tay Hạ Ôn Viễn rồi.
Laris tuy không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng nghe giọng điệu của đối phương mùi thuốc súng nồng nặc, cô lập tức khoanh tay, lạnh lùng lên tiếng:
“Có ai hỏi cậu đâu?”
Trong phòng, những Alpha đã chứng kiến cách Tần Túc quyết đoán, lạnh lùng nhưng cực kỳ hiệu quả trong việc giải quyết hỗn loạn, sau khi nghe Antony nói xong, trong lòng ít nhiều đều có chút ngưỡng mộ người mạnh, lập tức lên tiếng phản bác:
“Antony, cậu đây là sao hả?”
“Nếu không phải Tần Túc bình tĩnh, kiên quyết nhúng tay giải quyết, ai biết chuyện có thể nghiêm trọng tới mức nào?”
“Tần Túc lúc ấy đứng tách biệt đám người, không tiến vào hiện trường hỗn loạn mà có thể trực tiếp giải quyết được 70% lượng Alpha và Omega đang rối loạn. Dựa theo quy định, căn bản không cần phải đến bệnh viện kiểm tra.”
……
Raymond cũng thất vọng nhìn về phía Antony đã bị Hạ Ôn Viễn ban (7) dụ dỗ đến mức đầu óc mụ mị:
“Antony, Tần Túc không xuất hiện ở đây là vì… cậy ấy căn bản không cần phải tới, hiểu chưa?”
Antony: “……”
Trong phòng, ngoại trừ Antony ra, tất cả mọi người đều đứng về phía Tần Túc.
Antony bị nghẹn đến mức sắc mặt khó coi, đen mặt rời khỏi phòng.
Chỉ cần chương trình huấn luyện thể năng còn tiếp tục, Antony cảm thấy mình vẫn sẽ có rất nhiều cơ hội.
Trong lúc phát cuồng, Antony đánh nhau với Beta, bị Hạ Mục Chi đá cho một cước gãy xương, đi đường mà tư thế cực kỳ khập khiễng.
Nhìn bóng lưng Antony không nói không rằng rời khỏi phòng, Raymond thở dài thất vọng:
“Xem ra… cậu ta vẫn không hiểu.”
Hạ Mục Chi dõi theo bóng Antony, trên mặt lộ ra vẻ khó xử.
“Cậu đánh cậu ta à?”
Laris hỏi, ánh mắt lóe sáng rõ ràng đang suy đoán.
Hạ Mục Chi gật đầu:
“…… Ừm.”
Khi đó, Antony lao về phía một Omega tóc hồng nhạt nhanh như hổ vồ mồi. Hạ Mục Chi còn chẳng kịp nhìn rõ đối phương là ai, theo bản năng liền đá một cước vào người Antony.
Giây tiếp theo, Tần Túc bắn thẳng thuốc ức chế vào sau cổ Antony.
‘Chuyện này có tính là lần đầu tiên mình và Tần Túc… hợp tác không nhỉ?’
Trong lòng Hạ Mục Chi thoáng qua ý nghĩ này, khi giải thích toàn bộ sự việc cho các bạn mình nghe.
Laris lập tức phá lên cười, giọng mang theo giễu cợt:
“Đồ ngốc, đáng đời!”
“Khoan đã, ban (7)… phát sinh hỗn loạn rồi sao?”
Lận Nhân liếc mắt nhìn Samuel, lại nghĩ đến ban (7) chỉ có một Omega rơi vào kỳ mẫn cảm… rồi lại nhớ đến hình ảnh bản thân nhận được trong lúc huấn luyện, khóe miệng cô khẽ giật giật.
Cái bộ dạng đáng thương kia của Hạ Ôn Viễn… thì ra không phải do hóa trang, mà thật sự ăn đắng giữa trận hỗn loạn vừa rồi?
Lận Nhân còn chưa kịp nói cho mọi người chuyện mình nhận được tấm ảnh kia của Hạ Ôn Viễn.
“Nhân Nhân, cậu có chuyện gì mờ ám đúng không!” Laris nhào tới, cúi người áp sát mặt Lận Nhân.
Nhìn gương mặt tinh xảo đang phóng đại ngay trước mắt, vẻ mặt vô cùng hóng hớt, Lận Nhân suy nghĩ một chút, rồi nhìn về phía Hạ Mục Chi, gật đầu:
“Là một tấm ảnh về Hạ Mục Chi.”
Hạ Mục Chi: “Hả?”
Samuel nghiêng đầu không nói gì, giống như những người khác, đều nhìn Lận Nhân đầy nghi hoặc.
Dưới ánh mắt nóng rực của mọi người, Lận Nhân thấp giọng:
“Tóm lại, các cậu tự xem đi.”
Nói xong, cô mở quang não, chiếu giao diện ra cho ba người bạn thân cùng xem.
Trên khung thoại bị kéo đến màu đen trước đó, một tấm ảnh quen thuộc đột ngột hiện ra trước mắt cả ba.
Trong ảnh Hạ Ôn Viễn trông vô cùng thảm hại và đáng thương, nếu là một Omega nào khác bọn họ chắc chắn sẽ không do dự mà đồng cảm.
Nhưng người này lại là Hạ Ôn Viễn.
Kẻ từng vì gây chia rẽ bọn họ mà không từ thủ đoạn, thậm chí có phần… điên cuồng.
Khi cả đám vẫn còn mải nghĩ "ngày mai ăn gì", "hôm nay chơi game gì", "bài tập khó chịu thật", hay "ba mẹ ba ngày không đánh là leo lên nóc nhà phá chơi", thì Hạ Ôn Viễn lại là kiểu người đã có thể tự đâm chính mình để đổ oan người khác, nhảy lầu máu me đầm đìa….
“Cho cậu ấy xem” – rõ ràng “cậu ấy” này chính là: Hạ Mục Chi.
Cả ba: “……”
Một hồi trầm mặc ngắn ngủi trôi qua. Trong ánh nhìn cháy bỏng của bạn bè, lại kết hợp với biểu cảm khó tả của Lận Nhân ban nãy, Hạ Mục Chi cuối cùng cũng chậm rãi phản ứng:
“Vậy nên…… người mà tôi đã cứu… là Hạ Ôn Viễn?!”
Người khác không thấy được giao diện của Lận Nhân, tò mò muốn chết, nghe thấy vậy Raymond cau mày khó hiểu:
“Hử?” rồi nhìn sang Hạ Mục Chi.
Lúc hỗn loạn xảy ra, trừ Tần Túc rời đi với dáng vẻ lạnh lùng để lại ấn tượng sâu đậm, thì chính Hạ Mục Chi Alpha cấp S, đã xoay người lao lên ngăn chặn Alpha phát cuồng, cũng khiến Raymond khó quên.
Raymond còn từng nghe Antony càm ràm mấy lần, nói rằng Hạ Ôn Viễn lúc nào cũng nhớ thương Hạ Mục Chi.
Raymond luôn cho rằng, hai người họ chí ít cũng là bạn bè thân thiết.
Bạn bè với nhau, sao có thể không biết mùi tin tức tố của đối phương được?
Nhưng giờ nghe thế này, có vẻ như mọi chuyện không đơn giản như Raymond tưởng:
“Cậu không biết người tạo ra hỗn loạn vừa rồi là Hạ Ôn Viễn à?”
Hạ Mục Chi: “…… Không biết.”
Hạ Mục Chi chỉ đơn thuần nhận ra đó là tin tức tố của một Omega.
Bây giờ biết rồi cũng không sao. Hạ Mục Chi không hối hận.
Hạ Mục Chi tin rằng, dù là ai, nếu đứng trước một tình huống có thể gây hậu quả nghiêm trọng, cũng sẽ hành động như vậy thôi.
Raymond: “……”
Cái quan hệ quái quỷ gì đây? Não muốn cháy luôn rồi.
Lận Nhân gãi đầu:
“Cho nên…… sở dĩ cậu ta gửi ảnh cho tôi là vì… hiểu lầm cậu chuyện này à?”
Nói xong, ánh mắt Laris và Samuel nhìn Hạ Mục Chi lộ rõ vẻ đồng cảm.
Hạ Mục Chi cả người cứng lại, nổi da gà, thậm chí hơi buồn nôn.
【……Ha ha ha ha ha, thì ra đây là sự thật! Quá vô tình, quá có lý, quá rõ ràng! Tôi thích!】
【Chờ mong ngày nào đó “Ôn thần” biết được chân tướng (mặt chó)】
【Hạ Ôn Viễn: Thì ra… người sai là tôi à?】
【Trời cao đúng là biên kịch số một (mặt chó)】
【Cái cặp đôi chính – phản diện như này còn ai dám khẳng định không thể thành cp?】
——
Thế giới hiện thực.
Đôi mắt vừa khôi phục sự tỉnh táo, Tần Túc liếc mắt nhìn ký túc xá quen thuộc trống vắng.
Anh ngồi xuống, nhặt lên xấp tài liệu giấy vừa mới từ không gian rơi ra.
Cửa phòng vẫn đóng kín. Giường và bàn của Giang Lộ đều gọn gàng ngăn nắp, nhà vệ sinh cũng không có tiếng động nào, bạn cùng phòng hiển nhiên không có mặt.
Còn hai tiếng nữa mới đến tiết học đầu tiên. Để tránh mất thời gian đi ăn, Tần Túc uống luôn dinh dưỡng dịch rồi kéo ghế ngồi xuống.
Mở tư liệu ra, anh lập tức bật chế độ “trâu ngựa”, không nghỉ một giây.
Đúng 7:40, Tần Túc đóng tập tài liệu chưa xem xong lại, lấy sách giáo khoa ra.
Đến giờ rồi, anh cần ra ngoài tìm chỗ khác để tiếp tục làm… trâu ngựa.
——
Phòng học.
Các bạn học không ngờ hôm nay Tần Túc lại tới sớm hơn thường lệ năm phút.
Trên bàn của anh còn đặt một xấp tài liệu dày hơn cả sách giáo khoa.
Tần Túc rũ mắt nhìn, thần sắc trong mắt không rõ, hàng mi dài bị ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu nghiêng xuống, đổ bóng thành hình quạt bên gò má thanh tú.
“Tần Túc đang xem gì vậy?”
Câu hỏi quen thuộc lại xuất hiện trong đầu các bạn học, không ngoài dự đoán.
Anh luôn là tiêu điểm của sự tò mò, là cơn sốt buôn dưa khiến người ta nhịn không được muốn biết nhiều hơn.
Khi anh nhận ra có những ánh mắt đang len lén quan sát mình, thì bàn tay đặt trên mặt bàn khẽ rung lên, di động phát ra một tin nhắn.
Chỉ còn hai phút nữa là đến giờ học.
Tần Túc dời mắt khỏi tập tư liệu, cầm lấy di động. Đôi mắt đen bình thản ban nãy, khi đọc nội dung tin nhắn, đồng tử đột nhiên co rút trong chớp mắt.