………….
Bị Đoạn Lâm gọi lại, khi anh vừa gật đầu rồi xoay người chuẩn bị rời đi.
“?”
Tuy trong lòng khó hiểu, Tần Túc vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên quay người lại.Liền nghe được Đoạn Lâm lên tiếng
“Em có thể hỗ trợ giảng cho các bạn khác trong lớp một chút không?”
Đoạn Lâm dò hỏi.
Lớp gần 500 người, tuy có một nửa đang tự mày mò, nhưng vẫn còn rất nhiều bạn gặp khó khăn.
Chỉ dựa vào cô và Tuyên Cảnh Tịch thì không thể nào kèm cặp hết được.
Tần Túc: “......”
Đúng là… cơ hội trời cho!
Chẳng phải là anh có thể dựa vào cơ hội này, đường hoàng trải nghiệm hết mọi loại vũ khí và cơ giáp, mà trước giờ chỉ dám nhìn chứ chưa từng được chạm tay vào sao?
Vui mừng đến suýt bật cười, Tần Túc cố gắng đè nén cảm xúc phấn khích, giữ vẻ mặt bình thản, rụt rè đáp: “Được.”
Tần Túc nhìn có vẻ lạnh nhạt mà vẫn đồng ý giúp, Đoạn Lâm mỉm cười: “Cảm ơn em, trò Tần Túc.”
“Không có gì” Tần Túc chân thành đáp.
“Giáo sư Đoạn, đây là vinh hạnh của em.”
Đoạn Lâm: “Em đúng là đứa trẻ ngoan.”
Tuy biết rõ Tần Túc chỉ là khách sáo, nhưng ai lại chẳng yêu thích một người vừa mạnh mẽ mà vẫn khiêm nhường, còn cư xử lịch thiệp như vậy.
Làn đạn hoà cùng cảm xúc của Đoạn Lâm:
【 Lời của Tần Túc đúng kiểu khách sáo ngoài mặt, mà cô giáo lại tưởng thật 】
【 Thì làm sao nào? Không cần biết lý do, miễn là giúp chính là giúp! 】
【 Hôm nay Đại lão vẫn là số 1! 】
【 Rõ ràng tỏ ra không hứng thú với mấy món "đồ chơi" như vũ khí, nhưng vẫn vì lời nhờ của giáo viên mà đồng ý giúp đỡ. Mạnh mẽ lại đáng tin, bảo sao không được ban 6 yêu thích! 】
...
Tần Túc: “......”
Sự thật là, những gì anh nói hoàn toàn là thật, và anh thực sự rất hứng thú với chúng mà.
Trong thế giới này, anh chẳng có tư cách nào xem những thứ đó là "đồ chơi". Hoàn toàn ngược lại.
Trong thế giới thực, những vũ khí anh có thể chơi, đều không thể bắn xuyên thân thể Trùng tộc.Nhưng với đối với cư dân trong truyện tranh, chúng mới thật sự là những món đồ chơi.
Đoạn Lâm quay lại hướng các học sinh: “Các em học sinh, nếu có gì không hiểu, cũng có thể hỏi trò Tần Túc nhé.”
Lời vừa dứt, không gian vốn đang ồn ào bỗng chốc yên lặng.
Hỏi Tần Túc? Vừa nghĩ đến dáng vẻ “người sống chớ lại gần” lạnh như băng của Tần Túc, các học sinh trong lòng đồng loạt hít vào một hơi.
Cùng là học sinh với nhau, mà sao khoảng cách lại có thể lớn đến thế?
Một người như Tần Tú ngay cả tiết học sáng còn không tham gia, vậy mà lại đủ khả năng dạy người khác.
Cả đám học sinh: “……”
Tổn thương.
Dù thật sự cảm thấy áp lực khi đứng cạnh Tần Túc, nhưng... nói gì thì nói, được tiếp xúc gần với đại lão, cơ hội thế này cả đời mới có một!
Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, các học sinh trong lớp liếc nhìn nhau.
Cách Tần Túc không xa, có một Alpha lấy hết can đảm mở miệng: “À… bạn học Tần Túc.”
Nghe có người gọi mình, Tần Túc kìm nén cảm xúc phấn khích khi sắp “thu hoạch được kinh nghiệm mới”, ánh mắt bình thản nhìn sang, giữ vẻ điềm tĩnh như thường, chờ người kia nói tiếp.
Dưới cảm giác áp lực nặng nề từ Tần Túc, Mễ Lặc căng da đầu tiếp tục:
“Có thể giúp bọn mình xem tại sao cánh tay của GU-281 lại không cử động được không?”
GU-281 là một cơ giáp cao khoảng 5 mét, sức chiến đấu không cao, thường dùng để giúp học sinh làm quen với thao tác cơ bản.
“Được.”
Giọng Tần Túc bình thản đáp lại, rồi cất bước đi về phía Mễ Lặc, đồng thời mở giao diện ghi hình trên quang não.
Vì để duy trì hình tượng “không hứng thú với vũ khí bình thường”, anh không thể cứ thực hành đi thực hành lại mãi.
Vậy nên chỉ còn cách quay lại, xem lại ghi hình, kết hợp với trải nghiệm thực tế để ghi nhớ cảm giác sử dụng. Trong lòng lặp đi lặp lại mô phỏng, cho đến khi thật sự thành thạo.
Trong suốt hơn một tiếng sau đó, dưới vẻ ngoài lạnh lùng cao ngạo, đầu óc Tần Túc chỉ còn:
Kinh nghiệm, kinh nghiệm, kinh nghiệm! Anh phải gặm gặm gặm gặm gặm!
Thậm chí vì quá vui mừng khi có thể mượn lý do “dạy học” để chạm tay vào vô số vũ khí mà trước đây không tiện đụng.
Anh phải ra sức nín cười, cố nghĩ đến những chuyện khổ sở nhất trong đời để kiềm chế cảm xúc. (Edit: là khổ dữ chưa anh…)
Vì cố kìm không cho khóe miệng cong lên, anh còn khẽ nhíu mày mấy lần.
Tần Túc thích nhất là được “thực hành làm mẫu” cho các bạn học.
Thế nhưng, con người không thể cảm nhận nỗi buồn vui của nhau. Trong quá trình được anh chỉ dạy, suy nghĩ của các học sinh chính là:
“Tần Túc nhíu mày là vì mình làm sai sao?”
“Cứu mạng…. bộ dáng Tần Túc muôn nói lại thôi đó là đang giận đúng không? Chắc chắn là giận rồi!”
“Dù lạnh lùng nhưng lại kiên nhẫn vô cùng, thậm chí còn đích thân làm mẫu! Nói ra thì thật sự khiến người ta ghen tị phát điên!”
“Mình ngu đến vậy mà Tần Túc vẫn không đổi sắc mặt, còn hướng dẫn từng bước một. Quá có phong độ mà!”
…
Sau khi đuổi khéo được Raymond, Tuyên Cảnh Tịch vẫn luôn muốn tìm cơ hội nói chuyện với Tần Túc. Chỉ tiếc là…
Hoàn toàn không chen vào nổi.
Mặc kệ các bạn học mở lời nhờ giúp đỡ với lý do gì, Tần Túc vẫn giữ gương mặt lạnh băng, nhưng vì đã hứa sẽ giúp nên không thể từ chối.
Những vũ khí và cơ giáp đó vốn là những món Tần Túc chính mình chẳng buồn thử, chỉ xem như “đồ chơi nhàm chán”.
Vậy mà Tần Túc lại vẫn kiên nhẫn giúp đỡ từng người một, phong thái nho nhã lịch thiệp đến mức hoàn mỹ.
Cuối cùng, hai tiết học trôi qua. Giai đoạn làm quen với vũ khí và cơ giáp kết thúc, Đoạn Lâm theo đúng kế hoạch ban đầu, dẫn các học sinh vào phòng mô phỏng để chuẩn bị thực chiến.
“Tần Túc, chờ một chút.”
Khi anh vừa xoay người định bước đi, thì phía sau truyền đến giọng nói của Tuyên Cảnh Tịch.
“......”
Tần Túc dừng bước.
Thôi thì tránh cũng không giải quyết được vấn đề.
Khi Tuyên Cảnh Tịch bước nhanh đến gần, Tần Túc ép mình xoay người đối diện với cô.
Anh không rõ Tuyên Cảnh Tịch tìm mình để làm gì nên cũng không nói lời nào.
Dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Tần Túc, Tuyên Cảnh Tịch liếc mắt xác nhận xung quanh không ai nghe thấy, rồi mỉm cười lên tiếng:
“Tôi có một đoạn video muốn cho cậu xem, không biết cậu có tiện không?”
Tuyên Cảnh Tịch nhanh chóng bổ sung:
“Tôi biết làm vậy hơi phiền, tôi cũng không muốn. Nhưng đây là ý của ba tôi, tôi không thể không làm.”
Oan có đầu, nợ có chủ. Nếu bị ảnh hưởng tâm trạng thì xin hãy nhắm thẳng vào tên ba bệnh thần kinh kia.
Video?
Là ý của ba Tuyên Cảnh Tịch …?
Tần Túc càng nghe càng thấy mơ hồ. Nhưng cũng vì tò mò, anh vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, đáp:
“...Tiện.”
Không ai cưỡng lại được sức hút của "drama", kể cả anh! (Edit: từ đầu đã biết bộ mặt hóng hớt này của ảnh mà..)
Dù sao thì… bộ dạng “lạnh lùng” anh đang diễn, người ngoài cũng chẳng nhận ra là anh thật ra đang hóng chuyện.
“Cảm ơn.”
Tuyên Cảnh Tịch thở phào, cười nhẹ rồi mở video từ quang não lúc quay trong phòng bệnh.
Trong video, Hạ Ôn Viễn bị Tuyên Cảnh Tuyên tát mỗi khi mở miệng, đến mức hai má đỏ bừng, khoé miệng rướm máu.
Không xa phía sau, có một người đàn ông lớn tuổi im lặng quan sát tất cả.
Mỗi lần bị tát xong, Hạ Ôn Viễn còn cúi đầu nói “cảm ơn”.
Tần Túc: “……”
Thật... quỷ dị.
Vậy ra ánh mắt Tuyên Cảnh Tịch nhìn chằm chằm anh trước đó, không phải vì chuyện anh từng âm trầm nhìn cô trong lễ nhập học, mà là để... đưa đoạn video Hạ Ôn Viễn bị tát này cho anh xem?
Nhưng... tại sao lại cho anh xem?