Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 50

Chương 30:

【Kinh! Tay nhỏ lại thành “ định mệnh cuối cùng giành chiến thắng”! Tay nhỏ vung lên, dinh dưỡng dịch rơi một đống rồi, mau tới!】

【Định mệnh! Ngàn dặm nhân duyên chỉ một lần bị thương dẫn dắt? Duyên phận, thật sự là không nói trước được ~@ôn thần】

【Hạ Ôn Viễn: ….】

【Sự thật chứng minh, Âu hoàng thì sao chứ, kết quả vẫn phải xem ai xui xẻo hơn…Khụ khụ, không đúng, là xem thực lực.】

【Bảo bảo số 1 và Hạ Mục Chi: Xui xẻo? Biết lễ phép không đó?】

……

Tần Túc: “......?”

Không như mong muốn, càng sợ điều gì thì điều đó càng dễ đến, định luật Murphy quả thật không lừa người.

Thực lực của vai chính, tất nhiên không thể xem thường.

Lỡ như anh thua... 

Không. Tần Túc lập tức phủ định ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.

Anh không thể thua.

Cho dù đối thủ là vai chính, cho dù có nguy cơ bị fan vai chính chán ghét, cho dù phải duy trì hình tượng không sụp đổ.

Anh cũng nhất định phải đi theo kế hoạch ban đầu trở thành người mạnh nhất.

Bị mắng...

Cũng chỉ là làn đạn, vẫn có thể tăng giá trị sinh mệnh.

Cùng lắm thì lúc bị mắng, anh không xem làn đạn bình luận là được.

Nếu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng, vậy thì... đơn giản là lợi dụng luôn vai chính, lại kiếm thêm một đợt cọ ‘nhiệt độ’ đi.

Sau khoảnh khắc suy nghĩ ngắn ngủi, Tần Túc cảm thấy bầu trời u ám đã quang đãng, anh lại có thể rồi. 

Tần Túc cẩn thận dời ánh mắt, dừng lại ở trên người Hạ Mục Chi đang ẩn mình trong lớp nguỵ trang sâu.

Phần lưng lộ ra bốn phiến cánh màu xanh lục ánh lên huỳnh quang, gồm hai cánh lớn, hai cánh nhỏ hẹp dài. 

Trên cánh là những hoa văn rối loạn nhưng rõ ràng như mạch máu, sắc nhọn như vòi hút. 

Trên đỉnh đầu là hai xúc tu mảnh dài, giống như “bọ cánh cứng” trong thế giới hiện thực.

Bốn chân giống như muỗi, hẹp dài nhưng hai bên mọc răng sắc bén, phần thân giữa là thân muỗi điển hình, bao phủ bởi lớp vảy cực nhỏ...

Hiện tại Hạ Mục Chi, trong mắt Tần Túc, chính là một con muỗi diễm lệ khổng lồ, cao khoảng 3 mét rưỡi.

Đứng trước mặt nó, Tần Túc vốn nên cảm thấy sợ hãi vì bản thân quá mức nhỏ bé, nhưng khi thấy nó cầm súng laser trong tay, tâm trạng căng thẳng của anh bỗng giảm đi không ít.

Từ trước tới nay, anh vẫn luôn thấy trùng tộc sử dụng vũ khí là vô cùng kỳ dị.

Việc đám sâu cầm vũ khí trên tay, luôn nhắc nhở Tần Túc rằng: đây là sâu được ngụy trang ra.

Điều đó khiến anh dù đang diễn, cũng không giống như lúc đối mặt trực tiếp với các loại trùng tộc khác, không có bất kỳ hành động ngước nhìn nào.

Mà là nhìn thẳng.

Dáng vẻ của Tần Túc lúc này đang nhìn thẳng, tạm thời án binh bất động, cosplay vai trò đại lão.

Bình thản đợi đối phương ra tay trước, sau đó nhẹ nhàng hóa giải công kích.

Khoảng cách giữa hai người khá xa, Hạ Mục Chi nếu có hành động, anh vẫn có thể vừa quan sát, vừa ứng biến kịp thời.

Dù sao trước đây marketing hình tượng đại lão, giờ phút này anh trầm mặc không nói nhìn Hạ Mục Chi, mọi người cũng chỉ nghĩ rằng: 

“Vì anh quá mạnh, ai đứng trước mặt anh cũng như nhau, anh đang nhường cho Hạ Mục Chi ra tay trước hoặc anh đối với Hạ Mục Chi là đặc biệt.”

Đại loại mấy suy diễn linh tinh như vậy đi.

Một màn này, dừng lại trên màn hình chia làm bốn trước mặt Đoạn Lâm.

Góc trái phía dưới nơi không bị ngụy trang, là cảnh tượng chân thật hình ảnh Tần Túc với ánh mắt bình tĩnh, xuyên qua lớp ngụy trang, trực diện đối mặt với Hạ Mục Chi.

Những học sinh bị đào thải từ khu vực chiến trường mô phỏng, sau khi lục tục được đưa ra ngoài.

Nghỉ ngơi chỉnh đốn xong, cũng tự phát vây quanh phía sau Đoạn Lâm, chăm chú dõi theo tất cả những gì đang diễn ra trên màn hình, không ngừng cảm thán.

“Tần Túc rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu lần thực chiến mô phỏng rồi, mới có thể đối mặt với lớp ngụy trang chân thực của trùng tộc, mà mặt không hề biến sắc như vậy.Còn có thể dùng mắt thường xuyên qua thể xác sâu, nhìn thẳng vào người ở bên trong.”

“Nói cách khác, Tần Túc từ đầu đến cuối đều biết bên trong là người, vậy mà ra tay lại không hề nương tay... Tê … 

Thật là đáng sợ, may mà tôi không phải kẻ địch thực sự của Tần Túc, anh ấy đúng là kiểu máy móc chém giết lãnh đạm vô tình.”

“Không biết đến bao giờ tôi mới có thể được như Tần Túc...?”

Raymond nghi vấn từ đáy lòng:

“Không hiểu mới hỏi nhưng vì sao Tần Túc lúc xử lý tôi thì nhanh gọn, còn đối với Mục Chi thì lại... nhân từ như thế? Tôi rốt cuộc thua kém ở điểm nào?” (Edit: hào quang nhân vật chính đó..hahaah)

Những học sinh khác im lặng không nói, nhưng trong lòng đều âm thầm đồng tình với lời của Raymond.

Câu hỏi đó, quả thật không ai trả lời được.Bởi vì ngay cả đãi ngộ của bọn họ trước mặt Tần Túc cũng chẳng khá hơn Raymond là bao.

【 Đứa nhỏ ngốc, đương nhiên là vì Hạ Mục Chi là vai chính rồi~ Cậu không thấy hào quang vai chính sáng rực rỡ à? Đến mức ngay cả đại lão cũng bị vai chính khuynh đảo rồi~ 】

【 Khuynh đảo cái đầu mấy người! Đại lão nhà chúng tôi á? Đừng có mà lôi Đại lão nhà chúng tôi ra làm bia đỡ đạn!? 】

...

Trong khoảng thời gian đối diện ngắn ngủi đó, Tần Túc đang quan sát Hạ Mục Chi.

Đồng thời, Hạ Mục Chi cũng đang nhìn về phía "Tần Túc".

Dưới lớp ngụy trang giả dạng sâu, Hạ Mục Chi theo bản năng nhận định, sinh vật cao hơn ba mét trước mặt.

Toàn thân đen kịt, bọc trong bộ giáp sừng sắc nhọn, phía sau là bốn cánh mỏng như cánh ve, khuôn mặt không có ngũ quan, phần đầu chỉ nhô ra hai cái sừng cong sắc bén chĩa vào trong, giống như gai ngược kia chính là Tần Túc.

Hạ Mục Chi có thể sống sót đến cuối cùng trong chiến trường mô phỏng, huống chi là Tần Túc.

Nghĩ đến người đối diện chính là Tần Túc, mọi tiếng gió gào thét bên tai tựa như đều thu nhỏ lại. 

Hạ Mục Chi siết chặt khẩu súng laser trong tay, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào con cự trùng màu đen nhìn đã thấy rắn chắc kia, sẵn sàng nghênh chiến.

Dưới hiệu ứng thị giác thực tế ảo, trong chiến trường mô phỏng giờ chỉ còn lại hai người:

Tần Túc và Hạ Mục Chi. 

Giữa trời đất không còn bất kỳ công sự che chắn nào, chỉ có cuồng phong cát vàng quét qua, bão táp không ngừng.

【 Không hiểu sao, cảnh tượng Đại lão số 1 nhìn xuống, Hạ Mục Chi thì ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người lệch nhau rõ ràng mà cứ ngỡ đang nhìn nhau, lại thấy hơi... buồn cười ha ha ha 】

【 Mục Bảo của tụi mình vẫn là thiếu kinh nghiệm thực chiến rồiiii~ 】

【 Đại lão số 1: Nhìn thẳng vào mắt tôi 】

【 Mục Bảo: Hả? Em đang nhìn mà? 】(Edit: thêm bài nhạc nền nữa là thành phim tình cảm liền)

...

Tần Túc kiên nhẫn chờ khoảng tám giây, rốt cuộc thấy Hạ Mục Chi ở khoảng cách xa phía đối diện bắt đầu hành động.

Hạn Mục Chi giơ súng laser lên ngang ngực, đuôi súng tì vào vai, nhắm thẳng hướng Tần Túc mà bắt đầu tấn công.

Nếu Tần Túc đã cho cậu cơ hội ra tay trước, thì cậu cũng không khách sáo nữa.

Biu ——

Tiếng bắn cực nhỏ vang lên, một quả cầu ánh sáng trắng đường kính chín centimet, kéo theo vệt sáng lam chói mắt bay thẳng về phía Tần Túc.

Sức giật từ súng laser khiến Hạ Mục Chi khẽ nghiêng người ra sau.

Cùng lúc ấy, con sâu ba mét mang lớp ngụy trang cũng di chuyển, khiến sa mạc dưới chân mô phỏng trạng thái sụp đổ.

Cảm nhận được mặt đất dưới chân bị bùn cát lún sụt vì chuyển động, Hạ Mục Chi chủ động điều chỉnh tư thế.

Cố tìm một vị trí ổn định hơn giữa lớp cát lỏng lẻo, sau đó lại tiếp tục ngẩng đầu, chăm chú theo dõi phản ứng của Tần Túc.

Hạ Mục Chi muốn biết Tần Túc sẽ xử lý đòn công kích này như thế nào.

Bình Luận (0)
Comment