Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 52

……………..

Giữa lúc làn đạn, cùng các học sinh ồn ào bàn tán, Tần Túc hiện tại đang không rảnh để liếc nhìn bình luận.

Anh đã đến được vị trí mục tiêu, đứng yên tại chỗ.

Nói cách khác...

Anh mặt không biểu cảm, nhìn chằm chằm về phía Hạ Mục Chi, đôi mắt đen hơi híp lại.

‘Thiên thời, địa lợi, nhân hoà là lúc ra tay rồi.’

Hạ Mục Chi, trong suốt quá trình liên tục thất bại vì không thể bắn trúng Tần Túc, không những không nản chí, mà ngược lại càng đánh càng hăng.

‘Khoảng cách càng lúc càng gần, Tần Túc đã cho mình nhiều cơ hội như vậy, mình nhất định có thể bắn trúng một lần, để Tần Túc không thất vọng về mình!’

Mang theo tâm tình như vậy, sau khi nghỉ tay trong giây lát, Hạ Mục Chi lại một lần nữa giơ súng laser lên.

Trong mắt các học sinh ban (6) và khán giả truyện tranh, chỉ thấy khi Hạ Mục Chi chuẩn bị công kích thêm lần nữa.

Thì Tần Túc người trước đó vẫn luôn ung dung trước mọi đợt tấn công, bỗng nhiên nâng hạt mạch xung pháo vốn từ đầu đến giờ chỉ như đang “trưng bày”.

“!!!”

【!!!】

Cuối cùng! Có phải Tần Túc đã mất kiên nhẫn, muốn kết thúc chuỗi hành động chăn nuôi nhân từ lúc trước?

Chuẩn bị kết thúc tất cả rồi sao?!

Trong sự phấn khích của khán giả, giây kế tiếp thật sự nhìn thấy Tần Túc khai hỏa hạt mạch xung pháo.

Một luồng sáng nóng rực, phạm vi công kích lớn, phóng về phía Hạ Mục Chi... mặt đất?!

 “???”

【???】

【WTF!
Vui đùa cái gì vậy?! Hạ Mục Chi cứu mạng Tần Túc luôn rồi sao?!】

Nhìn thấy một màn như vậy, người bị dọa sững không chỉ có nhóm quần chúng vây xem, mà còn có chính Hạ Mục Chi.

Khi thấy chùm tia sáng phóng tới vị trí ngay dưới chân mình, đầu óc Hạ Mục Chi trong khoảnh khắc trống rỗng, sau đó lập tức phản ứng, bật người nhảy lên, nhẹ nhàng tránh khỏi cú công kích từ hạt mạch xung pháo.

‘Không sai, chính là như vậy.’

Nhìn Hạ Mục Chi theo bản năng bật nhảy tránh được công kích của mình, Tần Túc suýt không nhịn được khóe miệng muốn mỉm cười.

Thừa lúc mọi người vẫn còn đang choáng váng, vì hành động khiếp sợ khó hiểu vượt ngoài dự đoán, không ai kịp bận tâm đến anh .

Tần Túc đã chuẩn bị kỹ càng, gần như ngay sau khi chùm sáng của hạt mạch xung pháo quét rửa mặt đất tạo thành khe rãnh,

Anh liền nương theo ánh sáng cực mạnh làm màn che, nghiến răng chịu đựng đau rát do dư quang mang lại, gần như đồng thời theo đuôi với chùm tia sáng phóng về hướng Hạ Mục Chi, bằng một tư thế ngả người về phía sau đẹp mắt.

Ngay tại thời điểm Hạ Mục Chi theo bản năng bật nhảy tránh đòn, đúng như dự đoán anh bất ngờ xuất hiện sau lưng cậu.

Vừa tiếp cận, anh liền chống hạt mạch xung pháo xuống đất mượn lực bật dậy, nhanh chóng xoay người, mặt đối mặt với vị trí sau lưng Hạ Mục Chi.

Anh đau điếng người.

Đứng tại chỗ, anh cố gắng chịu đựng cơn đau bỏng rát, do luồng sáng của hạt mạch xung pháo để lại, tâm trạng âm trầm đến cực điểm.

Điều duy nhất khiến anh cảm thấy may mắn chính là, giờ phút này cảm giác đau đớn chỉ bắt nguồn từ trang bị máy móc bên ngoài.

Được thiết kế để mô phỏng cảm giác đau đớn chân thật, cơ thể thật sự cũng chưa bị thiêu rụi thành tro.

‘Tránh được rồi.’

Hạ Mục Chi sau khi theo phản xạ né tránh được cú tấn công, và nhận ra bản thân làm được điều đó, khóe môi không kìm được cong lên, quay đầu nhìn về hướng Tần Túc.

Tuy đến giờ phút này, Hạ Mục Chi vẫn không hiểu vì sao Tần Túc không trực tiếp công kích mình.Mà chỉ nhằm vào chân.

Nhưng chuyện Hạ Mục Chi cũng né được công kích, giống như cách Tần Túc né tránh đòn tấn công của mình.

Khiến cảm giác bực bội vì liên tục thất bại trước đó của Hạ Mục Chi bỗng tiêu tan.

Tuy nhiên...

Chẳng mấy chốc, nụ cười nơi khóe môi Hạ Mục Chi bỗng cứng lại.

Nơi mà Tần Túc vừa đứng trống rỗng, không một bóng người.

‘Người đâu…?!’

Trong đầu Hạ Mục Chi chợt lóe lên, theo bản năng muốn xoay người tìm kiếm xung quanh.

Nhận thấy cổ của ngụy trang sâu có chút chuyển động lệch đi, Tần Túc cắn răng ép bản thân kìm nén cơn đau đớn co rút dữ dội từ cánh tay.

Nâng hạt mạch xung pháo lên, không chút do dự đặt thẳng vào sau lưng Hạ Mục Chi.

Quá đau. 

Anh cần phải sớm kết thúc tất cả, tháo bỏ trang bị áo giáp ngoài, có khả năng mô phỏng cảm giác đau đớn này.

Cổ của Hạ Mục Chi còn chưa kịp xoay lại, giây tiếp theo, phía sau lưng cậu đã bị một thứ gì đó lạnh băng áp sát.

Ngay khoảnh khắc đó, suy nghĩ đến việc vẫn còn khán giả trong và ngoài màn hình đang theo dõi.

Tần Túc nén đau, siết chặt cơ mặt vốn vì đau mà co giật, dùng một chất giọng trầm thấp không gợn sóng mở miệng:

“Lần sau gặp.”

Một giây trước, sống lưng bị vật lạnh băng chạm vào. Một giây sau, nghe được âm thanh kỳ dị vọng ra từ trong cổ nguỵ trang sâu vang lên phía sau, khiến Hạ Mục Chi nổi da gà khắp người.

Toàn thân Hạ Mục Chi trong khoảng khắc như bị đóng băng. Lạnh đến thấu xương.

Tần Túc hạ giọng giả vờ trầm lãnh. 

Câu nói vừa dứt, không một chút chần chừ, anh bóp cò.

Vì là cận chiến nên từ trước, Tần Túc đã dự tính lực phản ngược từ cú bắn, cố định hai chân thật vững dưới mặt đất, thân thể không bị đẩy lùi khi hạt mạch xung pháo khai hỏa.

‘Khoan đã… Tần Túc… từ khi nào đã đến phía sau mình?!’

Ý nghĩ này còn chưa kịp hiện rõ trong đầu Hạ Mục Chi, thì một luồng ánh sáng trắng chói mắt đã nổ tung ngay phía sau cậu.

Cơn đau dữ dội ập đến toàn thân. 

Không một chút chuẩn bị, Hạ Mục Chi ngã chúi người về phía trước, đầu óc trống rỗng, thân thể như bị thiêu đốt, hoàn toàn mất khả năng suy nghĩ.

‘Mình… thua rồi.’

【!!!】

【Còn có kiểu ra đòn như vậy sao?!】

【Đẹp trai điên đảo trời đất ơiiii!!!】

【 Soái đến nổ mắt rồi!】

【Đây là ảo thuật đúng không? Nhất định là ảo thuật rồi! Rõ ràng có thể từ xa giải quyết đối thủ, vậy mà cố tình cho đối phương mấy lần cơ hội, rồi bất ngờ tiếp cận sau lưng, lạnh lùng dứt điểm khi đối phương yếu nhất, chưa kịp phản ứng! Mẹ nó, thao tác này quá đỉnh rồi!】

【Soái chết tôi mất!】

【Không phải… Tần Túc dựa vào đâu mà đối xử với Mục Bảo nhà chúng tôi như thế? Cố tình sỉ nhục người ta à? Có bản lĩnh thì cứ đường hoàng mà “hạ gục” đi chứ!】

【Ngồi xuống đi, đừng gây sự nữa.】

【Phục luôn. Nhà các người có Tần Túc là bảo bối, nhà chúng tôi Mục Chi thì không phải chắc? Đây là mặc người chơi hả? Vì sao lại phải tổn thương Mục Chi của chúng tôi!】

【Cho nên, CP “tay nhỏ xui xẻo” cứ thế lặng lẽ BE sao?】

【BE đâu! “Người chết ta sống, cả đời còn lại hoài niệm đến tận xương” mới là phẩm chất tiên phong!】

【Không cho cơ hội thì các người không vui. Cho cơ hội mà nhà các người Mục Chi không nắm được thì lại giận dỗi, làm ơn đi, có biết khó chiều lắm không hả?!】

【Tuyệt quá đi mất!】

【Thật sự nghi ngờ đại lão làm vậy là vì liên tục cho Mục Chi cơ hội.Mà cậu ấy lại không tạo được kết quả như mong muốn, nên mới quyết đoán tung ra đòn cuối cùng. Không phải sỉ nhục, mà là một kiểu… cảnh cáo?】

【Ờm… người qua đường nói 1 câu, đây là ‘chiến trường mô phỏng Trùng tộc’ OK?Trên chiến trường, trừ bản thân thì tất cả đều là sâu. Đối đãi thế này cũng là điều hiển nhiên.】

【Không mạnh tay giết sâu, chẳng lẽ còn cung phụng nó lên? Cách làm của Tần Túc hoàn toàn hợp lý!】

【Vừa nhìn đã biết là Đại lão từng chiến đấu với Trùng tộc nhiều lần. Thắng Mục Chi có vấn đề gì sao? Hoàn toàn không sai, chẳng lẽ vì Hạ Mục Chi là vai chính thì bắt Đại lão phải thua?】

...

Làn đạn bình luận đến long trời lở đất.

Trong thế giới truyện tranh nơi chiến trường mô phỏng, những người vừa tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình lại lặng ngắt như tờ.

Bình Luận (0)
Comment