………………
Trên tàu, Tần Túc mở diễn đàn của Học viện Quân sự số 4.
【 [Hot] Nhấn vào ngay để xem “Tân sinh Alpha nghịch thiên” của khoá 26 Tần Túc phá kỷ lục trực tuyến! Có ảnh, có chứng cứ! Điểm nhấn: Không dùng mặt nạ chắn tin tức tố, vẫn dán thẳng miếng dán ngăn cách tin tức tố vào cổ! MIẾNG! DÁN! NGĂN! CÁCH! TIN! TỨC! TỐ! (hình ảnh)(hình ảnh).......(hình ảnh) 】
[1][2][3]...[36][37][38]...Hot
[1L: Một tay nâng? Mặt còn chẳng nhăn lấy một cái? Ánh mắt vẫn lạnh nhạt bình tĩnh như vậy? Thật hay giả? Chắc hợp thành rồi!]
[2L: Hợp cái quỷ! Phân tích rồi, không có nửa dấu vết hợp thành đâu (cười mỉm)]
[3L: Trước khi bấm vào: Để xem ai lại khoác lác! Sau khi bấm vào: Vãi* x3, tôi choáng nặng luôn! Mắt muốn rớt ra ngoài! Đây chính là sức mạnh của Alpha sao?]
[4L: Tôi cũng là Alpha, nhưng thời tân sinh, tôi chỉ nâng được con số 13 thôi (cười mệt mỏi)]
[5L: Điểm mấu chốt: Đối phương là Tần Túc. Tin tôi đi trong khoá 26, không ai không biết độ “quý” của Tần Túc. Nghiêm túc kiến nghị Học viện Quân sự số 4 mở riêng một đường đua Alpha cho anh ấy, nếu không thì chúng tôi, những Alpha còn lại, thật sự không sống nổi.]
[6L: Tin chắc là khoá 26, mỗi giáo viên đều từng nói câu: “Nhìn người ta kìa, Tần Túc đấy.” Ở nhà bị bố mẹ nói “nhìn con nhà người ta” đã đủ khổ rồi, đến cả vào Học viện quân sự cũng phải nghe (khóc lớn).]
[7L: Thật không giấu gì, khoá 25 cũng biết, bố mẹ tôi tìm đủ mọi cách để tôi trở thành chân chó của Tần Túc. Đúng rồi, tôi là A (cười mỉm).]
[8L: Khoá 24 cũng hiểu, ‘đồng bệnh tương liên’*, nhưng bọn họ chẳng chịu động não nghĩ kỹ xem có khả thi hay không? (buông tay).]
(*Đồng bệnh tương liên: những người cùng cảnh ngộ dễ đồng cảm với nhau)
[266L: Không chịu nổi, nhìn thứ này tôi có cảm giác muốn quỳ xuống! Thật sự nghi ngờ Tần Túc đang dùng tin tức tố âm mưu với tôi! Kiến nghị điều tra nghiêm túc!]
[277L: Chậc chậc chậc... đúng là thời thế đổi thay, lại sinh ra những suy nghĩ không thể đưa ra ánh sáng như vậy. Thật là... A? Nhưng mà đối phương là Tần Túc à? Thế thì không sao, chuyện thường tình thôi.]
[278L: Về mặt tình cảm thì có thể tha thứ.]
[279L: Cũng chẳng phải là vô lý.]
[280L: Hợp tình hợp lý.]
[281L: Nằm trong lý lẽ.]
[282L: Theo lẽ thường mà nói.]
[283L: Vốn nên như vậy.]
[284L: Thuận theo tự nhiên.]
[285L: Cũng vậy thôi.]
Tần Túc: “......”
Bất kể ở thế giới nào, dân mạng quả nhiên toàn là nhân tài. Ngay cả chuyện này cũng có thể chơi “domino” được, đúng là anh không ngờ tới.
Tiếng nhắc trạm vang lên trên tàu, Tần Túc đóng diễn đàn lại, cố chịu đựng cơn buồn ngủ ập đến từng giây, vì cơ thể quá suy yếu, rồi biến mất khỏi tầm mắt sáng rực của mọi người.
Anh vừa đi, khoang tàu vốn yên tĩnh đến mức “rơi kim cũng nghe thấy” lập tức vang lên hàng loạt tiếng thở phào và hít khí thật sâu.
“Hô... có thể hô hấp đã trở lại rồi!”
“Không hổ là Tần Túc, chỉ cần khoảng khắc bước vào, không khí xung quanh liền lạnh hẳn xuống.”
“Cậu còn đỡ, chứ Tần Túc đi ngang qua tôi, dù không dùng tin tức tố, nhưng hơi lạnh mang theo khiến tôi như rơi thẳng vào hố băng vậy.”
“Chuẩn luôn, Đại lão đều tự nhiên có loại khí thế lạnh lùng khiến người ta muốn tránh xa cả ngàn dặm.”
Cửa ký túc xá tự động đóng lại, ngăn cách mọi ánh mắt tò mò. Tần Túc thở ra một hơi, nỗi căng thẳng suốt dọc đường cuối cùng cũng tạm thời buông xuống.
Hai ngày tiếp theo là cuối tuần, anh có thể thở nhẹ một chút. Do cơ thể vẫn chưa ổn, Tần Túc quyết định tự cho mình một kỳ nghỉ phép ngắn.
Không xem tài liệu nữa, thay vào đó lấy đồ ngủ rồi vào phòng tắm để tắm rửa, nghỉ ngơi.
Để tránh việc vật dụng trong phòng rơi xuống đất mà phải cúi nhặt, anh làm mọi động tác đều cẩn thận hết mức.
Gắng gượng hồi lâu, vừa đặt lưng xuống giường, hai tay khoanh trước bụng, nhắm mắt lại là Tần Túc liền ngủ ngay.Đúng chuẩn tuổi trẻ thật tốt, đặt đầu xuống là ngủ.
Một người có thể một tay nâng hơn một ngàn kg, tung một cú đấm là có thể đánh bay người khác ra khỏi phạm vi Học viện Quân sự số 4.
Cộng thêm khí thế “lạnh thấu xương” đủ khiến người ta đông cứng, tất cả đã khiến trong một khoảng thời gian dài, bất cứ ai nhìn thấy Tần Túc đều vô thức né tránh.
Hạ Ôn Viễn, để “tránh mũi nhọn”, đã xin nghỉ một thời gian và không xuất hiện ở trường.
Tần Túc thấy vậy thì vui vẻ, an toàn vượt qua ba ngày dễ bị suy yếu.
Sau khi đã có kinh nghiệm dùng K-110, anh không tiêm lần thứ hai nữa. Khi gặp hạng mục cử tạ, anh chọn nâng theo thứ tự từ số 1.
Khi còn cách trận thực chiến đầu tiên với Trùng tộc một tháng, trong buổi huấn luyện cử tạ, Tần Túc nâng đến con số 4 theo đúng trình tự.
Dù từng nâng được đánh số 37 đã đủ chứng minh anh là MVP cử tạ của khoá, việc anh chỉ nâng theo thứ tự khiến mọi người nghĩ rằng:
“Tần Túc không muốn tạo áp lực quá lớn cho các bạn học, để buổi học trở nên nhẹ nhàng hơn.”
“Vì Tần Túc cái gì cũng có thể nâng, nên nâng con nào cũng như nhau.”
Không ai nghi ngờ việc thực ra anh nâng được số 37 trong buổi huấn luyện đầu tiên là nhờ K-110, và từ đó về sau, khi không tiêm nữa, anh đã mất đi sức mạnh nghịch thiên ấy.
……..
Cách ngày diễn ra trận thực chiến đầu tiên của tân sinh khoá 26 với Trùng tộc chỉ còn một ngày, chủ nhiệm lớp Trương Minh Lãng xuất hiện trong lớp tổng hợp khoá 26 ban 6.
Cuộc thực chiến với Trùng tộc vốn đã được thông báo từ trước, nên khi thấy chủ nhiệm lớp tất cả học sinh đều hiểu chuyện gì sắp tới.
Tuy có chút căng thẳng, nhưng xen lẫn trong sự thấp thỏm, nhiều hơn lại là mong đợi muốn thử sức.
Sau gần một tháng huấn luyện, bất kể là về Trùng tộc, vũ khí hay cơ giáp, bọn họ đều đã có một mức độ hiểu biết nhất định.
Chỉ còn thiếu một cơ hội trực diện đối đầu với Trùng tộc để kiểm chứng và thể hiện toàn bộ những gì đã học, đồng thời để bản thân nhận ra tất cả những nỗ lực trước đó không hề uổng phí.
“Các bạn học sinh thân mến, tôi nghĩ mọi người đều hiểu sự xuất hiện của tôi hôm nay có ý nghĩa gì rồi.”
“Vậy tôi cũng không nói nhiều nữa.”
Trương Minh Lãng đứng trước lớp, ánh mắt nghiêm túc lướt qua toàn bộ học sinh ban 6.
Trải qua hơn hai mươi ngày huấn luyện cơ sở, bất kể về tinh thần, diện mạo hay thể chất, các học viên đều đã có bước tiến bộ rõ rệt. Trong mắt Trương Minh Lãng hiện lên vẻ hài lòng, trịnh trọng tuyên bố:
“Trường Quân sự số 4 chúng ta, tân sinh khoá 26 có tổng cộng 118 ban, mỗi ban 500 người. Lần này, khu huấn luyện Trùng tộc cơ sở chuẩn bị tổng cộng 59 loại trùng, phân bố ở các tinh cầu và khu vực khác nhau. Đánh số từ 1 đến 59 theo độ khó từ cao xuống thấp, mỗi số tương ứng với một loại trùng.”
“Loại trùng mà mỗi lớp sẽ đối đầu trong trận thực chiến sẽ được quyết định ngay sau đây, do chủ nhiệm lớp cũng chính là tôi tiến hành rút thăm.”
【 Thất vọng thật đấy, sao không phải lớp trưởng rút? Tôi xem mấy khoá cao hơn, đều để lớp trưởng rút 】
【... Tôi thừa nhận Tần Túc rất lợi hại, nhưng tân sinh khoá 26 vốn chưa có chức lớp trưởng mà 】
【 Ai rút cũng không quan trọng, với thực lực của Đại lão chúng ta, dù rút trúng số 1 cũng chẳng hề gì. Tự tin như vậy đấy! (chống nạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực) 】
Tần Túc: “......”
May mắn là không phải anh rút. Nếu không, với cái trình độ “mua một trăm vé số còn chẳng trúng nổi một vé may mắn” của mình, khả năng cao anh sẽ rút trúng số 1, loại trùng khó đối phó nhất trong số 59 loại. (Edit: mạnh dạn đoán số 1)
Tuy cả về kiến thức lẫn thể chất, anh đều đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng rốt cuộc anh vẫn là một người địa cầu không có tin tức tố.
Đây sẽ là lần đầu tiên đối mặt với trùng sống, và anh cực kỳ không mong muốn mở màn bằng “chế độ khó”.
Đối diện với điều chưa biết, ai dám cho anh một người đại cầu giữa thế giới xa lạ này, sự tự tin và dũng khí đó? Ngay cả những lời khen trong làn đạn cũng đủ khiến anh thấy chột dạ.
Giữa lúc các học sinh còn đang mang tâm tư khác nhau, một người máy cao hai mét rưỡi, bước chân nặng nề, tiến về phía chủ nhiệm lớp Trương Minh Lãng.