Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 78

…………..

Anh mặc áo gió màu đen, gió lạnh sau cơn mưa khẽ hất tung vạt áo. Tay trái xách một chiếc rương trông vô cùng sang trọng, tay phải giơ điện thoại áp vào tai.

Ánh mắt cụp xuống, thần sắc khó đoán, hơn nửa gương mặt bị khẩu trang đen che kín.

Dù phần dưới gương mặt bị che, chỉ nhìn phần trên cũng đủ thấy dung mạo xuất chúng.

Dung mạo, vóc dáng, khí chất… tất cả đều thu hút ánh nhìn, khiến người qua đường phải khựng lại.

“Ừ, khoảng hai mươi phút nữa sẽ đến.”

Tần Túc nói khẽ với đối phương. Kể từ khi nói chuyện lần trước, trong nhà gần như không còn bí mật gì với anh, quyền hạn cũng mở ra hoàn toàn.

Trong lúc nói chuyện, nhận thấy ánh mắt xung quanh, anh cũng chẳng bận tâm. Anh đã chọn vị trí đứng sao cho dù ai chụp ảnh cũng chỉ thấy anh đeo khẩu trang, không thể chụp chính diện, càng không thể thấy lớp đồ tác chiến ẩn dưới áo gió.

Cúp máy, ngay trước mặt anh dừng lại một chiếc xe. Tài xế mà Khương Thành phái tới nhanh chóng xuống, mở cửa sau.

Đợi Tần Túc đặt rương lên xe, tài xế đóng cửa lại.

Khi người qua đường hoàn hồn mới nhận ra mình vừa mải ngắm mà quên chụp ảnh. Có vài người kịp chụp, nhưng cũng chỉ được góc nghiêng hoặc bóng dáng, tuyệt nhiên không thấy rõ mặt.

Tới nơi, khi người ngoài đã rời đi, Tần Túc thay đồ tác chiến vừa mặc rồi bỏ vào rương. Chỉ còn lại nhân viên trung tâm, anh mới chào hỏi những người có mái tóc hoa râm, độ tuổi đều trên 40, rồi đặt rương lên bàn, mở khóa bằng vân tay.

Khi rương mở ra, nhìn thấy đồ bên trong, ánh mắt mọi người hiện rõ vẻ ngạc nhiên, xen lẫn háo hức và tò mò.

Trước ánh mắt nghi hoặc ấy, Tần Túc nói:

“Mười giờ sau, tôi cần toàn bộ số liệu mà mọi người có thể thu thập được từ những vật phẩm này.”

Sau gần một tháng củng cố và ôn tập, toàn bộ tư liệu về Trùng tộc mà hệ thống cung cấp, anh đều thuộc lòng, trong đó có cả phạm vi trị số thương tổn của từng loại sâu.

Dù ban (6) rút thăm trúng khu vực của một con Tu Vẫn Thụ Cừu cấp 1, nhưng điều đó không có nghĩa nơi đó chỉ có một con.

Các loài sâu khác vẫn sinh sống trong khu vực ấy, chỉ là Tu Vẫn Thụ Cừu là mối nguy hiểm lớn nhất.

Anh cần biết khi đối đầu Trùng tộc, bộ đồ tác chiến, mũ giáp, thậm chí cả ủng tác chiến được phân phát có thể chịu đựng mức độ thương tổn đến đâu.

Khi đối mặt với các loại Trùng tộc có hình thức tấn công khác nhau, dựa vào trị số thương tổn của từng loài, anh mới biết được loại nào cần phải tránh, loại nào có thể không cần tránh, để trước mặt khán giả thể hiện thật thành thạo.

“Đương nhiên.”

 Tần Túc đảo mắt nhìn mọi người, nhấn mạnh:

“Tiền đề là, chúng không được phép bị hư hại dù chỉ một chút, rõ chưa?”

“Rõ.”

“Được.”

“Yên tâm.”

Mọi người nghe vậy thì đồng loạt lên tiếng hưởng ứng, ánh mắt không hề che giấu sự tò mò khi nhìn chằm chằm vào chiếc rương.

Bên trong là những bộ quần áo được làm từ loại vật liệu mà họ chưa từng thấy, trong mắt lấp lánh ánh sáng hưng phấn.

So với Tần Túc, việc khám phá những thứ “không biết” trong rương lại càng k*ch th*ch hứng thú của bọn họ.

“Vất vả rồi.” 

Tần Túc gật đầu, nhanh chóng rời đi.

So với người tinh tế, anh tự biết thể chất mình yếu hơn, nên các loại vắc-xin phòng bệnh trong tháng này đều đã được tiêm đầy đủ. Dù vậy, anh vẫn muốn kiểm tra toàn thân để đảm bảo cơ thể luôn ở trạng thái đỉnh cao.

Trong lúc kiểm tra sức khỏe, Tần Túc gửi tin nhắn cho Khương Thành:

“Chuẩn bị một số vật phẩm có đánh dấu chữ cái ‘S’ viết hoa, yêu cầu cao cấp, sang trọng… Thời gian không cố định, nhưng trước 23:00 phải gửi một chiếc rương có đánh dấu ‘S’ đến gần ký túc xá.”

“Đồng thời, tất cả những người liên quan đến việc này đều phải đáp ứng điều kiện mà tôi từng đặt ra với viện nghiên cứu đã hợp tác với tôi trước đây. Ngoài ra, hãy giúp tôi xin nghỉ học với nhà trường…”

Gửi xong, anh đặt điện thoại sang một bên, rồi nằm xuống thiết bị mà nhân viên kiểm tra đã chuẩn bị…

Tần Túc hoàn toàn không lo lắng việc ở đây có người nhận ra những bộ quần áo này xuất phát từ thế giới truyện tranh《Truyền Thuyết Tinh Tế》.

Bởi vì, sau khi được cấp quyền lưu lại nơi này, tất cả nhân sự đều được trợ lý Khương kiểm tra lý lịch kỹ lưỡng.

Tuổi tác của họ khiến khả năng xem truyện tranh vốn đã rất thấp; hơn nữa, cả đời họ gần như chỉ tập trung vào các hạng mục nghiên cứu.

Mấy chục năm qua, ăn ngủ đều gắn liền với phòng thí nghiệm. Tuổi càng cao, thời gian đến cái chết càng gần, thì sự chấp niệm với các dự án chưa hoàn thành càng lớn, lấy đâu ra thời gian và tâm trí để đi đọc truyện tranh?

Khương Thành: “…”

Im lặng vài giây, Khương Thành bắt đầu sắp xếp công việc một cách thuần thục.

Anh đã quá quen với việc này, thậm chí có thể đoán được phần nào những gì Tần Túc đang tính toán. Nhưng… điều kiện đầu tiên mà Tần Túc đặt ra chính là anh, không được phép nảy sinh bất kỳ sự tò mò nào, không được chủ động tìm hiểu, thấy rồi thì coi như không thấy.

Vì mối quan hệ hợp tác đã nhiều năm, anh đã quen với việc kìm nén sự tò mò của mình, tự biến mình thành “người mù” và “kẻ điếc”, ngay cả khi nghe thấy người khác bàn tán, cũng không dám lại gần hóng chuyện.

Mười giờ sau, Tần Túc thu được một bản báo cáo, gồm tất cả số liệu có thể kiểm tra chính xác và toàn bộ dữ liệu chưa xác minh.

Sau khi cẩn thận kiểm tra và xác nhận đồ tác chiến không có bất kỳ vấn đề gì, anh mang theo số liệu trở về ký túc xá. 

Tranh thủ một tiếng rưỡi còn lại, anh nghiền ngẫm từng con số mới, không bỏ sót chữ nào, rồi dùng máy tính lập một bảng đối chiếu giữa dữ liệu đó và trị số thương tổn của Trùng tộc.

Trong lúc đó, Khương Thành làm đúng theo lời dặn, mang đến chiếc rương hoàn toàn đáp ứng yêu cầu của anh, trên đó có dấu hiệu chữ cái “S” viết hoa theo đúng mẫu anh đưa.

Đó là dấu hiệu mà anh từng có được trong thế giới truyện tranh.Dấu ấn độc nhất vô nhị của riêng mình.

Không gì thể hiện sự kiêu ngạo hơn việc đặt dấu hiệu riêng thay cho tên gọi.

Anh quét toàn bộ đồ vào không gian để lưu trữ, tiêu tốn điểm giá trị sinh mệnh.

Trước khi xuất phát, Tần Túc tự gieo một quẻ.

Kết quả: Ly thủy (quẻ tượng “Ly” gặp yếu tố nước), mọi việc nên cẩn trọng.

Mà Tu Vẫn Thụ Cừu lại sống trong nước… ghép lại, anh chỉ có thể nghĩ đến hai chữ: Đại hung (rất xấu, điềm dữ).

Tần Túc: “…”

Sớm biết thế này đã không gieo.

Thấy kết quả chẳng lành, anh lập tức cất bộ dụng cụ bói toán vào ngăn kéo, tạm thời quyết định từ giây phút này cho đến khi kết thúc thực chiến, bản thân sẽ là một chiến sĩ kiên định theo chủ nghĩa duy vật. (Edit: gió chiều nào theo chiều đó dị anh)

Phong kiến mê tín? Hoàn toàn gạt bỏ.

Thế giới truyện tranh 12:00

Tần Túc xuất hiện trong tầm nhìn của cư dân bản địa.

Xách theo chiếc rương đựng đồ tác chiến, anh bước lên tàu.

Trên tàu, số lượng học sinh không quá ít, cũng không quá nhiều.

Khi thời điểm thực chiến đến, mọi người nhìn thấy Tần Túc, từ bên ngoài trở về trong trang phục khác biệ.

Trên tay lại mang một chiếc rương vừa nhìn đã biết cực kỳ quý giá, còn có dấu hiệu chữ “S” đặc biệt, lập tức bắt đầu lan ra khắp nơi…

Bình Luận (0)
Comment