……………..
Tiếng rít chói tai của Tu Vẫn Thụ Cừu xé toạc bầu không khí. Trong tầm mắt bốn người, xúc tu dài ngắn không đều quẫy loạn khắp nơi.
Phần trung tâm của chúng mở ra, để lộ từng hàng răng nhọn hoắt màu đen trắng đan xen, dữ tợn và ghê rợn đến rợn tóc gáy.
Từ lúc Tần Túc đồng loạt khai hỏa chiến hạm, thả toàn bộ loạt đạn xuống, cho đến khi bầy Tu Vẫn Thụ Cừu đồng loạt “cùng công kích” chỉ vỏn vẹn chưa đầy hai giây.
Nhanh đến mức người xem còn chưa kịp phản ứng, huống chi là những kẻ đang bị thiên la địa võng vây hãm trong đó.
Nhìn trọn vẹn thao tác lạnh lùng và tàn khốc của Tần Túc, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Vô số chiến hạm gần như bị Tần Túc áp chế, đình trệ giữa không trung, chỉ để nhìn rõ một màn trước mắt.
Dù trong thực chiến, số lượng trùng bị tiêu diệt của mỗi học sinh sẽ được tính vào thành tích khảo hạch, và nếu không đạt tiêu chuẩn, họ sẽ bị khuyên rút lui khi lựa chọn chuyên ngành vào năm tới…
Nhưng đây mới chỉ là trận thực chiến đầu tiên! Mọi thứ vừa mới bắt đầu mà Tần Túc… quả thật quá khủng khiếp, có cần mạnh tay đến thế không?
Nhà ai mà lần đầu thực chiến đã phải đối mặt với một trận “thiên la địa võng” như thế này.
Nhìn thôi cũng thấy bị khóa chặt đến mức không còn khả năng phản kháng.
“May quá… Tôi được Geoffrey đẩy ra.”
Một người chứng kiến cảnh này, da đầu tê dại, nuốt khan rồi thở phào may mắn như vừa thoát chết.
“Làm đồng đội của Tần Túc… rất có khả năng sẽ bị trùng xé nát chỉ vì không theo kịp cường độ của cậu ta.”
“Bây giờ nhìn lại… đi chung đội với Tần Túc, phải lo tính mạng mình trước.”
……
Những lời bàn tán ấy vang lên khắp các chiến hạm.
“Bọn họ đang bị Tu Vẫn Thụ Cừu vây kín… cảnh tượng này khác xa hẳn so với mô phỏng thực chiến, là một cuộc bao vây và kh*ng b* đúng nghĩa.”
Sự thật đáng sợ ấy khiến máu trong người bốn người như chảy ngược, nhưng nhờ những buổi huấn luyện trước đây, tay chân theo bản năng đã giơ vũ khí lên xạ kích.
“A a a!!!”
Phanh! Phanh! Phanh! —
……
Tiếng hét hoảng loạn của bốn người hòa cùng âm thanh đạn pháo dồn dập vang vọng khắp bầu trời.
Nhưng vì Tần Túc đã bảo họ “tự do phát huy”, không hề đưa ra kết cấu đội hình, nên gần như chỉ trong chưa đầy ba giây kể từ khi Tu Vẫn Thụ Cừu lao tới.
Bốn người đã rơi vào tình cảnh bị vô số xúc tu và thân hình trùng khổng lồ ập thẳng vào, nguy cơ bị ôm chặt và nuốt sống ngay trước mắt.
“Mẹ kiếp!”
Từ bên hông và phía sau đồng loạt đánh úp lại, ước chừng có hai con Tu Vẫn Thụ Cừu khổng lồ há to chiếc miệng đầy răng nhọn, lao thẳng vào Geoffrey, trong khi Geoffrey vẫn đang phải chống đỡ con ở trước mặt và bên phải.
Đồng tử co rút, nỗi hoảng sợ khiến mắt Geoffrey trợn lớn, buột miệng chửi thề. Geoffrey không biết bộ đồ tác chiến trên người mình có thể cản nổi bao nhiêu đòn công kích của đám quái vật này.
Ngay lúc Geoffrey đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị Tu Vẫn Thụ Cừu lao tới ngoạm thẳng vào mặt …bạch bạch bạch!
Chỉ cách chưa đầy vài centimet, con Tu Vẫn Thụ Cừu lập tức nổ tung, biến thành một đống thịt vụ văng đầy lên người Geoffrey.
Rồi ngay tức khắc bị chức năng tự làm sạch của bộ đồ tác chiến loại bỏ, không ảnh hưởng đến tầm nhìn.
“!”
Bốn phía xung quanh được dọn sạch trong chớp mắt, Geoffrey có được vài giây th* d*c.
Geoffrey vừa định quay lại xem ai đã cứu mình thì số lượng Tu Vẫn Thụ Cừu lại quá đông, khiến Geoffrey không kịp bận tâm, lập tức rơi vào vòng vây mới, không còn thời gian suy nghĩ.
Thịnh Song ở giữa “tâm bão” cũng không để ý được nhiều, nhưng những học sinh của ban 6 đứng ngoài quan sát thì nhìn rõ ràng đó là Tần Túc!
Trong hỗn loạn của vòng vây liên miên, Tần Túc đứng ở vị trí trung tâm chiến hạm, mỗi khi đến thời khắc mấu chốt đều liều mình xử lý những nguy hiểm sát bên đồng đội.
Mọi người nhanh chóng nhận ra, Tần Túc không phải lúc nào cũng ra tay. Anh chỉ xuất hiện vào khoảnh khắc các đồng đội sắp bị Tu Vẫn Thụ Cừu cắn trúng, mới tung đòn hỗ trợ.
Nhờ sự can thiệp đúng lúc ấy, bốn người chưa từng bị thương, dần dần thích nghi, tìm được nhịp chiến đấu trong vòng vây, không còn hoảng loạn như ban đầu.
Rõ ràng, bốn người đã trưởng thành nhanh chóng trong một trận vây công cực hạn và tất cả là nhờ khả năng kiểm soát kh*ng b* của Tần Túc.
Phanh phanh phanh…
Vèo vèo vèo…
Bạch bạch bạch…
Tiếng các loại vũ khí thay nhau khai hỏa vang lên không ngớt. Người xem hoa cả mắt, nhưng Tần Túc vẫn đổi vũ khí nhịp nhàng, vừa duy trì số lượng tiêu diệt của mình không hề giảm sút.
Vừa thỉnh thoảng liếc nhìn vị trí đồng đội, mỗi lần như thế đều chuẩn xác tung một đòn pháo đúng lúc cứu nguy.
Khủng khiếp thật!
Những khán giả trên các chiến hạm khác đều chết lặng.
Biết trước thế này, ai mà không muốn làm đồng đội của Tần Túc!
Dưới hỏa lực tuyệt đối, chỉ sau hơn ba mươi phút, toàn bộ Tu Vẫn Thụ Cừu bị đẩy lên khỏi mặt nước đã bị quét sạch.
Cường độ sử dụng não bộ cao khiến thể xác và tinh thần Tần Túc đều mệt mỏi, nhưng vì “khán giả” vẫn đang theo dõi, anh vẫn giữ thẳng lưng, không để lộ chút mệt mỏi nào.
Anh còn cố ý điều khiển chiến hạm hạ thấp độ cao, để các đồng đội có thể thấy rõ cảnh tượng khủng khiếp của đám Tu Vẫn Thụ Cừu chết chất đống, nhằm khắc sâu ấn tượng và khiến bốn người thận trọng hơn trong những trận chiến sau.
Bốn người nuốt khan, ánh mắt run rẩy khi nhìn qua quang não thấy màn hình kết toán. Phía dưới là xác Tu Vẫn Thụ Cừu chồng chất trên mặt nước, khiến toàn thân họ nổi da gà.
Từ từ… Bao nhiêu lần vừa rồi rõ ràng bọn họ đáng lẽ đã bị ngoạm trúng, nhưng vì sao tất cả đám trùng đều bị nổ tung? Tu Vẫn Thụ Cừu sẽ không tự nổ… có người bắn! Hướng này…
Bốn người đồng loạt quay đầu, nhìn về vị trí cao nhất giữa chiến hạm nơi Tần Túc đang đứng.
Chưa tới mười giây, bốn người đã kiểm tra lại đoạn ghi hình và phát hiện, nhiều lần trong số đó, chính Tần Túc đã cứu họ.
Để các đồng đội ý thức được mức độ nguy hiểm và khơi gợi tiềm năng, khi bốn người còn thở hổn hển, ánh mắt hoảng hốt nhìn xác Tu Vẫn Thụ Cừu chất đầy mặt nước.
Tần Túc không để họ có thời gian vui mừng. Anh cố ý hạ giọng, lạnh lùng nói:
“Không có lần sau.” (Edit: ngầu quá đii)