……………
Điều khiển cơ giáp cỡ lớn nhất, Antony hừ lạnh một tiếng, buông lời khinh thường:
“Chỉ thế thôi à?”
Antony sở hữu cơ giáp lớn nhất của ban 6, uy lực mỗi phát pháo b*n r* sao có thể so sánh với cái chiến hạm cỡ nhỏ mà Tần Túc đang điều khiển?
Hiện tại Tần Túc có dẫn đầu về số lượng tiêu diệt thì cũng có gì, Antony tin cậu ta sẽ nhanh chóng đuổi kịp.
Antony lại quên mất rằng, trong đội tạm thời mà mình lập ra, tất cả các thành viên đều chung một kênh liên lạc.Lời Antony nói, ai cũng có thể nghe rõ.
“...”
Khẩu khí lớn thật.
Nhưng trong đội của Antony, bởi cậu ta nắm giữ cơ giáp lớn nhất, mọi người chỉ dám ngấm ngầm khó chịu trong lòng, không ai dám nói thẳng.
Antony bảo làm gì thì họ làm nấy, ai không nghe lời đã bị Antony loại ngay từ khâu lập đội.
“Đi, tìm Tần Túc.”
Antony muốn để Tần Túc tận mắt chứng kiến mình nhanh chóng vượt qua về số lượng tiêu diệt Tu Vẫn Thụ Cừu, để Tần Túc cảm nhận sâu sắc sự bất lực.
Antony muốn cho cả lớp thấy rằng, hỏa lực tuyệt đối nghiền ép mới là vương.
Kinh nghiệm chiến trường của Tần Túc có phong phú, vũ khí có xuất thần nhập hóa thì đã sao?
Chỉ cần Antony bắn một loạt pháo, không biết sẽ có bao nhiêu con sâu bị tiêu diệt.Đến lúc đó, Tần Túc và đội của mình sẽ chẳng còn giành được gì.
Theo lệnh của Antony, do Antony phải dùng quang não điều khiển cơ giáp, mà không thể vừa lái chiến hạm vừa điều khiển cơ giáp cùng lúc.
Nên Alpha Kiều Nguyệt, người tạm thời thay Antony đảm nhận chức đội trưởng, sử dụng quang não lái chiến hạm, đi ngay phía sau cơ giáp của Antony, cùng di chuyển về hướng mà Tần Túc vừa rời đi.
Trong các đội lớn nhỏ gồm Alpha, Beta và Omega có thực lực ngang nhau.Đại bộ phận đều chọn cách an toàn: cẩn trọng di chuyển đến khu vực Khuếch Diệp Liên thưa thớt, vốn được Liên Bang thiết lập các điểm tiếp tế tạm thời, rồi triển khai nhiệm vụ “rửa sạch” một cách thong thả.
...
Dù đã có kinh nghiệm lần trước, nhưng Sophia và ba người còn lại vẫn chưa thể quen được với cách Tần Túc hăng hái điều khiển chiến hạm.
Tuy nhiên, ít nhất lần này họ đã biết ứng phó: khi chiến hạm do anh điều khiển dừng lại, họ chỉ mất chưa đầy năm giây hoảng hốt, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.
Tần Túc bình thản quét mắt đánh giá số lượng và vị trí Khuếch Diệp Liên quanh chiến hạm. Số lượng lần này nhiều hơn trước, nên anh cần thêm chút thời gian để quan sát và ghi nhớ.
Để tránh cho đồng đội và khán giả nhận ra anh đang bí mật tính toán số lượng và lập sẵn phương án tiêu diệt.Tần Túc đợi đến khi bốn đồng đội đã ổn định, rồi mới bình tĩnh lên tiếng:
“Một phút để quan sát rõ bốn phía, năm phút bổ sung đạn dược, năm phút nghỉ ngơi.”
Thực ra, năm phút là quá đủ để anh nắm rõ tình hình xung quanh. Anh dự kiến sẽ tự mình xử lý những vị trí mà đồng đội không thể trông chừng, tiêu diệt sạch Tu Vẫn Thụ Cừu trước khi chúng kịp tấn công bất kỳ ai.
Anh cũng sẽ cố tình “thả” một vài con để chúng tiếp cận đồng đội, chứng minh rằng câu “không có lần sau” anh nói trước đó hoàn toàn là sự thật.
Điều đó sẽ khiến mọi người khắc sâu ấn tượng: Khi anh nói sẽ không ra tay giúp, tức là sẽ không giúp thật. Từ đó, họ sẽ trở nên cẩn trọng và độc lập hơn.
Nhờ kết hợp giữa hơn mười lượt thực chiến và những buổi huấn luyện trước đây, dù đối tượng huấn luyện từng là người chứ không phải sâu.
Anh vẫn xem tất cả như những “bia di động” và xử lý thuần thục, từ cách sử dụng kho vũ khí dồi dào trên người, cho đến khả năng quan sát toàn diện bốn phương tám hướng.
Nói tóm lại, đồng đội của anh vẫn cần thời gian nghỉ ngơi.
Trong khoảng thời gian đó, anh sẽ tận dụng để quan sát xa hơn, phòng khi xảy ra biến cố, đồng thời xác định hướng né tránh an toàn nhất.
Chỉ là...
Từ hình dạng lá có thể thấy, rõ ràng đây không phải cùng một loài cây, nhưng phần thân lại gần như giống hệt nhau.
Ô nhiễm môi trường… có thể khiến những loài cây khác nhau sinh ra cùng một dạng dị biến sao?
Nghe mệnh lệnh không cho phép kháng cự của Tần Túc, bốn người: “!”
Gần như ngay lập tức, Sophia và ba người còn lại vừa mới bình tĩnh lại chưa được bao lâu đã không hề do dự, lập tức cúi đầu quan sát bốn phía, dựa vào vị trí của Khuếch Diệp Liên để tính toán số lượng và vị trí của Tu Vẫn Thụ Cừu ở đây.
Khi nhận ra số lượng Khuếch Diệp Liên dày đặc hơn lần trước, cả bốn đều tê rần da đầu.
Nhưng họ hoàn toàn không dám coi lời Tần Túc là chuyện nói chơi. Trong tình huống anh sẽ không ra tay giúp, dù có sợ đến mấy họ cũng phải nghiến răng mà làm.
Trong điều kiện cực hạn, tiềm lực của con người là vô hạn. Bốn người nhanh chóng quét một vòng, thật sự ghi nhớ được phần lớn vị trí, sau đó vội vàng bổ sung đạn dược và vũ khí trên người, tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi để đầu óc nghỉ ngơi.
Trong khoảng thời gian ấy, họ hoàn toàn không để ý Tần Túc đang làm gì.
【Antony bị gì vậy? Dám mỉa mai Túc Bảo của chúng ta à?】
【Nhìn bộ dáng âm hiểm của Antony khi tới tìm Bảo bảo số 1 đi, rõ là muốn gây chuyện. Đoán chắc là định dùng cơ giáp cướp mồi của Bảo bảo số 1.】
【Ủa, đây là bệnh viện tâm thần à? Có ai tag @Antony không】
【Hỏa lực cơ giáp với vũ khí của chiến hạm căn bản không cùng một đẳng cấp, Tần Túc nguy rồi!】
...
Càng tiến gần đến điểm tiếp tế tạm thời, số lượng Khuếch Diệp Liên càng thưa, nhưng càng đi sâu, chúng lại càng nhiều.
Xen giữa là vô số rễ cây trơn bóng, rối chằng chịt dưới những tán đại thụ che kín trời.
Trả phí để mở chế độ bắt màn hình truyện tranh, Tần Túc vừa tự nhiên đưa mắt nhìn xung quanh như đang ngắm cảnh, vừa thoáng thấy làn đạn nhắc đến Antony, trong đầu liền đầy dấu chấm hỏi.
Nghĩ ngợi một chút, đáy mắt anh lóe lên một tia ám sắc, lên tiếng:
“Mọi người, kế hoạch thay đổi. Lần này, bắt đầu chiến đấu trước.”
Kế hoạch thay đổi? Thay đổi chỗ nào?
“Rõ.”
Dù nghi hoặc, cả bốn vẫn đồng thanh đáp, không hề chậm trễ trong việc tuân lệnh.
“Bắt đầu.”
Tần Túc không phí thời gian giải thích. Vừa dứt lời, anh đã thuần thục điều khiển đạn pháo bắn xuống nước…
Nếu Antony đã hướng thẳng về phía anh, thì với số lượng Khuếch Diệp Liên ít ỏi ở đây, làm sao có thể “chiêu đãi” cậu ta cho tử tế được?
Tất nhiên là phải tìm một nơi khác rồi.
Cùng với tiếng nổ vang trời, đủ loại âm thanh vũ khí nối tiếp nhau vang lên không dứt.
Tuy Antony đã phá vỡ một phần kế hoạch ban đầu của Tần Túc, nhưng trước khi Antony tới, anh vẫn làm theo đúng dự định.
Dựa vào thói quen chiến đấu của bốn người, cố ý “phóng thủy*” (phóng thủy: cố ý nương tay, không dùng toàn lực) vài con Tu Vẫn Thụ Cừu trong phạm vi hoạt động của họ, chứ không giết ngay.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên, Tần Túc nhớ tới sự nhân nhượng mà các huấn luyện viên từng dành cho mình, nên cũng đối xử với họ tương tự, không tung hết ra cùng lúc, mà tách ra từng đợt “phóng thủy” để họ có thời gian hỗ trợ nhau.
Hơn nữa, để làn đạn nhận ra rằng anh đang “làm điều tốt”, khi cố ý nương tay, Tần Túc khéo léo như vô tình, đưa ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía đầu con Tu Vẫn Thụ Cừu mà mình đang “phóng thủy”, ánh mắt ấy mang chút ẩn chứa hàm ý sâu xa.
Một người vốn lạnh mặt, lạnh tim, đôi khi lại bộc lộ chút dịu dàng; giống như việc anh đối đãi với nhóm cư dân bản địa, trong 99% giả ý luôn ẩn chứa 1% chân tình.
Đủ khiến những khán giả không rõ nội tình càng thêm bị anh cuốn hút, muốn dừng mà không thể.