Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 9

Chương 9:

【Okk!】

Vì vừa rồi lại có một đợt giá trị nhân khí của truyện tranh tăng vọt, 777 mới chỉ vừa viết xong mấy chữ then chốt trong cuốn sổ nhỏ Chiến lược tăng giá trị nhân khí cho ký chủ truyện tranh” như: “quần tây màu xám đậm, áo sơ mi lụa đen, giày da dê đỏ mềm, khí chất lạnh lùng bức người”… thì sau lưng đã nghe thấy giọng của Tần Túc. Nó không nghĩ nhiều, liền theo phản xạ đáp lại, hoàn toàn không nhận ra rằng bản thân đã vô thức bị Tần Túc “tẩy não”.

Chẳng mấy chốc, Tần Túc nhìn thấy giao diện trước mặt hiện lên vài dòng ngắn gọn màu xanh :
“Họ tên: Tần Túc
Ảnh chụp: giấy chứng nhận đính kèm.jpg
Chiều cao: 1m90
ID thân phận: QS11111
Giới tính: ?
Bối cảnh: ?”

“......”

Hệ thống mà trường quân đội số 4 sử dụng ban đầu hóa ra chỉ là bản thử nghiệm sơ khai, dùng để giới thiệu sơ lược. Chưa đến một giây sau đã quét xong thông tin của Tần Túc khiến 777 thở phào nhẹ nhõm.

Cũng đúng như anh đã đoán. Ngay từ khi vừa xuyên tới thế giới này, hệ thống hiện ra trước mắt anh những dòng ký hiệu loằng ngoằng kỳ quặc, hóa ra chính là hàng lậu bị hệ thống “giấu nhẹm” mang theo.

Thật ra lý do khiến anh nhanh chóng rời khỏi khi nãy, ngoài chuyện quá bận, còn có phần “muốn tránh né”. Trước lễ nhập học, anh chỉ nhớ kỹ thông tin của những nhân vật quan trọng trên sân khấu. Còn những học sinh ngồi xung quanh anh, thông tin lại nhớ rất mù mờ.

Để tránh gặp phải Omega nào đó rồi lỡ lời, nói sai một chút là lộ, anh chỉ có thể giả vờ lạnh lùng rời đi cho an toàn.

“Không tồi.”

Tần Túc nói ra câu ấy, trong đầu lại bất chợt nhớ đến Tuyên Cảnh Tịch trên sân khấu đang thuyết trình. Mỗi lần quang não trình chiếu giao diện, đều thay đổi theo ý nghĩ của cô. Lông mày khẽ nhướng, anh không dùng tay bấm nút "x" ở góc phải trên giao diện, mà thử nghĩ trong đầu câu lệnh: “Đóng giao diện tư liệu.”

Giao diện lập tức đóng lại.

Tần Túc: “......”

Anh lại xác nhận thêm 1 lần nữa, hệ thống của anh tuy đơn giản, nhưng chỉ cần dám gạt nó, nó sẽ tin ngay. Anh bảo hệ thống là “quang não” của mình, vậy mà nó thật sự tin luôn và còn toàn tâm toàn ý hoàn thành vai trò đó. (Edit: ảnh ít có ác..)

Lúc này, 777 vẫn còn đang đợi ký chủ ra lệnh sửa thông tin, không ngờ lại thấy Tần Túc trực tiếp… đóng luôn giao diện.

Với tấm lòng thiện chí, hệ thống lên tiếng nhắc nhở:

【Không cần tôi sửa tư liệu à? Trước đây các ký chủ đều vì muốn thành “ đại lão thần bí" nên thường bảo tôi thêm vào mấy dòng kiểu “hậu duệ hoàng thất ”, “con cháu nhà quý tộc nọ”, “con riêng gia tộc kia”… Chỉ nghe thôi cũng khiến người ta thấy kính nể, áp đảo người khác ngay lập tức luôn.】

Các ký chủ từng nói rằng, trong trường quân đội hội tụ đầy đủ các công dân từ vô số tinh cầu, tinh cầu nào cũng có hoàng thất quý tộc. Ai mà có thời gian điều tra thật giả? Lừa được ai thì thì lừa thôi.

Tất nhiên, hệ thống chỉ có thể “sửa tư liệu”, chứ không thể thay đổi bối cảnh thật sự của ký chủ. Nếu bị bóc mẽ thì hậu quả, ký chủ tự gánh. (Edit: “….”)

“Không cần.” Tần Túc từ chối.

Chỉ một dòng "ghi chú" thôi cũng đủ gợi nên nhiều điều, nó không chỉ mang nghĩa là có vô số khả năng, mà ở một góc độ khác, còn ám chỉ việc “bối cảnh của nhân vật quá sâu, đến mức không thể tra ra bất kỳ thông tin cụ thể nào”. Đây là một cách mở rộng không gian cho tương lai, tạo điều kiện để bất kỳ ai, cũng có thể lấp vào đó những sự thật mơ hồ.

Trước khi mọi chuyện đi đến hồi kết, ngay cả bản thân Tần Túc cũng không thể chắc chắn rằng, sau này trong phần tư liệu để trống ấy, rốt cuộc sẽ được viết thêm điều gì vào.

Nếu quá chi tiết, thêm vài dòng không cẩn thận, chẳng khác gì đeo xiềng xích cho mình. không chỉ cản trở năng lực phát huy, mà còn gia tăng nguy cơ bị bại lộ.

Ánh mắt Tần Túc lướt qua giao diện. Lúc này, ở góc trên bên phải là đồng hồ đếm ngược sinh mệnh: 4827 phút 16 giây.

Điều đó có nghĩa: ít nhất trong ba ngày tới, anh không cần lo đến chuyện… tử vong.

Với mục tiêu rõ ràng là trở về ký túc xá, Tần Túc nhớ lại những gì mình nghe lén được trong buổi lễ nhập học. Anh thử lên tiếng với hệ thống:

“Tôi yêu cầu dữ liệu từng học sinh trong lớp và toàn bộ thông tin những học sinh quan trọng của khoá 26.”

【Được.】

Ngay khi giọng hệ thống vang lên, một tập tin mới lập tức xuất hiện trên giao diện.

Tần Túc không có ý định mở ra xem ngay. Dù có thể làm việc liên tục hơn hai mươi tiếng, nhưng đã là con người, thói quen vẫn là thói quen. Nếu không thật sự cần thiết, anh cũng chẳng muốn thay đổi nhịp sinh hoạt của mình, đặc biệt là giấc ngủ.

Chuyện đó, để sau hẵng tính.

【Chết tiệt, đại lão của chúng ta lại biến mất rồi!】

【Muốn nhìn đại lão trong góc quay lén 360 độ không góc chết + tag tôi vào】

【Góc quay lén? Là tác giả hay người thân của tác giả vậy?】

【Ai biết gì thì nói đi, để tôi đánh dấu một chút. Già rồi, còn phải bán thực phẩm chức năng cho mấy người đó.】

...

Dựa vào loạt bình luận đang trôi, Tần Túc dễ dàng suy đoán rằng, ngay khi anh rời khỏi góc nhìn của nhóm nhân vật chính, hình ảnh của anh trên màn hình cũng biến mất.

Vấn đề đặt ra là:

“Hệ thống, tôi khá tò mò. Khi nào tôi mới có thể không cần bám vào nhóm nhân vật chính, mà vẫn có được màn hình riêng? Khi di chuyển giữa thế giới truyện tranh và thế giới hiện thực, làm thế nào để tôi có thể đáp xuống đúng nơi mình muốn, tùy theo ý mình mà sử dụng?”

Tần Túc rời hội trường khá sớm, giờ phút này, khoang tàu đã lắc lư rời bến, trong khoang chỉ có một mình anh.

【Khi giá trị sinh mệnh của cậu phải đủ để duy trì sự sống trong hơn ba tháng, cậu sẽ có quyền tự do lựa chọn việc có xuất hiện trên màn hình truyện tranh hay không. Nếu muốn chỉ định địa điểm rơi xuống trong lúc xuyên giữa hai thế giới, cậu phải tiêu hao 21.600 phút giá trị sinh mệnh để đổi lấy một điểm hạ cánh riêng biệt, tại thời điểm ánh sáng trắng xuất hiện.】

Tần Túc: “......Hiểu rồi.”

Dùng 15 ngày sinh mệnh chỉ để đổi một lần chỉ định địa điểm hạ cánh với anh lúc này mà nói, đó là cái giá quá đắt đỏ. Một món hàng "xa xỉ" mà anh không đủ sức chi trả.

Trở về ký túc xá, anh vội vàng tắm nhanh một cái, rồi uống liền hai chai dịch dinh dưỡng duy trì sinh mệnh. Sau đó, anh cố ý thay bộ đồ ngủ mới do ký túc xá cung cấp, lấy điện thoại ra chỉnh báo thức, rồi nằm vào khoang ngủ.

Bởi vì không biết hệ thống sẽ ngẫu nhiên đưa mình trở lại nơi nào trong thế giới hiện thực, anh chọn cách ngủ, để trước khoảnh khắc rời đi, có thể tỉnh lại với một trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, sẵn sàng quay trở lại thực tại.

Hội trường.

Ngay sau khi Tần Túc rời đi, những học sinh ngồi quanh chỗ anh không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

Dù là lúc đến hay lúc rời đi, suốt quá trình, anh ta chưa từng liếc nhìn bất kỳ ai. Cái kiểu lạnh lùng, thờ ơ toát ra từ tận xương tuỷ ấy khiến cho người khác dù chỉ ở cùng một khán phòng, cũng như bị đè nặng bởi một áp lực vô hình. Không phải anh ta cố ý tạo ra, nhưng lại khiến bọn họ cảm thấy ngột ngạt gấp bội.

Tuy thân ảnh Tần Túc đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người, nhưng những “truyền thuyết” về anh vẫn âm thầm lan truyền.

“Phù… Cuối cùng cũng đi rồi.”
Alpha tên Raymond khẽ cảm thán, sau đó thu lại vẻ mặt thoải mái, nghiêm túc hỏi:
“Các cậu, có ai từng gặp người đó trước khi nhập học ở trường quân sự số 4 không?”

“Không.”

“Chưa từng gặp.”

“Tôi cũng vậy.”

“Giống nhau.”

...

Mười mấy giây trôi qua, ánh mắt Raymond quét qua mọi người bất kể là Alpha hay Omega, tất cả đều đưa ra câu trả lời phủ định.

“Tê...”
Không nhận được câu trả lời mình mong đợi, Raymond sốt ruột vò mạnh mái tóc nâu được vuốt keo cứng ngắc, lẩm bẩm:
“Ẩn mình kỹ thật. Nhiều người như vậy mà chẳng ai từng gặp qua cậu ta.”

Có người lập tức nịnh nọt:
“Raymond, ngay cả cậu còn chưa từng gặp, thì tụi này làm sao mà biết được?”

Ngoại trừ người tóc đen có thân phận thần bí vừa rời khỏi không lâu, thì Raymond chính là người có gia thế hiển hách nhất trong nhóm hiện tại. Ngay cả Raymond còn không quen biết, bọn họ lại càng chẳng có lý do gì để từng gặp qua Tần Túc.

Lời vừa dứt, đám người xung quanh lập tức phụ họa rôm rả.

“Ha ha, đúng vậy... Không phải tôi nói chứ, người như cậu ta khí chất đó, gương mặt đó, chỉ cần gặp một lần thôi, chắc chắn sẽ khắc sâu trong lòng, muốn quên cũng khó.”

“Thôi được rồi.”
Raymond thở dài một tiếng, hiểu rằng với nhóm người này, cậu chẳng thể moi ra được tí thông tin nào hữu dụng.

Dù người kia trong ánh mắt không hề tỏ ra khinh thường, nhưng việc cậu ta hoàn toàn không giao tiếp với bất kỳ ai, cũng đã ngầm thể hiện một điều: thân phận của cậu ta vốn đã vượt ngoài tầm với, không cần, cũng chẳng đáng để ý tới đám người như bọn họ. 

Raymond chỉ còn cách hướng về phía trên tìm kiếm các mối quan hệ và điều tra thêm. Chỉ là… nghĩ tới việc phải phiền phức vì chuyện này…

Tâm trí Raymond còn đang mông lung thì bất chợt bị cắt ngang bởi một giọng nói vang lên:

“Raymond, cậu có quen cái người Alpha tóc đen vừa rồi ngồi cạnh cậu không?”

Cả đám theo tiếng nhìn lại, bắt gặp một Omega xinh đẹp đang bước tới.

“Không quen. Nhưng mà… cậu là Omega nhà ai?” Raymond hơi nhíu mày nhìn người thanh niên mang mái tóc nhuộm đỏ nhạt, gốc tóc lại ánh lên màu vàng mờ rất đặc trưng của một Omega nam.

Nhìn lướt theo bóng Tuyên Cảnh Tịch đang rời khỏi hội trường, Hạ Ôn Viễn chớp chớp mắt, mỉm cười, hỏi một đằng mà trả lời một nẻo:
“Tuyên Cảnh Tịch là chị tôi.”- Em trai Tuyên Cảnh Tịch?

Raymond lập tức chỉnh lại tư thế, giơ tay bắt chuyện: “Chào cậu.”

“Chào cậu.”


Hạ Ôn Viễn cũng vươn tay ra nắm lấy tay Raymond, chỉ nhẹ một cái rồi lập tức buông ra. Hàng mi dài cong cong khẽ rung động, thoáng lướt qua một tia chán ghét bị đè nén. Nhưng khi ngước lên đối diện ánh mắt Raymond, trên gương mặt cậu ta chỉ còn lại vẻ lo lắng:
“Tôi đoán là cậu cũng thấy rồi… Vị Alpha không rõ lai lịch kia, lúc chị tôi phát biểu hình như có chút… không bình thường.”

Nói đến đây, Hạ Ôn Viễn chủ động ngưng lại, không nói tiếp. Trên mặt là nét vô tội đơn thuần:
“Tôi chỉ hơi lo. Hai nhà có ý định kết giao, nên nghĩ cũng nên nói với cậu một tiếng.”

Câu cuối cùng vừa rơi xuống, ánh mắt Raymond lập tức sáng rực. Mọi do dự trước đó trong lòng phút chốc tan biến.

“Cảm ơn, tôi hiểu rồi.”

“Không có gì.”
Hạ Ôn Viễn khẽ cười, vẻ mặt yếu ớt lịch sự: “Tôi còn chút việc, xin phép đi trước.”

Mục đích đã đạt được, Hạ Ôn Viễn hài lòng rời đi. Tin tức điều tra không ra, vậy thì để người khác tốn công thay mình.

Cậu ta biết rõ, cậu ruột của Raymond đang giữ chức vụ quan trọng tại Học viện Quân sự số 4. Dựa vào tốc độ truyền tin ID thân phận, chỉ cần Raymond có chút động thái, chẳng bao lâu nữa, toàn bộ Học viện sẽ biết đến thân phận của vị Alpha thần bí kia.

Đến lúc đó, cậu ta sẽ căn cứ vào những thông tin lan truyền đó để tính toán bước đi tiếp theo.

Dõi mắt nhìn theo bóng lưng Omega kia rời đi, Raymond thu lại ánh mắt, nhìn quanh những bạn học xung quanh đang chờ đợi và kỳ vọng. Cậu nghiêm túc mở lời:

“Chờ tin tôi.”

Bất kỳ Alpha nào không muốn trong tương lai có thể kết đôi với một Omega vừa có gia thế xứng tầm, vừa xuất sắc toàn diện. Raymond dĩ nhiên cũng mang trong lòng những toan tính riêng. Nếu cậu có thể thông qua việc “giải quyết rắc rối tiềm ẩn” mà ghi điểm, có được cơ hội tiếp cận đối phương, thì tại sao lại không làm?

“Raymond, quả nhiên không hổ danh là cậu!”

“Vậy thì bọn tôi chờ tin tốt từ cậu nhé!”

...

【 Ha ha ha, không hổ là “Ôn đệ” của chúng ta, vài ba câu liền dắt mũi Raymond, lùa cả đống hỏa lực về phía đại lão số 1】
【 Lại tới nữa rồi đó, vị “matcha” ngập tràn! Lén lút trà tới trà lui, trà tới tận người đại lão số 1, muốn b*p ch*t người ta luôn hay gì 】
【 Thật là trà mà không thấy đáy, đúng là chị em tốt của giới drama mà 】
...

Nằm trong khoang ngủ, vừa định nhắm mắt, Tần Túc lơ đãng liếc thấy làn đạn đang cuộn trào liên quan đến... chính mình: “……?”

Cái người bị gọi là “Ôn đệ” kia, anh từng đắt tội nhà cậu ta chắc? Sao lại dám ở ngoài kia dựng chuyện lung tung, vung dao khắp nơi về phía anh?

Quá đáng thật sự!

Tần Túc lặng lẽ mở sổ tay trong lòng “sổ thù vặt cá nhân”, điềm nhiên ghi tên thêm một người. 

Bất quá, nghe khán giả trong truyện tranh rôm rả gọi "Ôn đệ" này "mất công", Tần Túc lại thấy khá tò mò .Không biết đến khi tên “Ôn đệ” đó tra được thông tin thật sự về anh, liệu sẽ có vẻ mặt "kinh hỉ" cỡ nào đây? (Edit: ảnh thêm top 1 thù daiiii.Ảnh đen như cái đít nồi)

Trong lúc đó, ở bên ngoài hội trường.

Ngay khi Hạ Ôn Viễn cố tình khơi mào để Raymond bắt đầu dè chừng Tần Túc, thì Genn lại đang hăm hở lao tới chỗ anh họ mình Samuel.

“Anh họ yêu quý! Em tìm được rồi! Em tìm được vị Alpha đó rồi!!”

Nghĩ đến lúc trước hai anh em họ từng vì đi tìm Alpha mà đụng nhau, giờ Genn vui như bắt được vàng, Samuel cũng chẳng kém. Vừa vì Genn, vừa vì chính bản thân mình: “Chúc mừng! Anh cũng tìm được rồi!”

Genn sững người: “Cái gì? Ở đâu? Ở đâu cơ?!”

Cậu đảo mắt nhìn quanh, nhưng ngoài mấy người quen mặt như Hạ Mục Chi, Laris và Lận Nhân, chẳng thấy ai lạ.

Samuel thì thở dài: “Anh ấy đi rồi.” Giờ nghĩ lại ánh mắt mà đối phương từng quét qua mình, Samuel vẫn còn thấy ớn lạnh.

“Vị Alpha em nói cũng đi rồi,” Genn hào hứng đáp, “Nhưng mà em xác nhận được, đúng là người đó!”

Chỉ cần tận mắt thấy, xác nhận được thân phận ID và đúng là tân sinh như mình, lại nhìn thấy người đó đối với ai cũng như nhau, chẳng mảy may hứng thú, Genn không hề cảm thấy thất vọng, trái lại còn có phần hưng phấn khó hiểu.

Samuel tò mò: “Anh ta tên gì?”

Genn ngớ ra một giây, gãi đầu: “À... em không biết...”

Vừa nói, cậu lại chợt nhớ tới cảnh trong nghi thức nhập học vài tiếng trước, vội sửa lời: “Tuy là em không biết tên, nhưng em vẫn có thể nói cho anh họ biết anh ấy là ai! Chính là cái vị Alpha khiến anh họ, dù đã dán cách ly tin tức tố, mà vẫn bị uy áp của ảnh dọa cho chân mềm nhũn ra đó!”

Lúc này, ba người vốn đang nhỏ giọng tán gẫu là Laris, Hạ Mục Chi và Lận Nhân: “......”

Thật trùng hợp. 

Samuel: “............”

“Ơ?” Genn nghi hoặc nhìn anh họ đang có biểu cảm hơi... run run.

Samuel đưa tay xoa xoa khóe miệng mình: “Genn à... nói ra thì em có thể không tin... nhưng có vẻ hai ta vừa hay tìm cùng một người...”

Genn: “A... Ha?”

“A a a! Trong tình huống đã dán cách ly tin tức tố mà vẫn có thể tạo ra động tĩnh lớn thế kia, không chỉ khiến tân sinh nhìn chằm chằm, ngay cả đám học sinh khóa trên cũng đổ dồn ánh mắt xuống dưới! Chưa hết đâu, bên quản lý của Học viện Quân sự số 4 còn mở cả mắt điện tử theo dõi nhất cử nhất động của người ta đấy! Tư thế kia, nếu không phải A thì tôi lộn ngược livestream ăn bàn phím luôn cho xem!”

Ánh trắng quen thuộc vụt qua, trở lại thế giới thực tế.

Nằm trên giường trong ký túc xá, Tần Túc vừa tỉnh khỏi khoang ngủ thì đã nghe thấy giọng quen thuộc của bạn cùng phòng - Giang Lộ - đang nói chuyện hăng say bên ngoài màn giường.

Tần Túc: “......”

Xin lỗi... anh thực sự chỉ là một người Trái Đất bình thường, với cái thể loại ABO giả tưởng này, chẳng hề dính líu gì hết. Không phải A, cũng chẳng có khí thế gì to tát đâu. Xem ra giờ cậu nên chuẩn bị livestream ăn bàn phím đi là vừa.

“Đáng giận!!!” Bạn cùng phòng không biết đang lướt đến đoạn nào rồi, lại hét to, “Vẫn chưa biết tên của cậu ta! Netizen nói đúng, Ôn đệ không được rồi! Raymond, làm ơn đấy! Hy vọng cả thôn đều đặt trên người cậu đó!” (Edit: gián điệp của anh nè anh Túc. Bốc lột ảnh đi anh.)

Tần Túc: “......”

Nói ra chắc bạn cùng phòng không tin, cái người tên "đại lão" kia... thật ra gọi là Tần Túc.

Tần Túc chậm rãi ngồi dậy, vén màn giường lên, vừa đúng lúc nhìn thấy Giang Lộ đang quay lưng về phía mình, ngón tay còn đang hăng hái gõ bình luận.

Để Giang Lộ biết mình vẫn còn ở trong phòng, Tần Túc cố tình kéo tấm màn màu đen cách sáng lên với động tác rõ ràng... cố tình gây tiếng động.

“Rầm ——”

Giang Lộ còn đang chăm chú truy truyện tranh, chỉ kịp gõ một loạt "loảng xoảng loảng xoảng" thì cả người đã giật bắn, quay phắt lại. Đập ngay vào mắt là đôi mắt đen sâu thẳm, chẳng chút gợn sóng của Tần Túc. Trong khoảnh khắc ấy, cậu như thể rơi vào hầm băng.

Nghĩ đến việc mình nãy giờ vừa gào ầm lên vừa tung hô cái Alpha thần bí nọ, Giang Lộ nuốt nước bọt "ực" một cái đầy chột dạ. Khi cậu về ký túc xá sau tiết học sáng, thấy màn giường của Tần Túc được kéo kín, gọi thử một tiếng không thấy ai trả lời thì cứ tưởng Tần Túc đã về nhà.

Vén màn giường của Tần Túc ư? Không thể nào. Cho cậu một trăm lá gan cũng không dám.

Ai ngờ đâu... Tần Túc đang ở ký túc xá! May là không vén màn thật, nếu không vừa kéo lên đã thấy người nằm đó, có khi cậu xong đời luôn!

Giang Lộ vội vàng nói: “Tần Túc, xin lỗi! Tôi tưởng cậu không có ở ký túc xá, cho nên mới... mới...”

“Không sao.” Tần Túc nhìn dáng vẻ căng thẳng của Giang Lộ liền đoán ngay cậu ta lại hiểu nhầm mình đang giận, vội mỉm cười, nhẹ giọng trấn an: “Bây giờ mới có 12 giờ trưa, cũng không phải giờ nghỉ ngơi. Cậu không sai.”

“Ha ha... tốt rồi...”

Giang Lộ nghe vậy mới thở phào, trái tim đang nhảy loạn trong lồng ngực cũng dần dịu lại.

“Ừ.” Tần Túc đáp lời, đồng thời cụp mắt, lặng lẽ liếc nhìn bộ đồ đang mặc trên người, trong mắt lóe lên tia suy tư.

Bộ đồ này là áo ngủ do ký túc xá Học viện Quân sự số 4 phát cho nói cách khác…

Không chỉ đồ đạc và quần áo từ thế giới thực có thể được anh mang vào trong thế giới truyện tranh, mà cả đồ vật từ truyện tranh cũng có thể bị mang ngược lại vào thế giới hiện thực. Vậy thì… những món đồ khác liệu có thể mang theo không?

Anh cần xác minh từng bước một.

Đi thì đã đi rồi, nếu đã lỡ "du hành" sang đó, không lẽ lại không mang một chút “đặc sản địa phương” trở về? Không mang cảm giác như thiệt thòi cả trăm triệu lần vậy.

“Tôi ra ngoài một lát.” Tần Túc thu dọn xong liền quay sang chào bạn cùng phòng.

“Hả? Ờ... được...” Giang Lộ thấy cửa khép lại mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn đầy mù mờ.

Tần Túc... đi đâu vậy?

Tuy buổi chiều có một môn bắt buộc và hai môn tự chọn, nhưng Tần Túc lại quay về căn hộ gần ký túc xá. Lần trước khi tiến vào thế giới truyện tranh, anh đã nhanh tay gửi tin nhắn bảo trợ lý Khương mang thiết bị điều chế nước hoa và nguyên liệu đến căn hộ, tranh thủ thời gian điều phối ra một mùi "tin tức tố" đặc biệt khiến bản thân vừa lòng.

Thế giới truyện tranh

Raymond cuối cùng cũng tìm đến Cậu của mình.

Vừa bước vào văn phòng, còn chưa kịp nói rõ ý định, cậu đã bị cắt lời ngay.

“Được rồi Raymond, khỏi cần nói. Ta biết người mà con muốn nói là ai.”

Cậu của Raymond- Theodore: nhớ lại sau buổi lễ khai giảng tân sinh, cả nhóm bọn họ đã soi đi soi lại tư liệu tân sinh đó không biết bao nhiêu lần, vẫn không tra ra được thông tin gì. Đành phải tổng kết là: “Chắc là nhìn người ta... cho đỡ buồn chán thôi.”

Nghĩ đến đây, Theodore nhấp môi, hỏi thẳng: “Con chắc chắn muốn xin thật à?”

“Đương nhiên.” Raymond không do dự chút nào.

Cậu nhìn Raymond bằng ánh mắt hơi kỳ lạ, chẳng lẽ không định phê duyệt? Nhưng nghĩ đến cái da trâu mình đã mạnh miệng thổi trước đó, Raymond định mở miệng tiếp: “Thưa Cậu thân yêu của cháu...”

Theodore mở quang não, trực tiếp ngắt lời: “Ta phê rồi.”

Raymond: “?”

“Dễ vậy sao?” Raymond buột miệng hỏi.

Theodore mỉm cười bí hiểm: “Thân yêu à, con nhìn kỹ là hiểu.”

Raymond: “Hả?”

“Được rồi Raymond, nếu nhận rồi thì mau ra ngoài đi.” Theodore phất tay.

Ra khỏi phòng, Raymond nhìn thấy đám bạn đang đứng hóng chờ ở hành lang, tạm thời ném biểu cảm kỳ quái của Cậu mình ra sau đầu, ngẩng đầu ưỡn ngực, tự tin bước tới:

“Chờ lâu rồi phải không.”

“Thế nào rồi?!?” Có người sốt ruột hỏi ngay.

Những người còn lại tuy không nói nhưng ánh mắt đều đầy mong chờ.

“Khi nào thì tôi từng lừa các cậu chưa?” Raymond chưa kịp mở tập hồ sơ nhận được từ Cậu mình, đã bị ánh mắt sáng rực của đám bạn khiến cho phấn chấn, tiện tay giở ra hồ sơ ghi danh của vị Alpha thần bí kia.

Bình Luận (0)
Comment