Chương 45:
【 Duyên phận là thứ tuyệt không thể tả, đến sớm cũng không bằng đến đúng lúc 】
【 Đã biết Tần Túc mạnh đến mức căn bản không cần đồ tác chiến hỗ trợ, cho nên... đồ tác chiến đối với đại lão vô dụng. Hạ Mục Chi thì vừa khéo lại hỏng đồ tác chiến, kế tiếp chẳng phải là sẽ thấy cảnh Tần Túc c** đ* tác chiến đưa cho Hạ Mục Chi sao?! Như vậy có khi nào sẽ nhìn thấy đồ tác chiến của đại lão, phải chăng là gia tộc đưa tới đồ tác chiến đặc chế? 】
【 Không nhá, dựa vào cái gì? Fan cứng đại lão số 1 tuyệt đối không muốn thấy cảnh tượng này, “tôi chết mất”, “ngất xỉu vì ghen” 】
【 Hắc hắc, không cần đoán già đoán non, cùng lắm cũng chỉ là mặc chung một bộ quần áo thôi mà, fan hâm mộ thì có hâm mộ cũng chẳng tới lượt đâu】
【 Nói rõ ràng, là fan nào? 】
……
Tần Túc: “……”
Anh nhớ không nhầm thì, làn đạn từng nhắc tới thời điểm Hạ Mục Chi bị thương là vào bốn giờ chiều. Mà hiện tại đã mười giờ tối, kéo dài suốt sáu tiếng đồng hồ mới quay về xử lý.
Đủ để thấy Hạ Mục Chi lúc trước vẫn luôn vì duy trì quân tâm đội ngũ không tan rã, cắn răng chịu đau mà tiếp tục dẫn dắt đội tiêu diệt trùng sâu.
Đây là lựa chọn của Hạ Mục Chi. Tần Túc không tỏ ý kiến gì, cũng không có ý định dừng lại.
Bình luận lướt qua trước mắt, anh đều theo bản năng phân tích trong lòng, thu nhận tin tức, chỉ vậy mà thôi.
Hạ Mục Chi ngồi ở ngay lối vào phi thuyền, đang xử lý vết thương ở vai.
Bôi dịch tăng trưởng, miệng vết thương sẽ khép lại nhanh hơn. Chỗ sưng đỏ dữ tợn do răng nhọn của Tu Vẫn Thụ Cừu cắm sâu vào da thịt cũng dần biến mất, nhưng sẽ không lập tức hồi phục nguyên vẹn như ban đầu.
Miệng vết thương càng sâu, diện tích càng lớn, thì thời gian khép miệng càng dài. Còn những vết xước nhạt trên da chỉ cần vài giờ là có thể lành như mới.
Công kích Hạ Mục Chi khi ấy đến từ những chiếc răng nanh sắc nhọn bên ngoài và bên trong hàm của Tu Vẫn Thụ Cừu.
Trong đó có bốn chiếc dài gần bằng cánh tay người trưởng thành, cắn khít vào nhau. Nếu không phải Raymond kịp thời bắn trúng, bả vai Hạ Mục Chi đã sớm bị xuyên thủng từ trước ra sau.
Bên cạnh chỗ ngồi của Hạ Mục Chi, đặt một bộ đồ tác chiến bị xé rách rõ ràng ở phần vai.
Tựa hồ cảm giác được gì, Hạ Mục Chi đang cầm kim tiêm thuốc hồi phục khép miệng vết thương, bỗng ngẩng đầu.
Xuyên qua mũ giáp, ánh mắt Hạ Mục Chi đối diện thẳng với cặp mắt đen lạnh lẽo của Tần Túc.
Tần Túc: “……”
Hai ánh mắt giao nhau, Tần Túc theo thói quen gật đầu, ý coi như chào hỏi. Anh không dừng bước, vẫn kiên định tiến thẳng về hướng khu nghỉ ngơi trong phi thuyền.
“Tần Túc.”
Khi hai chữ này thoáng hiện trong đầu, Hạ Mục Chi liền thấy Tần Túc khẽ gật đầu với mình.
Cậu cũng theo bản năng gật đầu đáp lại.
Cách chào hỏi này, thường chỉ xuất hiện giữa những người quen biết sơ qua, hoặc trong một vài ngoại lệ.
Ví dụ hai bên vốn thân thuộc nhưng cách nhau khá xa, hay xung quanh có người khác, khiến việc tiến lại gần chào hỏi không tiện.
Nhưng khoảng cách giữa bọn họ hiện tại không hề xa, hiển nhiên không phải trường hợp kia.
Cho nên, trong lòng Tần Túc bọn họ thật sự… chỉ là quan hệ xã giao thôi sao?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm trí Hạ Mục Chi thoáng rối loạn, ý nghĩ lộn xộn bị một giọng nói quen thuộc, càu nhàu xen lẫn lẩm bẩm, cắt ngang.
“Làm việc mệt sống mệt chết, cuối cùng chẳng biết cậu vì bọn họ được cái gì…”
Raymond chưa kịp nói hết, đã thấy Geoffrey cùng ba người khác khí thế hùng hổ bước vào. Người dẫn đầu là Tần Túc, toàn thân tỏa ra hàn ý lạnh thấu xương.
Bốn người vừa xuất hiện, khí thế như thiên quân vạn mã ập tới.
Raymond lập tức nuốt khan, đầu óc ong một tiếng, theo bản năng im bặt.
Hạ Mục Chi nhân đó dời ánh mắt khỏi Tần Túc, nhìn sang Raymond đang ngây người đứng tại chỗ.
Tần Túc vẫn như thường lệ, không phân biệt đối xử. Anh cũng chẳng để ý Raymond kinh ngạc, chỉ theo thói quen khẽ gật đầu, coi như một kiểu chào hỏi.
Raymond gần như vô thức gật đầu đáp lại, thế là phép xã giao cơ bản liền được hoàn thành.
Tần Túc không dừng lại, sải bước đi ngang qua bên cạnh Raymond.
Cộp cộp cộp…
Tiếng bước chân không nhanh không chậm, rất nhanh đã biến mất trong tai Hạ Mục Chi và Raymond.
【… Chỉ vậy thôi? Tần Túc đối xử với Hạ Mục Chi thật lạnh nhạt.】
【 Tin tức tốt: đã gặp nhau. 】
【 Tin tức xấu: có gặp cũng như không. Tần Túc giả vờ như không nhìn thấy vết thương trên người Hạ Mục Chi.Từ đầu đến cuối căn bản không hề có ý định c** đ* tác chiến đưa cho cậu ấy. Thậm chí bước chân còn chẳng dừng lại lấy một giây. 】
【 Hắc hắc, chỉ cần solo thôi đã thấy mỹ mãn rồi. 】
【 Một đám hung hăng, Bảo bảo số 1 nhà chúng tôi chỉ muốn độc chiếm thôi. Vai chính cũng đừng có cua vào, kẻo tự rước lấy nhục. 】
【 Ê! Nói gì khó nghe thế? A Mục của chúng tôi cũng có cần ai đó thương hại đâu. Sóng này đúng thật là chẳng có tí tác dụng gì. 】
【 Tác dụng cái rìu ấy! Không cần nhìn đâu xa, cứ lướt lại bảy đoạn video trước là thấy làn đạn bay khắp màn hình, tất cả đều muốn Túc Bảo đưa đồ tác chiến cho Hạ Mục Chi. 】
【 Chẳng ai chú ý, bộ đồ tác chiến rách nát của Hạ Mục Chi lại đặt ngay chỗ Tần Túc từng ngồi trước đó. Tấm tắc, một tấm chân tình cuối cùng trao nhầm người rồi. 】
……
Ra khỏi tầm mắt của Hạ Mục Chi và Raymond, Tần Túc mới không còn xem làn đạn bình luận nữa. Nhìn thấy mấy dòng kia, trên trán anh hiện lên một vạch đen.
Trong khoảng thời gian chưa đầy một tháng quan sát Hạ Mục Chi, anh có thể khẳng định: Hạ Mục Chi tuyệt đối sẽ không vì đồ tác chiến bị hỏng mà “mơ tưởng” đến đồ tác chiến của anh.
Thậm chí, anh tin chắc Hạ Mục Chi chưa bao giờ có hứng thú với đồ tác chiến của mình.
Mà bản thân anh cũng không thể đưa đồ tác chiến cho Hạ Mục Chi.
Phải biết rằng, trong ban 6 ngoài anh ra, Hạ Mục Chi gần như được tất cả mọi người công nhận là kẻ mạnh thứ hai, hoàn toàn xứng đáng đứng trong hàng ngũ cường giả.
Điều đó có nghĩa, dù đồ tác chiến của Hạ Mục Chi bị hư hại, cậu ấy cũng không cần nhờ đến đồ tác chiến của người khác để bảo vệ mình.
Nếu lúc này anh thực sự c** đ* tác chiến đưa cho Hạ Mục Chi, một mặt sẽ khiến người ta nghĩ rằng, anh coi xem thường Hạ Mục Chi coi cậu cần được “bảo hộ”.
Điều này chắc chắn sẽ khiến fan của Hạ Mục Chi không vừa lòng.
Mặt khác, với tính cách một đại lão, chẳng bao giờ có hứng thú với bất cứ chuyện gì như anh.
Sao có thể làm ra chuyện “vội vàng nhào đến” bảo vệ một người vốn dĩ có khả năng tự lo liệu cho bản thân? Làm vậy chẳng khác nào tự biến mình thành trò cười.
Đồ tác chiến của anh có thể cho đi, nhưng chỉ có thể đưa cho những kẻ yếu, gần như đã đánh mất khả năng tự bảo vệ mình mà thôi.
Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Tần Túc đi tới khu vực nghỉ ngơi.
Cửa kim loại của khoang nghỉ tự động mở ra. Khi nghe thấy phía sau bốn người lần lượt bước vào trong, tiếng cửa kim loại khép lại vang lên, Tần Túc liền xoay người.
Đối diện bốn người, ánh mắt anh lạnh lùng lướt từ trái sang phải, từng người một đều bị ánh nhìn ấy quét qua.
“!”
Bốn người lập tức căng thẳng, hai chân tách ra, tay nắm chặt vũ khí, theo bản năng bước vào trạng thái quân ngũ đã được huấn luyện.
“Làm sao vậy? Vì sao đột nhiên lại nhìn bọn mình bằng ánh mắt lạnh lùng như thế?”
Nghi hoặc ấy rất nhanh đã có lời giải đáp.
Lợi dụng ánh mắt như một thứ uy h**p thị giác, Tần Túc ngữ khí băng lạnh, chậm rãi nói ra kế hoạch đã chuẩn bị sẵn:
“Để bảo đảm đủ thời gian nghỉ ngơi, giữ vững trạng thái thể lực và tinh thần tốt cho hành động ngày mai.Từ bây giờ tất cả tiến vào buồng ngủ cá nhân. Cho đến 12 giờ 10 phút ngày mai tập hợp, trong khoảng thời gian này, không cho phép bất kỳ ai rời khỏi.”
Cái gọi là “đảm bảo nghỉ ngơi đầy đủ” chẳng qua chỉ là cái cớ.