Phản ứng của Moore càng làm Parker bực bội, ngay cả cái đuôi đằng sau cũng vung lên liên tục, cốt để che chắn tầm mắt của Moore được nhiều hơn.
Mãi mới tắm xong, những người trong phòng đều như vừa đ.á.n.h xong một trận, thả lỏng cả người.
Vinson vì đi tắm nên may mắn tránh được cuộc chiến không tiếng động này. Anh vừa vào phòng đã nhạy bén phát hiện không khí trong phòng có chút trì trệ, liền nhíu mày liếc nhìn thành viên mới Moore.
Vinson chuẩn bị thu dọn chậu tắm và bát không, Parker lại nhanh tay giành lấy trước.
“Anh cũng phải đi tắm, em vào sưởi ấm ổ chăn cho Tinh Tinh đi.” Parker nói, lúc xoay người còn liếc xéo thú Ưng một cái. Đột nhiên có thêm một tình địch như vậy, Parker không thể không mâu thuẫn, cũng không thể để hắn nhanh như vậy đã chui vào ổ chăn của Tinh Tinh được.
Vinson gật đầu, bò vào ổ chăn rồi biến thành hình thú, chỉ chừa cái đầu hổ lộ ra ngoài, há miệng gầm gừ một tiếng trầm thấp với Bạch Tinh Tinh.
Lấy thân thể của thú mà làm ra hành động giống con người, bất luận xem bao nhiêu lần, Bạch Tinh Tinh đều sẽ nhịn không được bật cười. Cô cũng nhanh chóng chui vào, không hề phát hiện ra sự tranh đấu ngầm giữa các bạn đời của mình.
Ở góc giường, An An ngủ được nửa ngày cũng nhíu nhíu khuôn mặt nhỏ, tỉnh giấc.
Ánh mắt vừa mới thanh tỉnh, liền lộ ra vẻ hoảng hốt. Bé huơ động tay chân tìm kiếm thứ gì đó.
Trong phòng rất tối, chỉ có mấy cây gậy gỗ được khảm hạt châu phát sáng le lói. An An tìm một lúc, liếc nhìn về phía ánh sáng, nghiêng nghiêng đầu, rồi lại tiếp tục tìm.
“An An?” Bạch Tinh Tinh vội vàng ngồi dậy, bế An An lên đung đưa: “An An ngoan, có phải đói bụng rồi không?”
Vừa nói, cô vừa ra hiệu cho Vinson đứng dậy, mang thùng cát đến đây.
Trẻ con tỉnh dậy luôn muốn đi vệ sinh trước tiên. Vinson lập tức hiểu ý, nhanh chóng xách thùng cát tới.
Giải quyết xong vấn đề sinh lý cho An An, bé vẫn ngọ nguậy không yên. Bạch Tinh Tinh vừa dỗ dành vừa ôm bé vào ổ chăn, vén áo lên cho bé bú.
Hừm… Hình như mấy ngày nay mình không căng sữa, không biết còn hút ra được không?
Khi khuôn mặt nhỏ lành lạnh của An An áp vào lồng n.g.ự.c ấm áp, Bạch Tinh Tinh mới nghĩ đến vấn đề này, đột nhiên có chút phiền muộn.
Xem ra lại phải đi nấu đồ ăn rồi, vẫn là cho b.ú tiện hơn cả.
Nhưng An An còn chưa kịp ngậm lấy, đã bắt đầu giãy giụa liên tục.
Đứa trẻ chín tháng rưỡi sức lực không nhỏ, Bạch Tinh Tinh suýt nữa thì ôm không nổi bé. May mà cô đang ngồi, cũng không sợ làm ngã con.
=
“An An sao vậy?” Bạch Tinh Tinh nhìn căn phòng tối om, đột nhiên hiểu ra, lại nói với Vinson: “Anh mau đi lấy hạt châu phát sáng đến đây, trong phòng tối quá.”
Không đợi Bạch Tinh Tinh nói xong, Vinson đã nhét hạt châu phát sáng vào trong chăn. Ánh sáng lóe lên trong không khí rồi hoàn toàn biến mất trong tấm chăn da thú dày, chỉ để lộ ra vầng sáng mờ nhạt qua kẽ hở của chăn.
“Rít ~” Moore không yên tâm mà đi tới, phát ra âm thanh dò hỏi.
“Không sao, An An sợ tối.” Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu giải thích một câu: “Cho bé nhìn vật gì phát sáng là được rồi.”
“Cú ~” Moore kêu lên một tiếng tỏ vẻ đã hiểu.
Nhưng mà lần này An An nhất quyết không chịu, bé tức giận hất văng cây gậy gỗ cứ bị đưa tới trước mặt. Thường ngày bé rất ngoan, bây giờ đột nhiên nổi giận, làm Bạch Tinh Tinh và Vinson đều có chút luống cuống tay chân.
“Có phải ở chỗ Lam Trạch quen rồi, quen với hạt châu phát sáng lớn hơn của gã không?” Bạch Tinh Tinh vẫn còn nhớ lúc An An còn rất nhỏ đã cực kỳ thích hạt châu khổng lồ kia của Lam Trạch, cô không chắc chắn mà đoán.
Parker ở sảnh chính đã nghe thấy tiếng ồn ào, vội bước nhanh vào phòng. Bạch Tinh Tinh thấy anh liền nói: “Parker, anh đến vũng nước một chuyến, hỏi Lam Trạch mượn hạt châu phát sáng, xem có tác dụng không.”