Nếu chỉ là muốn hạt châu phát sáng thì còn đỡ, dù sao cũng có thể mượn được. Bạch Tinh Tinh chỉ sợ An An bị bệnh.
Đối diện với vẻ mặt hoảng hốt của bạn đời, lòng Parker nhói lên, vội nói: “Được, anh đi ngay đây.”
Dứt lời, người đã ra khỏi phòng ngủ.
Không bao lâu sau, Parker với mái tóc ướt sũng quay về, cầm theo một hạt châu sáng rực, còn to hơn cả quả trứng gà. Tức thì, căn phòng sáng lên mấy phần.
Nếu có mấy viên hạt châu như vậy, chiếu sáng căn phòng như ban ngày cũng không thành vấn đề.
“Được rồi, An An mau xem, hạt châu phát sáng lớn tới rồi này.” Bạch Tinh Tinh vội vàng xoay An An về phía hạt châu.
Vốn dĩ chỉ là "còn nước còn tát", nhưng hiệu quả lại đến ngay tức khắc. Khi ánh sáng rực rỡ chiếu sáng khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn của An An, vẻ nôn nóng và sợ hãi trên mặt bé lập tức tan biến. Bé chớp chớp đôi mắt ướt át, con ngươi màu xám bạc cũng trở nên lấp lánh. Đôi môi hồng hào nhếch lên thành một nụ cười nhạt, bé giang hai tay ra đón lấy.
Bạch Tinh Tinh yên tâm, đồng thời cũng thấy cạn lời: Đứa nhỏ này, thật là càng lớn càng khó dỗ.
Parker thở phào nhẹ nhõm, đưa hạt châu cho An An. Nhìn vẻ mặt thỏa mãn của bé, anh cũng không nhịn được cười.
“Này, nhớ trả lại cho ta đấy.” Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng của Lam Trạch.
Mấy giống đực trong phòng đồng thời xù lông. Parker xoay người gầm gừ đe dọa. Vinson và Moore cũng đều vào tư thế phòng thủ, nhìn chằm chằm về phía phát ra âm thanh với ánh mắt đằng đằng sát khí.
Hang ổ của bạn đời là thành lũy quan trọng nhất của giống đực, tuyệt đối không để kẻ ngoài dễ dàng bước vào. Không mời mà đến, chính là xâm phạm lãnh địa nghiêm trọng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cũng may Lam Trạch cũng có ý thức về phương diện này, gã không đi vào, chỉ đứng ngoài sân nói vọng vào. Cảm nhận được địch ý mạnh mẽ, gã vội lùi lại mấy bước.
Bạch Tinh Tinh gãi gãi đầu, cất giọng nói: “Cái đó… Sẽ trả lại cho anh, ban ngày sẽ trả.” Tối lại mượn tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Tinh Tinh phiền não cực kỳ. Xem cái tướng giữ của của An An kìa, trong thời gian ngắn chắc chắn bé sẽ không hết hứng thú với "báu vật" của Lam Trạch đâu.
Lam Trạch kỳ thực cũng không vội lắm, dù sao cũng là ở nhà Bạch Tinh Tinh, cho An An cũng chẳng khác nào cho Bạch Tinh Tinh. Hắn còn có thể nhân cơ hội này để tiếp xúc với cô.
Nói nữa, hạt châu này dù có hiếm đến đâu, cũng không phải là không có vật thay thế, thậm chí còn có thứ tốt hơn, chỉ là phải tốn mấy năm, thậm chí mấy chục năm để tìm kiếm mà thôi.
“Được, vậy ban ngày mai ta tới lấy.” Lam Trạch vui vẻ nói.
Bạch Tinh Tinh thở phào một hơi: “Không cần phiền anh vậy đâu, bọn em sẽ mang qua cho anh.”
Lam Trạch không đáp lại, tâm trạng vui vẻ đi về.
Các giống đực trong phòng lúc này mới thả lỏng cảnh giác, trở lại trạng thái bình thường.
Nhiệt độ không cao không thấp, là nhiệt độ lý tưởng nhất để đi ngủ, nhưng chắc chắn có người sẽ thao thức suốt đêm.
Tu dưỡng thêm nửa đêm, vết thương trên người Moore cơ bản đã lành. Hắn thử biến thành hình người, sau khi thành công liền nhẹ nhàng thở ra, vẻ mặt cũng thoải mái hơn.
Trong phòng có mấy nhịp thở khác nhau: hơi thở nhẹ nhàng của trẻ con, hơi thở dài của giống đực trưởng thành, và hơi thở khẽ khàng đến khó phát hiện của giống cái. Chúng đan xen vào nhau, bởi vì sự thân mật, mơ hồ hòa quyện thành một nhịp điệu, khó mà phân biệt.
Nhưng Moore lại phân biệt rõ ràng được hơi thở thuộc về Bạch Tinh Tinh. Ánh mắt hắn si mê nhìn theo hướng hơi thở đó. Không có ai khác quấy rầy, không có sự kháng cự theo bản năng của Bạch Tinh Tinh, hắn có thể thoải mái mà nhìn ngắm cô.
Đôi môi luôn mím chặt vô thức nhếch lên một nụ cười nhạt. Bởi vì đã quá lâu không có biểu cảm, nụ cười này có vài phần cứng đờ, nhưng niềm vui sướng sâu thẳm trong đáy mắt lại khiến nụ cười của hắn trông vô cùng chân thật.
Cuối cùng cũng có thể vĩnh viễn ở bên cạnh Tinh Tinh, thật tốt quá.
Moore cứ như vậy nhìn về phía Bạch Tinh Tinh, nhìn cho đến tận bình minh.