“Hai ngày rồi, thời gian độc bọ cạp phát tác mạnh nhất đã qua. Curtis bây giờ còn sống thì sẽ không sao đâu.” Parker trấn an.
Bạch Tinh Tinh cúi đầu nhìn hoa văn rắn màu sắc sặc sỡ trên mắt cá chân, dùng tay v**t v*, cảm nhận được hơi lạnh nhè nhẹ, y như chính bản thân Curtis vậy.
Khóe mắt cô liếc trộm bóng dáng cao lớn vĩ ngạn phía sau, trong lòng vui buồn lẫn lộn.
Curtis trở về, gia đình này mới xem như hoàn chỉnh. Nhưng trong nhà đột nhiên nhiều thêm một người, lại còn là kẻ thù của Curtis…
Trước khi Curtis rời đi, Moore đã ở trong phòng ngủ rồi, hắn hẳn là đã ngầm chấp nhận sự tồn tại của Moore, nếu không đã sớm đuổi Moore đi, thậm chí là g.i.ế.c c.h.ế.t.
Nhưng mình lại xác định thân phận của Moore trong lúc hắn không có ở đây, ít nhiều gì hắn cũng sẽ có cảm xúc đi.
Bạch Tinh Tinh bực bội gãi gãi tóc, cào cho mái tóc xoăn tơi tả, trông như một mớ râu ngô.
Parker mỉm cười, ngón tay thon dài luồn vào tóc cô, chậm rãi gỡ rối: “Hôm nay ăn ở đây luôn nhé? Vậy anh chải đầu cho em ở đây luôn.”
Bạch Tinh Tinh lười động đậy, gật đầu đồng ý.
Parker cũng lười vào phòng ngủ lấy lược, liền liếc nhìn Moore: “Này, tôi phải gỡ tóc rối cho Tinh Tinh, anh đi lấy cái lược lại đây.”
Bạch Tinh Tinh nghiêng đầu lườm Parker một cái. Cái giọng điệu vênh váo của Parker thật giống đám công tử bột thời xưa, quá đáng đòn.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Parker sinh ra đã là con trai của thú vương, cũng coi như là con em quý tộc.
Cô còn chưa kịp nói gì, Moore đang phấn chấn tinh thần đã vội hỏi: “Lược là cái gì?”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nhìn Parker vây quanh Bạch Tinh Tinh bận rộn trước sau, còn mình thì có sức mà không có chỗ dùng, cuối cùng cũng có thể làm chút gì đó cho Bạch Tinh Tinh, Moore hưng phấn còn không kịp, làm sao có thể bất mãn?
“Là công cụ Tinh Tinh chuyên dùng để chải tóc. Tôi cũng không nhớ để đâu rồi, anh cứ tìm khắp nơi xem, nó màu hồng phấn, liếc mắt là thấy ngay.” Parker nói xong, còn khoa tay múa chân một hồi, mô tả lại chiếc lược nhỏ mà Bạch Tinh Tinh mang đến từ thế giới hiện đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Moore đã nắm được thông tin, lập tức đi tìm.
Moore lao đi như một cơn gió. Bản năng đuổi bắt con mồi trốn chạy khiến đám báo con đồng loạt ngẩng đầu, không thèm suy nghĩ mà chạy theo.
“Gào gào gào!” Lũ báo con giống như ch.ó hoang, điên cuồng đuổi theo “con mồi” phía trước. Cuối cùng, khi rẽ vào phòng ngủ, chúng cũng đuổi kịp mục tiêu, từng đứa như tên b.ắ.n lao tới.
Moore vừa dừng lại, sau lưng đã bị mấy con báo con bổ nhào vào. Hắn khựng lại, rồi mỉm cười.
Tứ chi còn mềm mại của đám báo con khó khăn lắm mới bám được vào người hắn, chỉ cần Moore hơi nhúc nhích một chút, chúng nó sẽ bị hất văng xuống. Cho dù chúng nó liều mạng cào móng vuốt sắc nhọn vào người hắn, cũng không thể làm tổn thương lớp da đã bị cháy sém một tầng của Moore.
Yếu ớt, nhỏ bé, nhưng đối với con non mà nói thì chắc cũng coi là cường tráng rồi.
Nghĩ đến việc trên lưng mình đều là con của Bạch Tinh Tinh, Moore không những không tức giận mà ngược lại còn cưng chiều dung túng. Hắn cứ cõng chúng nó như vậy đi tìm lược trong phòng.
“Gừ?”
Vồ được con mồi, đám báo con thỏa mãn tâm lý, trượt từ trên thân hình cường tráng xuống.
Chúng nó tò mò đi theo chân Moore, thỉnh thoảng kêu hai tiếng để thể hiện sự tồn tại của mình.
Moore rất muốn chơi đùa vui vẻ với đám báo con, nhưng lúc này không thể để ý đến chúng nó được, hắn tìm lược đến xoay mòng mòng.
Màu hồng phấn, trong phòng làm gì có thứ gì màu hồng phấn chứ?
Làm gì có thứ gì màu hồng phấn dễ cất giữ như vậy? Parker không phải là đang chơi xỏ mình đấy chứ?
Nhưng Bạch Tinh Tinh cũng không phản bác, vậy chắc chắn là thật rồi, Moore kiên định nghĩ.