Một rắn một chim dùng ánh mắt kiêng dè và căm thù nhìn nhau hồi lâu. Không khí đặc quánh lại, dường như đến cả không khí cũng thay đổi, trở nên sền sệt như keo.
Hồi lâu sau, dưới tiếng gọi của Vinson, Curtis mới quay đầu đi. Moore lúc này mới dám phân tán một phần chú ý của mình ra.
“Sao không trông chừng đám báo con?” Vinson nhìn đống hỗn độn khắp sàn, chấp nhận số phận đi vào dọn dẹp.
“Gào ô ~” Đám báo con chột dạ trốn sau lưng Moore. Thân hình mập mạp của chúng nấp sau chân Moore, phía trước để lộ ba cái đầu báo tròn xoe, phía sau lòi ra ba cái đuôi thon dài.
Cảm nhận được sự thấp thỏm của lũ trẻ, Moore nói: “Là tôi tìm lược, làm lộn xộn phòng.”
Vinson liếc nhìn Moore, cũng không nói gì, vừa dọn dẹp nệm giường vừa nói: “Mau tới dọn dẹp đi.”
Moore dùng chân đẩy đám báo con ra sau một đoạn, đi đến bên tủ quần áo để thu dọn, Curtis cũng bắt đầu dọn dẹp.
Bạch Tinh Tinh ăn uống no đủ, trở lại phòng ngủ. Nhìn thấy căn phòng lộn xộn, cô hoảng hốt. Lại nhìn thấy ba giống đực đang im lặng dọn dẹp trong phòng, trái tim vừa mới ổn định lại đập thình thịch.
Đây là vừa đ.á.n.h nhau một trận sao? Sự yên tĩnh quỷ dị này là sự yên lặng trước cơn bão à?
“Curtis?” Bạch Tinh Tinh nhìn bóng dáng Curtis còn chưa khoác da thú, thăm dò gọi khẽ một tiếng.
Curtis quay đầu lại, lạnh lùng liếc Bạch Tinh Tinh một cái, rồi tiếp tục dọn dẹp phòng.
Bạch Tinh Tinh bị cái nhìn của hắn làm cho tim run lên, cũng vội vàng chạy tới giúp đỡ.
Moore thấy Bạch Tinh Tinh đi vào, đầu cũng không dám ngẩng lên, tay chân dọn dẹp càng nhanh hơn, sợ chậm một giây nào liền sẽ gặp phải cục diện không hay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám báo con gây rối sớm đã trốn lên lầu. Mớ hỗn độn mà chúng nó gây ra trong vài giây, cả nhà phải mất một lúc lâu mới có thể khôi phục lại mọi thứ như cũ.
Dọn dẹp phòng xong, nhàn rỗi, Bạch Tinh Tinh ngược lại cảm thấy không tự nhiên. Cô nhìn về phía Curtis vài lần, cuối cùng lấy hết can đảm, lách đến bên cạnh hắn.
“Cơ thể anh sao rồi?” Bạch Tinh Tinh khẽ hỏi.
Nghe được sự quan tâm của bạn đời, nỗi phẫn nộ và không cam lòng đang đè nặng lồng n.g.ự.c Curtis lập tức dịu đi, thoải mái hơn không ít.
Trúng độc bọ cạp một lần, lần thứ hai sẽ có kháng độc, không còn hung mãnh như lần đầu. Điều đáng sợ chính là oán hận trong lòng hắn. Cơn giận vốn đã khó kiểm soát, nay lại bị nọc độc phóng đại lên gấp bội. Nếu còn ở lại nhà, e là hắn đã xé xác thú Ưng ra thành trăm mảnh.
Vì thế, Curtis đã ra ngoài, tìm một vách núi để trút bỏ những cảm xúc hỗn loạn.
“Đỡ nhiều rồi.” Giọng Curtis vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng nhiệt độ không còn rét buốt đến thấu xương. Hắn thuận tay kéo Bạch Tinh Tinh vào lòng, bàn tay thon dài trơn trượt cũng thuận thế đặt lên bụng cô.
Ngay sau đó, hắn nhíu mày: “Sao vẫn phẳng như vậy?”
Thấy Curtis không có ý định truy cứu Moore, thậm chí không muốn nhắc tới hắn, Bạch Tinh Tinh cũng thông minh không nói về Moore. Tay cô đặt lên bàn tay to lạnh lẽo của Curtis, lắc đầu nói: “Em cũng không biết, tính ra cũng gần bốn tháng rồi.”
Moore kinh ngạc nhìn về phía chiếc bụng phẳng lì của Bạch Tinh Tinh. Cô lại có con sao? Lại còn là của thú Rắn.
Moore ban đầu thấy vui mừng, nhưng rồi sâu thẳm trong nội tâm dần dần dâng lên một cảm giác buồn bã đau đớn.
Giống đực theo đuổi giống cái, cơ bản đều dựa trên việc sinh sản hậu duệ. Moore đã từng xem trọng khả năng sinh sản của giống cái, còn quyết định sau này sẽ đối xử với con của bạn đời như con mình.
Bây giờ bạn đời của hắn thật sự rất mắn đẻ, nhưng hắn lại không hiểu sao, trong lòng buồn đến hoảng. Nếu như, nếu như đứa con trong bụng Tinh Tinh là của hắn…