Không, chuyện này không thể nào.
Moore vội lắc đầu, xua đi ảo tưởng không thực tế trong lòng.
“Ha ha ha ha…” Parker ở cửa phá lên cười, đôi mắt vàng kim long lanh mang theo vẻ khinh thường nhìn Curtis.
“Tôi đã nói là không có thai mà, lần đầu tiên chẳng qua là trùng hợp thôi.” Parker nói xong liền xù lông, tùy thời chuẩn bị né đòn tấn công từ Curtis.
Lời này vừa nói ra, căn phòng lập tức rơi vào sự yên tĩnh quỷ dị, cảm giác xấu hổ ập đến.
Moore lập tức thay đổi sắc mặt, đ.á.n.h giá nhìn Curtis vài lần, đáy mắt có một tia cười nhạo chợt lóe qua.
Vinson cũng bắt đầu nghi ngờ. Anh không nghĩ Curtis là loại thú tự đại như lời Parker nói, nhưng gần bốn tháng mà vẫn không lộ bụng… Cho dù thật sự có thai, thì cái thai này cũng khiến người ta lo lắng.
Bạch Tinh Tinh lập tức thấy đau đầu. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Curtis, đề phòng hai người lại đ.á.n.h nhau, nói: “Hai ngày nay em ăn không tốt, ngay cả sữa cũng mất, có lẽ đứa bé lớn chậm một chút.”
Curtis thu hết phản ứng của mọi người trong phòng vào mắt, đặc biệt là nhìn rõ nhất phản ứng của Moore. Hắn lập tức cười lạnh không thành tiếng, cũng không giải thích, tiếp tục dịu dàng v**t v* bụng Bạch Tinh Tinh, giống như tùy ý nói với cô: “Nếu Moore đã là bạn đời của em, thì cách kết lữ đó dù sao cũng không đủ ổn định, em tốt nhất nên cùng hắn giao phối thật sự một lần.”
“Khụ!” Bạch Tinh Tinh lập tức bị nước bọt của chính mình làm sặc, cô che miệng ho khan, cũng để che giấu sự hoảng loạn trên mặt.
Moore càng không thể tin nổi mà đột ngột ngẩng đầu lên. Cảm xúc kịch liệt bùng nổ trong lòng hắn, niềm vui sướng điên cuồng và sự thấp thỏm đan xen, biểu cảm cứng ngắc trên mặt hiện lên một nụ cười gượng gạo.
Nhìn phản ứng kinh ngạc của Bạch Tinh Tinh, Moore liền như bị dội một gáo nước lạnh, bình tĩnh trở lại. Chuyện giao phối vẫn phải do Tinh Tinh quyết định, cô không đồng ý thì Curtis nói gì cũng vô dụng.
Nhưng Curtis lại có thể nói ra những lời như vậy, cũng đủ làm Moore chấn động rồi.
Moore nhìn về phía Curtis, ánh mắt như đang nhìn một người xa lạ.
Con rắn này có phải là Curtis không vậy? Hắn có thể hào phóng như thế sao? Nếu là mình, tuyệt đối không thể nói ra lời bảo người mình yêu đi giao phối với kẻ khác.
Curtis đương nhiên là không có ý tốt, nhưng hắn hiểu Bạch Tinh Tinh nhất, biết cô mềm lòng nhất. Cô đã nói từ rất lâu trước đây, rằng sẽ sinh cho mỗi bạn đời một lứa con. Vì trách nhiệm, cô cũng sẽ sinh cho Moore một lứa, như vậy việc giao phối là không thể tránh khỏi.
Nếu đã như vậy, vậy thì thuận tiện mượn việc này để xả giận đi.
Không phải muốn có con sao? Cứ để hắn từ từ mà chờ.
Curtis vỗ nhẹ lên lưng Bạch Tinh Tinh: “Vẫn chưa hết bệnh à?”
“Không phải, bị sặc.” Bạch Tinh Tinh ho đến đỏ cả mặt, trên làn da trắng nõn ửng lên hai vầng hồng, trông rất xấu hổ.
Mắt Curtis tối sầm lại, hắn "tè tè" phun lưỡi, chạm vào gò má mềm ấm, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Chờ Bạch Tinh Tinh hít thở lại bình thường, Curtis v**t v* bụng cô nói: “Bây giờ đồ ăn sung túc rồi, ăn nhiều thịt một chút.”
“Biết rồi.” Bạch Tinh Tinh gật đầu. Mặc kệ có m.a.n.g t.h.a.i hay không, cô đều phải bổ sung dinh dưỡng.
Con gái hiện đại đều thích giảm béo, nhưng gần đây chính cô cũng cảm thấy mình có chút suy dinh dưỡng, cơ thể luôn mệt mỏi, cần phải bồi bổ.
“Ngoan.” Curtis yêu thích cọ cọ má Bạch Tinh Tinh, “Đám thú nhân kia tốc độ quá chậm, đồ ăn bọn họ mang về không đủ tươi. Ta đi kéo cự thú về.”
Bạch Tinh Tinh lập tức sa sầm mặt. Mọi sự thẹn thùng, vui sướng đều tan biến. Nhưng cô cũng biết đồ ăn là quan trọng nhất, nên không thể nói lời giữ hắn ở lại.