Đám báo con bám sát sau lưng Moore chạy tới đích, nhưng không dừng lại, mà vẫn giữ nguyên tốc độ lao thẳng về phía chân mụ mụ.
Mấy cái móng vuốt dính đầy bùn sắp sửa in lên tà váy trắng tinh mấy dấu chân hoa mai, Moore liền vươn cánh tay dài, chặn cả ba con báo con lại.
Bạch Tinh Tinh thở phào nhẹ nhõm, giả vờ tức giận quở trách: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, chân bẩn không được trèo lên người mụ mụ.”
“Gào ô ~” Đám báo con tích cực nhận sai, nhưng vẫn chứng nào tật nấy.
“Nghịch ngợm!” Búng trán một con báo con, Bạch Tinh Tinh nhìn về phía Curtis vẫn đang chậm rì rì đi tới, thúc giục: “Nhanh lên nào, không thì bọn em đi trước đấy.”
Curtis cũng không vội, nhướng mày nói: “Em nhớ đường à?”
“Ờ…” Bạch Tinh Tinh suy tư một lát, rồi xìu xuống: “Không nhớ.”
Thấy Bạch Tinh Tinh tiu nghỉu, lòng Moore nhói lên, hắn hỏi: “Chỗ đó ở ngay trong bộ lạc à?”
“Ừm.” Bạch Tinh Tinh gật đầu.
Hoa tử đằng, Moore biết, hơn nữa còn rất dễ tìm. Ở trong bộ lạc, tìm một mảng màu tím nhạt như vậy chỉ mất một giây.
Hắn mỉm cười, đột nhiên cởi tấm da thú quấn quanh eo dùng làm váy. Mặt Bạch Tinh Tinh nóng lên, vội nhìn quanh, thấy không có ai mới trách móc nhìn Moore.
“Anh làm sao…”
Lời còn chưa dứt, Moore đã biến thành một con thú Ưng khổng lồ. Mặc dù lông vũ tả tơi, nhưng khí khái hùng dũng của hắn không hề suy giảm. Sức mạnh của hắn là không thể nghi ngờ.
Giũ giũ cánh, cảm giác xương đùi bị lệch đã biến mất, hoạt động vô cùng linh hoạt.
Niềm vui sướng điên cuồng khi được kết lữ đã làm hắn mê muội, mấy ngày nay ngay cả cơ thể mình Moore cũng xem nhẹ. Lúc này hắn mới phát hiện cánh đã lành lặn như lúc ban đầu, nhận ra muộn màng, hắn mừng như điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“KÉT!”
Tiếng chim ưng lanh lảnh, cao vút vang lên từ mỏ hắn. Moore vỗ cánh, thân thể như tên lửa phóng vút lên trời, bay vút lên không trung.
Bạch Tinh Tinh ngẩng cổ nhìn hắn, ba con báo con dưới chân cũng ngẩng cổ nhìn thú Ưng trên trời. Bốn mẹ con tuy hình thể khác nhau, nhưng thần sắc và tư thế lại giống nhau như đúc. Nếu cảnh tượng đó được chụp lại, nhất định sẽ khiến vô số người tan chảy.
Moore ở trên không trung, thu hết cảnh tượng đó vào mắt. Tầm mắt hắn giao với họ, cảm xúc trong lòng càng thêm mãnh liệt, cánh hắn bất giác đập mạnh hơn.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Một cú lượn vòng đáp xuống trước mặt Bạch Tinh Tinh. Con ngươi đen láy của đại bàng đen lộ rõ vẻ vui sướng. Hắn muốn làm gì đó để giải tỏa cảm xúc, nhưng lại không biết làm sao để thân cận với cô.
Cuối cùng, hắn hạ thấp thân mình, nghiêng đầu ra hiệu, kêu một tiếng.
“Anh muốn chở em bay qua đó à?” Bạch Tinh Tinh giật mình, nhặt tấm da thú trên đất lên, lúc đứng dậy còn trộm liếc nhìn Curtis.
Curtis quả nhiên sa sầm mặt. Bất quá, cô cũng coi như gỡ gạc lại được chút thể diện trước mặt Curtis, cảm thấy hơi hả hê.
“Rít ~” Moore khẳng định với Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh Tinh không yên tâm hỏi: “Cánh anh ổn không? Chở em được chứ?”
“Cú ~” Moore lại một lần nữa khẳng định.
Bạch Tinh Tinh chạy đến bên cánh phải của Moore, véo véo vào gốc cánh hắn: “Anh đừng có cố quá, sau này để lại di chứng là không tốt đâu.”
Khả năng hồi phục của thú nhân cực mạnh, vết thương mỗi ngày một khác. Hôm qua còn hơi khó chịu, hôm nay đã hoàn toàn không còn cảm giác gì.
Moore cả đời cô độc, đột nhiên nghe được lời nói đầy quan tâm như vậy, trong lòng dâng lên một cảm xúc xa lạ, khiến tim hắn ấm áp vô cùng.
Hắn ngoan ngoãn cảm nhận lại cánh phải một lần nữa, sau đó mới giương cánh, dùng đầu cánh nâng chân Bạch Tinh Tinh lên, hơi nhấc lên. Bạch Tinh Tinh “A” một tiếng, ngồi lên cánh, trượt theo cánh lên đến lưng của đại bàng đen.