“Gào gào gào!”
Đám báo con con nào con nấy cũng trèo lên lưng Moore, nhảy, bám, ba chân bốn cẳng đã leo lên hết, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, ra vẻ chờ xuất phát.
Chỉ là, một con thì ngồi lệch bên cánh trái, một con ngồi lệch bên cánh phải, con còn lại thì nằm bò trên cái lông đuôi hình quạt của Moore. Mấy cái lông vũ mấu chốt để bay đều bị đè hết, chưa kể sơ sẩy một chút là chúng nó sẽ rơi từ trên lưng thú Ưng xuống.
Moore giũ giũ thân mình, không dám cất cánh.
Bạch Tinh Tinh dở khóc dở cười, duỗi chân gạt một con báo con trên cánh Moore xuống, cười nói: “Các con ngồi như vậy Moore không bay được đâu.”
“Gào ô ~”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Giọng điệu của lũ báo con trở nên tủi thân. Hai con còn lại cũng không chịu xuống, lì lợm ngồi ì ra.
Moore đứng dậy, thân thể chúng nó lập tức càng bám chặt hơn. Móng vuốt đầy lông xù xòe cả móng tay ra, bám chặt lấy lông vũ bên dưới.
“Rít ~” Moore nhấc một chân lên, đặt xuống dưới con báo thứ hai vừa bị Bạch Tinh Tinh gạt xuống.
Con báo thứ hai đang ủ rũ thấy vậy, lập tức hưng phấn, bốn chân đạp lên móng vuốt chim ưng bằng thép. Thân hình tròn vo lông lá, bốn chân chụm lại đứng, giống như một hình nón, bộ dạng buồn cười không tả xiết.
Moore lại giũ cái cánh bên kia, làm con báo cả rơi xuống, đứng lên cái chân còn lại của hắn.
Bạch Tinh Tinh cúi đầu nhìn xuống, cười khúc khích: “Như vầy có được không đó?”
Moore quay đầu nhìn Bạch Tinh Tinh, đôi mắt tràn đầy vẻ khẳng định, còn nhấc móng vuốt lên lắc lắc.
Móng vuốt của lũ báo con rất linh hoạt, bám chặt lấy móng ưng, bị Moore nhấc lên treo lơ lửng cũng không ngã. Cứ thế ngửa mặt lên trời, dùng ánh mắt đáng thương vô cùng nhìn mụ mụ phía trên, như thể đang nói: Đừng bỏ con lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Tinh Tinh nhìn con non như vậy, tim lập tức mềm nhũn. Thấy thế cô cũng không phản đối nữa, quay người vẫy tay với con báo thứ ba đang ở trên đuôi Moore.
“Đến chỗ mụ mụ nào.”
Con báo thứ ba thấy hai đứa kia đều có chỗ đứng, chỉ còn mình mình, đang rất lo lắng. Nghe mụ mụ gọi, nó thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ chạy tới.
Bạch Tinh Tinh ôm con báo thứ ba vào lòng, sau khi ngồi vững, Moore liền chở theo “hành lý” nặng trĩu, bay lên một cách ổn định.
Curtis vừa mới đi tới, bọn họ đã bay vút lên không. Hắn ngẩng đầu, mấy cọng lông vũ tả tơi rơi xuống mặt.
“Tè tè ~” Curtis gạt cọng lông trước mặt ra, ánh mắt giao với Moore trên không trung. Cả hai con thú không hẹn mà cùng nảy sinh ý muốn ganh đua.
Không chút do dự cởi tấm da thú ra, Curtis biến hai chân thành đuôi rắn, nhanh chóng trườn về phía rừng hoa tử đằng.
Moore bay vẫn rất ổn định, nhưng qua sức gió cũng có thể cảm nhận được tốc độ của hắn đã nhanh hơn không ít.
Đám báo con lần đầu tiên đứng ở nơi cao như vậy, vừa sợ hãi vừa hưng phấn, miệng cứ lúc đóng lúc mở gào thét. Cả thân lông bị gió thổi dạt cả về sau, thân hình non nớt trông vừa tang thương vừa buồn cười.
Còn Moore, trên lưng chở một con báo con, móng vuốt mỗi bên quắp một con, giương cánh bay lượn trông hệt như một chiếc máy b** ch**n đ** trong game, còn lũ trẻ con chính là mấy quả tên lửa.
“Rồi, im miệng hết nào, ăn gió cẩn thận đau bụng đấy.” Bạch Tinh Tinh cố tình nghiêm mặt trách cứ.
Đám báo con ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đôi mắt vàng kim lấp lánh, nhìn xuống núi rừng bao la bên dưới.
Không bao lâu, Moore đã tìm thấy một mảng màu tím nhạt giữa nền xanh mướt, hắn kêu lên một tiếng dò hỏi.
Bạch Tinh Tinh rất ăn ý nhìn về phía đó, vui sướng vỗ lưng Moore: “Chính là chỗ đó!”