Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1111

“Ý ta là không có nơi nào an toàn.” Curtis giải thích: “Tuổi thọ của thú Rắn thường không dài, là do lúc trước ta không suy nghĩ đường dài.”

 

Bạch Tinh Tinh bật ngồi dậy, hoảng sợ nhìn hắn: “Cái gì mà tuổi thọ không dài?”

 

Curtis bị cô dọa đến sững sờ, nhưng rất nhanh đã hiểu ra điều cô lo lắng, hắn vui vẻ cười: “Bởi vì bạn đời c.h.ế.t rồi, cho nên sống không lâu.”

 

Bạch Tinh Tinh cứng đờ người, rụt vào trong chăn.

 

Nói cách khác, thú Rắn vốn m.á.u lạnh vô tình, thật ra đều c.h.ế.t vì tình? Sống đến tuổi trưởng thành, lưu lại hậu duệ rồi c.h.ế.t. Vận khí không tốt, thì ngay cả hậu duệ cũng không kịp có.

 

“Bất cứ nơi nào cũng có nguy hiểm, giống loài càng phong phú, nguy hiểm sẽ càng nhiều.” Curtis quấn lấy Bạch Tinh Tinh trong chăn, nói: “Chỉ có bộ lạc là an toàn nhất, cho nên đừng dọn đi đâu cả.”

 

Bạch Tinh Tinh tiu nghỉu như cà tím gặp sương. Bây giờ còn một Lam Trạch chưa giải quyết xong, cô vẫn nên cố gắng ít gặp mặt gã thì hơn.

 

Vinson và Moore vào nhà, thấy Bạch Tinh Tinh ngủ ở chỗ Curtis, cũng không nói gì, mỗi người về ổ của mình.

 

 

Ăn no rồi ngủ, tỉnh dậy thường sẽ rất đói. Bạch Tinh Tinh còn chưa mở mắt, đã bị cơn đói cồn cào đ.á.n.h thức.

 

Moore trời chưa sáng đã làm xong bữa sáng, vừa kịp lúc Bạch Tinh Tinh dậy, cô lập tức ăn một bữa no nê. Buổi tối vẫn ăn uống rất tốt, cô đoán là do dạ dày đã giãn ra.

 

Nói đến Lam Trạch, liên tiếp mấy ngày cũng không thấy bóng dáng. Mưa lại bắt đầu rơi, theo lý mà nói thì gã sẽ không dại dột đi tìm đường c.h.ế.t vào lúc này.

 

Bạch Tinh Tinh dần dần ngồi không yên, đoán mò: Lam Trạch không lẽ nào bắt cóc An An đi luôn rồi chứ?

 

Cô càng nghĩ càng sợ hãi. Ngay khi cô chuẩn bị gọi bạn đời đi tìm gã, Lam Trạch cuối cùng cũng đội mưa lớn, bưng An An được bọc trong bong bóng, không hề bị ảnh hưởng gì, trở về Vạn Thú Thành.

 

Gã còn nhớ che đậy vẻ đẹp của An An, dùng lá cây che bong bóng lại, đến thành đá mới lấy ra.

 

“An An, bảo bối của mẹ.” Bạch Tinh Tinh thở phào nhẹ nhõm, hôn tới tấp lên khuôn mặt phấn nộn của An An.

 

Nhưng thái độ của An An lại rất bình thản, bé vẫn còn đang nghịch con ốc biển trong tay.

 

“Hai người ra biển à?” Bạch Tinh Tinh liếc nhìn con ốc biển xinh đẹp, lên tiếng hỏi.

 

Lam Trạch vắt nước trên tấm da thú, giọng điệu đầy khổ sở kể lể: “Cô không biết tôi bị truy đuổi t.h.ả.m thế nào đâu. Vì dòng sông thay đổi hướng chảy, chúng tôi suýt nữa bị giẫm thành thịt nát. Sau đó tôi đành bơi thẳng ra biển luôn, mặc kệ lũ cự thú chạy đi đâu.”

 

Bạch Tinh Tinh nghe mà sợ hãi không thôi, lại hôn lên mặt An An mấy cái, cảm kích nói: “Cảm ơn anh nhiều.”

 

Vốn tưởng đường thủy là an toàn nhất, lại đẩy bé vào hoàn cảnh nguy hiểm nhất. Lòng cô hối hận, sớm biết vậy đã tự mình mang theo An An.

 

Lam Trạch tuy rất muốn nhận ơn, nhưng vẫn nói thật: “Cho dù không có An An, tôi cũng phải tránh né bầy cự thú.”

 

Cũng phải, nhưng Bạch Tinh Tinh vẫn rất cảm kích gã, vì đã không bỏ rơi An An một mình chạy trốn trong lúc nguy hiểm.

 

Tuy nhiên, Bạch Tinh Tinh bây giờ đề phòng giống đực rất ghê gớm, xem như Lam Trạch gặp xui.

 

“À này, An An mặc bộ đồ này mấy ngày rồi, em đi tắm rửa thay đồ cho bé, anh cứ ngồi tự nhiên nhé.” Bạch Tinh Tinh nói xong liền ôm An An về phòng ngủ, giao Lam Trạch lại cho Vinson đang ở cùng trong sảnh chính.

 

Thế giới thú không có khái niệm “làm khách”. Bạch Tinh Tinh đã đi rồi, Lam Trạch ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, càng không có lý do, đành bực bội rời đi.

 

Đi ra khỏi cổng sân, Lam Trạch lại quay người lại, ánh mắt phức tạp nhìn về phía tòa thành đá cao lớn nguy nga.

 

Gã đột nhiên phát hiện, Bạch Tinh Tinh trở nên khó tiếp cận hơn trước. Là ảo giác của gã sao?

 

Bình Luận (0)
Comment