“Đám báo con vẫn luôn rất ngoan, sẽ không làm chuyện gì quá đáng đâu, huynh yên tâm.” Vinson nói.
Moore liếc nhìn anh, vẫn im lặng như cũ.
Bạch Tinh Tinh liếc nhìn Moore, bưng bát canh đã nguội đi, thay bằng một bát nóng tới.
“Huynh uống thêm chút nữa đi.” Bạch Tinh Tinh khuyên nhủ, thấy bộ dạng của Moore như vậy, trong lòng cô cũng không hy vọng nhiều.
Quả nhiên, Moore lắc đầu, lần này hắn kiên quyết không uống thêm chút nước nào.
Hắn nhất định phải dồn hết sức lực, ấp cho trứng nở.
Bạch Tinh Tinh bất đắc dĩ cúi đầu, cuối cùng tự mình uống hết bát canh, rồi nằm xuống ổ bên cạnh Moore ngủ trưa. Dưới tấm chăn, tay cô nhẹ nhàng túm lấy một cọng lông vũ của Moore.
Moore nhìn về phía bạn đời, ánh mắt cuối cùng cũng ánh lên vẻ dịu dàng. Hắn hạ thấp người xuống, để hai người dựa sát vào nhau hơn.
Sau khi ra khỏi phòng ngủ, Parker liền đi khắp nơi tìm hang rắn. Đầu tiên hắn lượn vài vòng trong thạch bảo, sau đó lại đi đến mấy nơi bí ẩn gần đó, nhưng ngay cả một tia hơi rắn cũng không tìm thấy.
“Đáng ghét! Ngủ đông cũng không để người khác yên ổn.” Parker cào một móng vuốt lên vỏ cây, để lại một dấu cào xám trắng trên thân cây màu nâu.
Đối với lời của đám báo con, Parker vẫn quyết định không tin.
Nhiều ngày tiếp theo, Moore vẫn không chịu ăn uống, cơ thể càng thêm gầy gò. Dù đã có một lớp lông vũ che phủ cũng không thể giấu đi thân hình khô quắt, trông như một bộ khung xương đang khoác áo lông vũ vậy.
Bản năng của Moore biết trứng ưng không thể nào có thời gian ấp nở lâu như vậy. Ổ trứng dưới bụng hắn e là… dữ nhiều lành ít.
Nhưng hắn vẫn kiên trì canh giữ. Rốt cuộc, vào ngày ấp trứng thứ 45, hắn cảm nhận được động tĩnh từ dưới bụng truyền đến.
“Gù gù ~” Âm thanh yếu ớt phát ra từ cái mỏ hé mở. Moore chậm rì rì đứng dậy, đôi mắt vốn tĩnh mịch cả nửa tháng nay bỗng sáng lên kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Tinh Tinh nghe thấy tiếng của hắn liền đoán ra điều gì đó, cô kinh hỷ ngẩng đầu nhìn, ném bút than xuống rồi lao về phía Moore.
Tốc độ của giống đực thường thì giống cái không thể so bì, nhưng lần này Bạch Tinh Tinh từ nơi cách xa hơn mười mét chạy tới, mà Moore mới khó khăn lắm nhích ra khỏi ổ, có thể thấy hắn đã suy yếu đến mức nào.
“Sắp nở rồi à?” Bạch Tinh Tinh nắm lấy cánh Moore, mong chờ nhìn chằm chằm ổ trứng được xếp ngay ngắn, đột nhiên cô thấy một quả trứng dường như khẽ lay động.
Bạch Tinh Tinh lập tức kinh hỷ kêu lên “A” một tiếng. Lứa trứng rắn trước cô không được tận mắt nhìn thấy lúc nở. Hóa ra, khoảnh khắc nhìn con mình nở ra, cảm xúc cũng mãnh liệt không kém gì lúc sinh con.
Moore cũng vô cùng vui sướng, có thể nói là vui mừng khôn xiết, cuối cùng cũng chờ đến ngày mây tan thấy trăng sáng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hắn dùng đôi cánh khô quắt nhưng vẫn rộng lớn ôm lấy bạn đời, nghiêng đầu trìu mến nhìn cô một cái, sau đó cùng cô yên lặng chờ đợi chim ưng con phá vỏ.
Cả hai đều bất giác nín thở, ngừng mọi cử động. Cả căn phòng chỉ còn lại tiếng rung động nhè nhẹ của ổ trứng.
“Cạch”
Vỏ trứng đột nhiên bị đập vỡ ở một điểm, nứt ra một vòng, dường như ngay khoảnh khắc đó còn phát ra âm thanh rất nhỏ.
Ngay lập tức, cả hai đều nín thở. Tay Bạch Tinh Tinh vô thức nắm chặt lông vũ trên người Moore, trong lòng thầm niệm: Nở ra, nở ra, ưng con mau mau chui ra.
Giây tiếp theo, ngay giữa vết nứt lại bị đập thêm một cái, đồng thời một cái đầu nhỏ trơn bóng, mượt mà chui ra.
Ngay lập tức, Moore như bị sét đánh. Cơ thể Bạch Tinh Tinh cũng run lên bần bật, biểu cảm trên mặt cứng đờ.
Trời đất ơi, sao chui ra lại là rắn? Ưng con đâu?
Bên trong là một con rắn nhỏ vằn đen đỏ. Nó liếc nhìn Moore và Bạch Tinh Tinh bên cạnh, rồi lắc lư thân mình trườn ra.