Vinson đi tới, giúp Bạch Tinh Tinh đặt Moore lên giường nệm.
Bàn tay đỏ bừng vì lạnh của Bạch Tinh Tinh xoa xoa mớ lông mào bù xù tiều tụy trên đầu Moore. Nhìn hắn vừa yếu ớt vừa đáng thương như vậy, cô thật sự không đành lòng.
Đắp chăn cho Moore xong, Bạch Tinh Tinh đứng dậy: “Em đi bưng một bát canh cho Moore.”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
“Em cứ ở trong phòng đi, ta đi cho.” Vinson nắm lấy bàn tay xanh đỏ của Bạch Tinh Tinh, hơi ấm nóng hổi truyền qua làm cô thoải mái giãn mày.
Bạch Tinh Tinh mỉm cười với Vinson: “Vâng.”
Parker chỉnh lại quần áo bị rắn cọ cho lộn xộn của An An, nhìn Tinh Tinh và Vinson. Đợi Vinson đi khỏi, hắn liền bước tới, tiếp nhận bàn tay mà Vinson vừa nắm.
“Tay em lạnh quá.” Parker đau lòng nói.
“Vừa rồi vội đuổi theo ra ngoài, quên mang bao tay.” Bạch Tinh Tinh lại ngồi xổm xuống bên cạnh Moore: “So với huynh ấy, em lạnh một chút thì có là gì.”
Bạch Tinh Tinh đau lòng cho Moore như vậy, nhưng cũng không hề chỉ trích Curtis, chỉ là ngay cả liếc mắt nhìn hắn một cái cũng không.
Thiên nhiên chính là tàn khốc như vậy. Cô có lẽ không có tư cách khiển trách Curtis, cho nên cô không nói gì cả, chỉ là lúc này không muốn để ý đến hắn.
Không liên quan đến tình cảm, thật sự là chuyện này quá khiến người ta ấm ức, giống như sự phẫn nộ đối với loài chim đỗ quyên vậy. Dù không liên quan đến mình, rất nhiều người cũng không thể nào ưa nổi loài chim có hành vi như thế.
Curtis nhíu chặt mày, hắn cực kỳ chán ghét cảm giác đột nhiên bị đẩy ra bên ngoài này.
Rất nhanh, Vinson bưng canh nóng tới. Bạch Tinh Tinh nhận lấy, một tay cạy mỏ Moore ra, một tay cầm thìa đổ canh vào miệng hắn.
Trong phòng rất ấm áp, lúc này tay Bạch Tinh Tinh đã ấm lên. Parker cũng không ép cô sưởi ấm tay nữa, hắn cũng vươn tay phụ giúp cạy mỏ Moore.
“Để ta.”
Bạch Tinh Tinh cảm kích cười với Parker. Cô một tay bưng bát một tay đút canh, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cổ họng Moore khô khốc, một ngụm canh đi xuống liền sặc sụa ho hai tiếng, phun ra một ít canh.
Vinson tìm một tấm da thú, lau sạch chỗ canh bị văng ra.
Bạch Tinh Tinh tiếp tục đút. Moore không ho nữa, nhưng nước canh cũng không thấy trôi xuống, cứ đọng trong miệng, chỉ cần không cẩn thận là sẽ trào ra khỏi mép mỏ.
Hỏng rồi, hắn không biết nuốt.
Bạch Tinh Tinh có chút sốt ruột, cô đặt bát và thìa xuống, dịu dàng v**t v* cổ Moore, hy vọng làm vậy có thể khiến hắn tự nuốt.
Giống đực luôn phòng bị, dù hôn mê cũng không thể thả lỏng cảnh giác. Nhưng bọn họ cũng có thể nhận ra bạn đời. Ý thức được là Tinh Tinh đang chăm sóc mình, cổ họng Moore khẽ cử động, rốt cuộc cũng nuốt xuống ngụm canh.
Bạch Tinh Tinh như trút được gánh nặng, còn tưởng là do kỹ thuật xoa bóp của mình có hiệu quả, cô vui vẻ tiếp tục đút canh.
Curtis đứng sau lưng bọn họ, im lặng nhìn Bạch Tinh Tinh chăm sóc con Ưng thú. Hàng mi dài đỏ tươi của hắn càng nhíu càng chặt. Hắn đột nhiên cảm giác mình đã đi một nước cờ thối.
Bạn đời của hắn mềm lòng nhất, thấy con Ưng thú đáng thương, chắc chắn sẽ càng để tâm đến hắn nhiều hơn.
Curtis day day sống mũi, bực bội trườn về ổ của mình cuộn tròn lại.
Việc đút canh tiếp theo vô cùng thuận lợi, rất nhanh một bát canh đã vào hết bụng Moore. Bạch Tinh Tinh tỉ mỉ lau sạch lông vũ và mỏ cho Moore, rồi quay đầu tìm đám rắn con.
“Rắn con đâu rồi?”
Trong phòng không còn một con rắn nào, cũng không biết chạy đi đâu. Bạch Tinh Tinh theo bản năng nhìn về phía Curtis, đoán xem có phải bị hắn cuộn lại hay không.
Curtis liếc xéo Bạch Tinh Tinh một cái. Vừa rồi cô không thèm để ý đến hắn, giờ hắn cũng không thèm để ý đến cô.
Vẫn là Bạch Tinh Tinh mất kiên nhẫn trước, cô lóc cóc chạy qua, lay động đuôi rắn hỏi: “Rắn con đâu?”